Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Điền thị đương nhiên cũng thấy được, càng cảm kích Kỷ Duy, bà vốn không hề có yêu cầu gì với Kỷ Đào, hiện tại càng mặc kệ hai người.

Mùng bốn tháng giêng, từ sáng sớm Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào đi về phía trấn Cổ Kỳ, nhà Hà Nhiên ở thôn Bách Hoa trấn Lưu Thủy nằm trong địa bàn quản lý của huyện Đại Viễn, tên thì dễ nghe, kỳ thật so với thôn Đào Nguyên lại nghèo hơn vài phần, Lâm Thiên Dược mang theo Kỷ Đào ngồi xe ngựa đến nhà Hà Nhiên ở trấn Lưu Thủy, muốn đến thôn Bách Hoa chỉ có thể đi bô.

Cũng may Hà Nhiên đã sớm tìm xe bò đến trấn, cũng không phải đặc biệt chuẩn bị để đón hai người, chủ yếu vẫn là hắn còn muốn mua vài thứ, giấy đỏ cùng với thức ăn bàn tiệc đều phải mua.

Nhìn thấy hai người Kỷ Đào đến, Hà Nhiên rất cao hứng, mặt đầy hồng hào, cười tủm tỉm gọi hai người lên xe bò, trên xe đã chất đầy một xe, chỉ lưu lại một ít chỗ ngồi, Hà Nhiên có chút áy náy nhìn Kỷ Đào: “Tẩu tử, thật sự xin lỗi, ở nơi này của chúng ta, đây chính là xe bò tốt nhất.”

Kỷ Đào không thèm để ý cười cười, để Lâm Thiên Dược đỡ nàng lên xe bò, mới nói:

“Chỗ của chúng ta cũng không khác gì mấy, ngươi không phải cũng từng tới sao, ai lại không biết ai nha, không cần phải tốn nhiều bạc như vậy.”

Hà Nhiên cũng trèo lên xe bò, xe bò chậm rãi bắt đầu di chuyển: “Tẩu tử và chúng ta không giống nhau, tẩu là nữ tử, trong nhà lại giàu có, cuộc sống trôi qua rất thuận lợi.”

Kỷ Đào nhịn không được bật cười: “Trong nhà Thiến nhi còn giàu hơn, cuộc sống cũng thuận lợi hơn, nàng còn không phải cũng gả cho ngươi đấy sao?”

Hà Nhiên cười, nói: “Tẩu tử nói rất đúng, duyên phận phu thê là thứ không thể nói rõ nhất, năm đó Thiến Nhi...”

Hắn nhìn đại thúc đánh xe, dừng ngữ khí, không nói nữa.

Kỷ Đào hiểu được lời hắn chưa nói ra, lúc Cù Thiến gặp chuyện không may là trước mắt bao người, Hà Nhiên khẳng định đã nghe nói, lúc ấy chỉ cảm thấy chuyện không liên quan đến mình, hiện giờ đại khái là có chút hối hận.

Cù Thiến tính tình mặc dù không tệ, nhưng nàng cũng từng không biết nặng nhẹ, nói thì dễ mà nghe thì khó.

Kỷ Đào hiểu vì sao Hà Nhiên lại không muốn nói chuyện của Cù Thiến trước mặt những người trong thôn này.

Trong nhà Hà Nhiên quả thật nghèo khó, so với trong nhà Lâm Thiên Dược càng cực hơn, trong viện nhìn ra được là vừa mới quét dọn qua, nhưng cực kỳ vắng vẻ tiêu điều.

So với Lâm Thiên Dược, Điền thị mặc dù không kiếm được bạc, nhưng thân thể cũng còn khỏe, trong nhà dọn dẹp sạch sẽ gọn gàng, ít nhiều cũng có thể cho Lâm Thiên Dược một ít bạc. Mẫu thân Hà Nhiên thân thể yếu ớt, một chút chuyện nhỏ cũng không thể làm, không nói đến chuyện cho Hà Nhiên bạc, sợ là Hà Nhiên còn phải trợ cấp cho bà, nếu không phải lúc cha hắn đi Hà Nhiên rất nhanh đã thi đỗ tú tài, chỉ sợ Hà Nhiên sớm đã không được đọc sách.

