Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chờ tân nương tử đến, đã là buổi chiều mùng năm, sân Hà gia càng thêm náo nhiệt, Kỷ Đào bưng đồ ăn cùng Cù Thiến đi vào tân phòng, lúc này nàng đã tháo khan uyên ương, sắc mặt ửng hồng.
Cù Thiến tò mò nhìn căn phòng cũ nát của Hà Nhiên, vừa ăn cơm, không một chút ghét bỏ, Kỷ Đào nhìn nàng một cái, cười nói: “Có thất vọng hay không?”
Cù Thiến lắc đầu: “Không thất vọng, đều nói nam nhân tốt không chia nhà ăn cơm, nữ tử tốt không mặc quần áo lúc gả, ta cảm thấy sau này A Nhiên nhất định sẽ có tiền đồ, khốn cảnh chỉ là nhất thời.”
Kỷ Đào muốn trêu chọc nàng hai câu, cửa bị gõ vang, ở nông thôn, phụ nhân chung quanh có chút tò mò vào phòng mới nhìn tân nương tử, Kỷ Đào dùng ánh mắt dò hỏi Cù Thiến.
Cù Thiến tuy ngượng ngùng, nhưng vẫn mỉm cười gật gật đầu.
Cửa vừa mở ra, một đám người chen vào, đều tươi cười nhìn Cù Thiến ngồi ở trước bàn, thỉnh thoảng nói đùa vài câu, ngược lại không có ác ý.
Thẳng đến khi phụ nhân chua ngoa hôm qua tiến vào, trong lòng Kỷ Đào đột nhiên dâng lên dự cảm không tốt, nhìn phụ nhân hôm qua đứng một bên chêu chọc nàng, Kỷ Đào kéo nàng ta một cái, thấp giọng nói: “Đại tẩu, tẩu có thể giúp ta đi tìm Ngô đại nương không?”
Phụ nhân kia nhìn thoáng qua phụ nhân mới tiến vào, cười nói: “Không hổ là nương tử tú tài, đúng là thông minh. Chờ đấy.”
Nói xong xoay người đi ra ngoài.
“Chà, quả nhiên là cô nương trong thành. Da mịn thịt mềm này, vừa nhìn liền khiến người đau nha.”
Âm thanh sắc bén.
Lời này, lúc này rõ ràng là mấy lời càn rỡ đối với kỹ nữ.
Cù Thiến mỉm cười sắc mặt hơi đổi.
Kỷ Đào vội vàng đi qua nắm tay nàng một cái, Cù Thiến một lần nữa cúi đầu, làm bộ ngượng ngùng.
“Ngày sau gả đến Hà gia chúng ta, phải hiếu thuận với trưởng bối, ngươi sợ là không biết, ta nha, là đại bá mẫu của Cẩu nhi, nhiều năm như vậy hắn ở phủ trong thành đọc sách, đều là ta thay hắn chăm sóc nương hắn.”
Cù Thiến nhịn không được, trưởng bối Hà Nhiên gì đó, nàng chỉ nghe hắn nói qua về mẫu thân Ngô thị, những người khác không hề nhắc tới. Người này luôn miệng tự xưng là trưởng bối của Hà Nhiên, vả lại lời vừa rồi của bà ta cho dù là do một thôn phụ nơi hương dã nói, cũng thật sự không thể chấp nhận được, vừa nghe cũng không phải là lời tốt đẹp gì, trưởng bối nào mà lại nói năng như vậy? Cù Thiến đương nhiên không thể nhận bừa.
Nàng ngẩng đầu lên mờ mịt hỏi: “Cẩu Nhi là ai?”
“Cẩu Nhi chính là phu quân ngươi a!” Phụ nhân bày ra một bộ dáng tươi cười vặn vẹo.
“Đại bá mẫu.” Hà Nhiên xuất hiện ở cửa, ngữ khí lạnh lùng.
Thân thể phụ nhân cứng đờ, xoay người cười nói: “Ta đây không phải là đến thăm nàng dâu của ngươi sao. Ngươi lớn tiếng như vậy làm cái gì, dọa ta giật cả mình.”
“Đa tạ ý tốt của đại bá mẫu.” Hà Nhiên thản nhiên nói.
