Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nàng cười khổ một tiếng: “Coi như sau này hai chúng ta đã không còn quan hệ, ta từ đầu đến cuối vẫn không muốn nghi ngờ hắn, không muốn thừa nhận rằng người mình từng thích đến mức không thể chịu nổi, căn bản chỉ là một người đáng khinh.”
Kỷ Đào chậm rãi vỗ nhẹ lưng nàng, muốn nói cả đời này ai chưa từng gặp phải vài tên rác rưởi, nhưng cảm thấy lời này không đúng lúc. Thở dài: “Đừng nghĩ tới, thật ra làm thiếp có chỗ nào tốt? Dạng người như họ mới giải cứu ngươi đúng lúc.”
Cù Thiến gật đầu: “Ta biết hôm nay các ngươi hôm qua đi đường mệt mỏi nên cố ý chậm một canh giờ mới đi mua thức ăn, ông trời có ý cho ta nhìn thấy họ, khẳng định cũng muốn nhắc nhở đừng thêm cố chấp. Tẩu tử....”
Nàng ngẩng đầu nhìn Kỷ Đào có chút ngượng ngập nói: “Hôm đó Hà công tử đưa ta và tẩu tử về nhà, mấy ngày nay mỗi ngày hắn đều đến tìm ta.”
“Vừa rồi ta chỉ muốn nói cho tỷ biết, nhưng là sợ tỷ xem thường. Cũng sợ... Hà công tử có quan hệ tốt với các ngươi, chuyện lúc trước của ta xấu hổ như vậy, cho rằng mình không xứng với hắn. Cũng sợ các ngươi chướng mắt ta.”
Kỷ Đào yên lặng.
Nàng chỉ về nhà có một vòng, ba ngày nay phát sinh nhiều chuyện như vậy, Lưu San Hô vào Cố gia thì không liên quan đến nàng, không nghĩ tới Hà Nhiên vậy mà có ý với Cù Thiến?
Nhìn thấy Kỷ Đào chỉ ngạc nhiên, không hề tỏ ra coi thường khinh khí gì cả, Cù Thiến hơi hơi nhẹ nhõm.
Hai người Lâm Thiên Dược và Hà Nhiên quan hệ không tệ, nhưng sau khi Kỷ Đào chuyển đến đây, bình thường không nhìn thấy hắn, có lẽ là hắn cố gắng tránh hiềm nghi. Vì vậy, khi Kỷ Đào nói chuyện với hắn, chỉ là một người xa lạ hơi thân quen, nếu lần đó Kỷ Đào không chữa bệnh cho hắn, sợ là hiện tại còn chưa thấy mặt nhau.
“Đi mua thức ăn trước đi, mấy ngày nay ta không có nổi lửa, nếu không mua được, lát nữa một hồi sẽ đói bụng.” Kỷ Đào cười cười.
Hôn nhân đại sự, hẳn là cha mẹ Hà Nhiên nên quan tâm mới đúng, dù là Lâm Thiên Dược, dù là quan hệ tốt đến đâu, nếu làm ảnh hưởng đến chung thân đại sự của người ta là không ổn.
Mua thức ăn muộn hơn ngày thường một canh giờ quả thực rẻ hơn nhiều, rau xanh linh tinh là vừa bán vừa cho, thịt không ngon lắm, không có mỡ, chỉ còn có một cân xương sườn, một cây xương ống, người hàng thịt cũng hào phóng, tính mười đồng.
Kỷ Đào toàn bộ mua hết, định về nấu canh uống.
“Có thể nhượng lại một ít xương cho chúng ta được không?” Một giọng nữ quen thuộc truyền đến.
Kỷ Đào nghe thấy thanh âm này, trong lòng liền có linh tính không tốt, nhìn lại quả nhiên là Lưu San Hô, đại khái là vì mới tân hôn, trên người mặc một thân áo hồng, tinh tế ôn nhu.
Một hồi tưởng tượng, Kỷ Đào đã hiểu thường ngày nàng không gặp được Lưu San Hô và Trương thị là vì bây giờ mới là lúc bọn họ mua thức ăn.
“Kỷ đại phu?” Lưu San Hô cũng khá kinh ngạc.
Nhưng cũng chỉ kinh ngạc mà thôi, không hề có vẻ mặt ngượng ngùng gì cả.
