Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mang rất nhiều đồ, Ngưu thúc đưa bọn họ đi trấn Cổ Kỳ. Khó khăn lắm mới đem tất cả mọi thứ trở về viện, tất nhiên hầu hết đều do Lâm Thiên Dược cầm. Thời gian còn sớm, dọn dẹp xong cũng đã muộn nên tùy ý ăn chút gì đó rồi lăn ra ngủ.

Trời hơi lạnh, Kỷ Đào tỉnh dậy thì trời đã sáng hẳn, vừa rửa mặt xong thì có tiếng gõ cửa vang lên, Cù Thiến đứng ở cửa cười trông rất vui vẻ.

Kỷ Đào nhìn thấy, cười hỏi: “Có chuyện tốt à?”

Cù Thiến đỏ mặt: “Không có.”

Kỷ Đào không hỏi nữa, nếu dễ nói, Cù Thiến nhất định sẽ nói ra. Cả hai không nhanh không chậm bước đến phiên chợ, Cù Thiến đến gần Kỷ Đào, nói nhỏ: “Tẩu tử, nói cho tỷ một chuyện.”

Kỷ Đào cười nhìn lấy nàng, nàng ấy có vẻ hơi thấp thỏm, do dự một lúc rồi sửa lời nói: “Lưu San Hô tiến vào cửa Cố gia rồi.”

Lần này Kỷ Đào thật sự ngạc nhiên, mặc dù Cù Thiến nói Lưu San Hô có tâm tư với Cố Trường Hà, nhưng theo Kỷ Đào, Cố gia lớn như vậy ăn còn không đủ no, miễn là Lưu San Hô không ngu ngốc, cái hố này bất luận thế nào cũng sẽ không nhảy, không phải là nàng ta quá thô tục* sao?

*tầm thường và hèn hạ, không cao quý.

Ngoài ra, chuyện mà Cù Thiến muốn nói lúc này rõ ràng không phải chuyện này, nhìn bộ dạng của nàng ấy, đây là mới vừa sửa lời.

“Vậy không có mời khách khứa hay sao?” Kỷ Đào không hỏi thêm mà thuận theo lời Cù Thiến thản nhiên hỏi.

Cù Thiến thở dài một tiếng: “Vốn dĩ mấy nhà như chúng ta nạp thiếp thì không cần khiêm tốn như nhà quan, một đỉnh kiệu cỡ nhỏ len lén làm chẳng khác gì đạo tặc.

Rõ ràng là có thể làm lớn, quá phận chút cũng được, làm một cái chính phòng cưới, đừng đỏ quá, chỉ cần không ai đi cáo quan là được. Nhưng hoàn cảnh gia đình bọn họ như vậy...”

“Nghe nói là hai người họ khó lòng kìm nổi, lại bị Trương thị nhìn thấy ngay tại chỗ, nhưng bà ấy cũng không tức giận, có lẽ đã sớm đoán trước được, chỉ để cho Lưu San Hô chuyển đồ đạc, thế là coi như kết thúc buổi lễ. Lưu gia đuối lý, việc này cứ mơ hồ mà làm.

Kỷ Đào im lặng.

Nhìn thấy biểu hiện của Kỷ Đào, Cù Thiến cười nói: “Tẩu tử sao vậy?”

Kỷ Đào nghiêm túc hoài nghi, vấn đề này có liên quan đến việc Lưu San Hô và Trương thị tính toán nàng vài ngày trước. Một lúc lâu sau, Kỷ Đào mới nói: “Ngươi nói, Lưu San Hô có hối hận hay không?”

Cù Thiến lắc đầu: “Có lẽ là không, ít nhất nàng ta cầu nhân đắc nhân*, nhưng hình thức thì tệ hơn một chút.”

*cầu nhân đắc nhân (111): Tìm kiếm lòng nhân từ và nhận được sự nhân từ. Một phép ẩn dụ cho những lý tưởng và sự hoàn thành ước nguyện.

“Muốn nói rõ lý giải, hẳn là ta hiểu nàng ta nhất, khoảng thời gian mặn nồng đó, ta cũng từng nghĩ rằng mình không cần cái gì cả, chỉ cần có thể ở cùng một chỗ với hắn là được rồi.” Cù Thiến cười cười, thản nhiên nói.

Kỷ Đào nhìn nàng: “Còn bây giờ thì sao?”