“Hôm nay là ngày thành thân của ta,vui mừng còn không kịp, đại bá mẫu cũng mệt mỏi rồi, nên về nghỉ ngơi trước mới tốt.” Hà Nhiên lạnh lùng nói.
Những người khác trong phòng đứng không yên, có mấy người bật cười muốn đi ra ngoài, phụ nhân giúp Kỷ Đào gọi người kia cười tủm tỉm xuất hiện ở cửa, cười nói:
“A Nhiên không nỡ, các ngươi vẫn nên ra ngoài ăn kẹo đi.”
Chờ mọi người cười đùa rời đi, Hà Nhiên đứng ở cửa, áy náy nói: “Thiến nhi, xin lỗi, nhà ta...?”
Cù Thiến vội vàng nói: “Ta biết, nhà nào cũng có mấy người khiến người khác không thể bớt lo.”
Hà Nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Phụ nhân kia quả nhiên là người vô ý vô tứ, hôn sự Hà gia còn chưa làm xong, bà ta liền cầm một chậu đến đem thịt rau bưng đi hẳn một chậu lớn. Kỷ Đào ở trong phòng cùng Cù Thiến đều nghe được tiếng người bên ngoài nghị luận.
“Cũng may sau này ngươi không cần ở chỗ này.” Kỷ Đào cảm thấy may mắn nói. Cù
Thiến gật đầu: “Chỗ nào cũng có loại người này, A Nhiên nhiều năm như vậy đều phải chịu đựng, chỉ hy vọng sau này cách xa các nàng một chút mới có thể sống tốt.”
“Cũng đúng.”
“Không sợ, sau này các ngươi ở quận Phong An, bình thường cũng không trở về, các nàng cũng sẽ không đến quận Phong An, các ngươi không gặp được mấy lần.” Kỷ Đào trấn an nói.
Lễ thành thân của Hà Nhiên kết thúc, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược trở về nhà.
Nghe nói Hà Nhiên đã sớm tìm được nhà, chỉ chờ sau khi Quan học mở cửa liền dẫn theo Ngô thị và Cù Thiến đến ở.
Cuộc sống ở thôn Đào Nguyên an bình yên tĩnh, Kỷ Đào còn cùng Lâm Thiên Dược vào rừng một lần, bởi vì đã lâu không vào núi hái thuốc, thu hoạch cũng không tệ lắm, hiện giờ dược liệu còn lại trong nhà Kỷ Đào cơ bản cũng không còn, muốn chữa bệnh lại phải tới y quán lấy thuốc, trong khoảng thời gian này tiền kiếm được đương nhiên sẽ ít đi, nhất là bình thường phí thuốc nàng thu cũng không nhiều.
Kỷ Đào cảm thấy, nàng phải tỉ mỉ ngẫm lại.
Sau mười lăm tháng giêng, Lâm Thiên Dược đãn theo Kỷ Đào một lần nữa đến quận Phong An, đêm trước hôm lên đường, Liễu thị kéo Kỷ Đào vào phòng.
“Đào nhi, phải có con nối dõi, con cứ tiếp tục như vậy ta cũng có chút hoảng hốt, con không phải lại muốn giống như ta lúc trước đấy chứ?” Chỉ cần vừa nói tới chuyện này Liễu thị liền sốt ruột.
“Nương, con biết, chúng con vẫn còn trẻ mà, người đừng lo lắng quá.” Kỷ Đào thấy bộ dáng này của Liễu thị, trong lòng có chút chua xót.
Liễu thị thở dài, nhìn Kỷ Đào một lúc lâu, muốn nói lại thôi, nói: “Đi đi, phải chăm sóc cho bản thân cẩn thận đấy.”
Kỷ Đào ôm bà: “Nương, con biết rồi.”
Viện tử ở quận Phong An vẫn như cũ, hai người Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược cố tình đến sớm hai ngày, quét dọn một phen, cuộc sống lại giống như năm trước. Mỗi ngày Lâm Thiên Dược đều dậy sớm đọc sách, có lẽ vẫn có chút khác biệt, Lâm Thiên Dược dậy sớm hơn cũng ngủ muộn hơn, có khi Kỷ Đào vừa tỉnh ngủ, Lâm
Thiên Dược vẫn còn ngồi trước thư án, hoặc là đọc sách, hoặc đang cầm bút viết gì đó, Kỷ Đào ý thức sâu sắc được cái gì gọi là khổ đọc.