Thậm chí còn mở miệng nói: “Kỷ đại phu, nương ta đi đứng không tốt, ta muốn mua ít xương cốt để bồi bổ cho bà, ngài có thể để lại cho tôi một ít được không?”
Kỷ Đào không muốn tán dóc với nàng, cười với người hàng thịt: “Ta không muốn cái xương to này nữa.”
Người hàng thịt cũng không để ý, dù sao cũng sẽ có người muốn nên hắn tiện tay gói một bao xương sườn bỏ vào giỏ Kỷ Đào, nói: “Hôm nay đã là giờ này rồi, chỉ tính ngươi bảy đồng.”
Kỷ Đào sảng khoái trả tiền, trước đây thường là tám đồng.
“Đa tạ Kỷ đại phu.” Lưu San Hô thấy Kỷ Đào để lại cho nàng, tủm tỉm cười nói.
Kỷ Đào tùy ý gật đầu, xoay người rời đi cùng Cù Thiến, còn nghe thanh âm nhàn nhạt của Lưu San Hô cò kè mặc cả với người hàng thịt ở đằng sau, nàng mơ hồ nghe thấy nàng ta nói nương bị bệnh, đi đứng không được tốt, muốn mua xương cốt bồi bổ, nói người hàng thịt bán rẻ hơn một chút.
Kỷ Đào không muốn bẻ đôi, chia với nàng ta, nếu cứ khăng khăng mua khúc xương kia, Kỷ Đào đều có thể tưởng tượng được bộ dáng Lưu San Hô lý luận với nàng ở trên đường cái.
Hai người đi vào trong ngõ nhỏ, Cù Thiến rốt cuộc cũng tức giận đến mức không thể nhịn được nữa, cười lạnh nói: “Tẩu tử, vừa rồi tẩu không nên nhường nàng ta, muốn mua xương, lại không thèm đến sớm một chút, còn chờ người khác nhường.”
Kỷ Đào cười lắc đầu: “Mắt thấy sắp đến giờ, ta mới không thèm cùng nàng ta ở trên đường cái lôi kéo, đến lúc đó lại nói ta không có lòng đồng cảm, giành xương của người bệnh để ăn. Nói thì dễ mà nghe thì khó.”
Cù Thiến ngẫm lại cũng đúng, với tính cách của Lưu San Hô kia, tình huống Kỷ Đào nói, hoàn toàn có thể xảy ra.
“Vậy nàng ta đáng để cho chúng ta phải nhường như vậy sao?” Cù Thiến oán hận nói.
“Thế mà lại gọi rất thuận miệng.” Cù Thiến lẩm bẩm một câu.
Kỷ Đào bật cười, quả thật, Lưu San Hô cũng chỉ mới vào cửa được hai ngày, thế mà lại gọi Trương thị là nương rất thuận miệng.
“Quên đi, chúng ta cũng không phải hôm nào cũng nhìn thấy các nàng. Một năm cũng chẳng gặp được mấy lần.” Kỷ Đào thuận miệng cười nói.
Kỷ Đào vừa về nhà đã bắt đầu nấu cơm, hôm nay thật sự đã bị trì hoãn quá lâu, vừa mới nấu cơm xong, Lâm Thiên Dược liền trở về.
Kỷ Đào nói cho hắn chuyện của Cố gia, Lâm Thiên Dược vừa ăn vừa nghe, cuối cùng nói: “Trong chuyện này không đơn giản như vậy, theo ta được biết, quan hệ ngày xưa giữa Lưu Quyền và Cố Trường Hà rất tốt, hai ngày nay lại lạnh như băng. Xem xét kỹ càng liền thấy có chuyện bất thường.”
Kỷ Đào nghe vậy, trầm tư suy nghĩ một lát cũng không có kết quả, đại khái là Lưu Quyền cảm thấy Cố Trường Hà không cho Lưu San Hô danh phận, hiện giờ vẫn cứ như vậy, không rõ ràng.
Bất quá những thứ đó đều là chuyện của người khác, Kỷ Đào suy nghĩ một chút, lại nói: “Thiến nhi nói, Hà công tử gần đây mỗi ngày đều đi tìm nàng.”
Lâm Thiên Dược đặt bát xuống, cười nói: “Chuyện này ta biết, Hà huynh đã bẩm báo với nương của hắn, tính toán tìm người mai mối đem sính lễ đến, năm sau liền thành thân.”