Cù Thiến nhìn khu chợ tấp nập người qua lại trong ngõ, lắc đầu cười: “Giờ nghĩ lại, lúc đó chắc là bị úng não...."

Lời nói của nàng dừng lại, sắc mặt đột nhiên trở nên thận trọng, ánh mắt lấp lóe, như thể hận ý, hiểu rõ, và còn có hối hận.

Kỷ Đào kinh ngạc nhìn nàng, không hiểu người vừa nói chuyện thản nhiên vừa rồi sao có thể phút chốc liền thay đổi.

Nương theo ánh mắt của nàng, Kỷ Đào thoáng thấy người vụt ra từ con ngõ đối diện, Vu Khải Minh.

Thời điểm này là lúc lão sư đang giảng bài, bình thường không có học sinh nào lảng vảng bên ngoài, nên việc Vu Khải Minh xuất hiện ở đây vốn là kỳ quái.

Vu Khải Minh đi cùng một vài công tử nhà giàu, vẻ mặt tươi cười, thoạt nhìn khá nịnh nọt những người đó.

Cù Thiến đột nhiên xoay người rời đi, Kỷ Đào vội vàng đuổi theo vài bước: “Sao vậy?”

Cù Thiến nước mắt lăn dài, mở miệng tựa hồ muốn nói chuyện nhưng không thành tiếng, nước mắt không ngừng tuôn rơi, miệng khép mở mấy lần có vẻ rất thương tâm, nàng đưa tay lên lau nhưng phát hiện lau không sạch, Kỷ Đào vội vàng đưa chiếc khăn tay.

Nàng không nhận lấy, đột nhiên ôm chặt Kỷ Đào, ô ô khóc lên, toàn thân run rẩy, giọng nói kìm nén tràn đầy đau đớn.

Khóc rất lâu, những người đi ngang qua ngạc nhiên nhìn họ.

Tiếng khóc của Cù Thiến dần dần nhỏ lại, ngay sau đó xấu hổ ngẩng đầu lên, hai mắt đỏ hoe nói: “Tẩu tử, xin lỗi tỷ.”

Kỷ Đào nhìn mảng nước lớn đọng trên cánh tay: “Không sao đâu.”

Cù Thiến muốn lau nó nhưng Kỷ Đào từ chối, tự lấy khăn lau, cười nói: “Không sao cả, sau khi trở về sẽ ổn, chỉ là không ngờ tới ngươi lại khóc như vậy.”

Cù Thiến trầm mặc, nhỏ giọng nói: “Mấy người vừa rồi đi cùng hắn lúc trước đều muốn khi dễ ta, hắn cũng là bị bọn họ đánh.”

Kỷ Đào hiểu ra, đây rõ ràng là Vu Khải Minh cố tình tìm đám người đó để bắt nạt Cù Thiến, sau đó xuất hiện làm anh hùng cứu mỹ nhân, còn dùng khổ nhục kế bị đánh cho một trận tơi bời. Đối với Cù Thiến, đương nhiên đó là khắc sâu ấn tượng.

Chuyện lúc sau chẳng phải là thuận lý thành chương à.

“Quên đi, ngay từ đầu ca ca ta phát hiện chuyện của hai chúng ta, ca đã nói rằng chắc chắn là hắn có âm mưu với ta. Lúc đó ta một lòng một dạ nghĩ hắn là người tốt, chết sống không tin.”

Cù Thiến chế nhạo: “Cho dù thê tử hắn cào nát mặt ta, náo loạn một trận, lúc bọn họ tới cửa xin lỗi ta cũng để ca ca không so đo, vốn dĩ là lỗi của ta, ta không nên mơ ước một nam nhân đã có gia đình. Mặt bị hủy cũng là đáng đời bị báo ứng, hiện tại mới biết được chỉ có ta là kẻ ngu ngốc trên đời này.”

Kỷ Đào duỗi tay vỗ vỗ nàng, nàng không người giỏi an ủi người khác lắm, chỉ nói:

“May ngươi kịp thời tỉnh ngộ, sau này nhà bọn hắn không liên quan gì đến ngươi nữa rồi.”

Cù Thiến gật đầu rồi lại nói: “Tẩu tử, thật không dám giấu giếm, thật ra ta đã nghi ngờ từ lâu rồi, sao lại trùng hợp như vậy, mấy đầu ngõ nhỏ này có rất nhiều cô nương đi một mình trên đường, lớn lên còn đẹp hơn ta, tại sao những người đó lại chỉ nhìn chằm chằm ta?"