Mẫu thân Hà Nhiên là Ngô thị, tóc đã hoa râm, nhìn thấy Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược thì rất vui mừng, không ngừng chào đón bọn họ vào nhà.

Trong viện đã có một ít phụ nhân giúp đỡ chuẩn bị thức ăn, nhìn thấy hai người Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược đều tò mò nhìn qua.

Kỷ Đào có chút lý giải được tâm tình của Viên Tử Uyên khi Liễu Hương Hương thành thân.

Lâm Thiên Dược vừa đến, liền cùng Hà Nhiên bắt đầu viết câu đối, dán câu đối, Kỷ Đào không có việc gì làm, muốn ra sân hỗ trợ, Ngô thị vội vàng giữ chặt nàng, cười nói: “Con là nương tử củ tú tài, những việc nặng nhọc này không cần con phải làm.”

Kỷ Đào im lặng, nói: “Con cũng giống như người trong thôn, những việc này vẫn nên làm.”

Ngô thị không lay chuyển được nàng, đành phải cùng nàng đi ra sân giúp rửa rau.

“Đại tẩu, đây là nương tử tú tài đúng không?” Một phụ nhân hơn bốn mươi tuổi, cười tủm tỉm hỏi.

“Nương tử của tú tài rửa đồ ăn, có lẽ sẽ thơm một chút, ngày mai mọi người nhớ ăn nhiều một chút nha.” Nhất thời một trận tiếng cười thiện ý truyền ra.

Đang trong lúc cười đùa, một phụ nhân chừng năm mươi tuổi đi vào, trên mặt khẽ mang theo nụ cười, nụ cười kia làm cho người ta cảm thấy không được tự nhiên, mặt mày có chút chua ngoa, nhìn mọi người cười nói: “Đa tạ mọi người đến hỗ trợ, ngày mai mọi người đến sớm một chút, ăn nhiều một chút, tất cả mọi người đều đến, để ké chút may mắn. Cẩu Nhi nhà ta cũng không chịu thua kem, cô nương trong thành này, cũng không phải người bình thường có thể cưới được!”

Kỷ Đào khẽ nhíu mày, người phụ nữ này bày ra một bộ dáng chủ nhà, Ngô thị là chủ nhân chính gốc lại không nói một câu, còn mỉm cười nhìn.

Cẩu nhi? Là nói Hà Nhiên hả?

Kỷ Đào biết, Hà Nhiên vì cửa hôn sự này đã tiêu tốn không ít bạc, có một ít là Cù Thiến vụng trộm cho, còn tìm Lâm Thiên Dược mượn một ít, còn về phần sính lễ bao gồm cả đội ngũ đón dâu toàn bộ đều do Hà Nhiên tự mình lo, người này vừa xuất hiện liền bày ra bộ dáng chủ nhà, bà ta cũng không phải là nương của Hà Nhiên, tính là chủ nhà cái gì?

Ngô thị không nói lời nào, mấy phụ nhân bên cạnh nhìn nhau nháy mắt, dư quang quét về phía phụ nhân kia, bộ dáng có chút khinh bỉ.

Kỷ Đào đứng lên, đi về phía mấy người Lâm Thiên Dược trong phòng, hai người đang viết chữ, vừa nói vừa cười, trên mặt Hà Nhiên lộ rõ vẻ vui mừng, xem ra là thật sự thích Cù Thiến.

Kỷ Đào đi vào, mỉm cười nói: “Vừa rồi ta ở bên ngoài, nghe được có người gọi Hà huynh đệ là Cẩu nhi.”

Lâm Thiên Nhảy nhướng mày, đuôi lông mày đều là ý cười.

Hà Nhiên sau khi kinh ngạc, sắc mặt hơi giận dữ: “Lâm huynh, ta đi ra ngoài một chút.”

Đêm đó, Kỷ Đào một mình ở trong sương phòng nhà Hà Nhiên, trong phòng vắng vẻ, Kỷ Đào có chút không quen, cả đêm đều nửa ngủ nửa tỉnh, căn bản ngủ không ngon, nửa đêm, đội ngũ rước dâu của Hà Nhiên liền xuất phát, bọn họ phải tới quận Phong An mới có thể đón Cù Thiến trở về.