Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nàng xem thử qua một ít sách của Lâm Thiên Dược, dày đặc chằng chịt toàn bộ đều là lời giải nghĩa, khiến người ta nhìn mà choáng.

Bình thường nàng sẽ không làm phiền Lâm Thiên Dược đọc sách, mỗi ngày đều đi ngủ sớm, chỉ có khi nửa đêm thức dậy nấu cho hắn một ít đồ ăn, hai người ngồi đối diện nhau dưới ánh đèn mờ nhạt cùng ăn rất vui vẻ, có khi chỉ có một mình Lâm Thiên Dược ăn.

Lâm Thiên Dược nhìn gương mặt tươi cười của Kỷ Đào dưới ánh đèn, lại cúi đầu nhìn nước mì còn lại trong bát trên tay, mặt mày Kỷ Đào nhu hòa, ý cười bên môi nở rộ, ánh nến chiếu rọi cả người nàng tựa như nhiễm một tầng vầng hào quang, chỉ làm cho người ta cảm thấy cả người nàng đều mềm mại, trong lòng Lâm Thiên Dược khẽ động, đứng lên đi ra ngoài lấy nước rửa mặt.

Kỷ Đào đang cảm thấy khó hiểu, dứt khoát đứng lên thu dọn bát đũa, vừa mới thu dọn xong, lồng ngực ám áp từ phía sau dán lên, cả người Kỷ Đào đều ấm áp, xoay người ôm lấy eo hắn, ngẩng đầu hôn lên môi hắn.

Lâm Thiên Dược đầu tiên là kinh ngạc trước sự chủ động của nàng, lập tức hoàn hồn, hôn xuống càng sâu, hai người rối rắm quấn quýt một đường đến bên giường, quần áo trên người từng cái từng cái một bị cởi ra, trong phòng mờ nhạt một mảnh kiều diễm.

Ngày hôm sau khi trời sáng, ngày trước Kỷ Đào đều sẽ rời giường nấu chút thức ăn cho Lâm Thiên Dược, đại khái là đã thành thói quen, cho dù eo nàng có chút tê nhức, nàng vẫn tỉnh dậy.

Vừa tỉnh lại liền đối diện với mặt mày tươi cười của Lâm Thiên Dược, ánh mắt hắn sáng ngời nhìn Kỷ Đào, tiếng cười trầm thấp truyền vào trong tai: “Đào nhi, ta rất vui.”

Kỷ Đào đương nhiên hiểu được ý tứ của hắn, đầu tiên là ngượng ngùng, nhưng lập tức cảm thấy hai người vốn là phu thê, tính ra đã thành thân một năm, liền ngẩng đầu trừng hắn một cái.

Rơi vào trong mắt Lâm Thiên Dược, chỉ cảm thấy sóng mắt Kỷ Đào lưu chuyển, phong tình nói không hết, nhịn không được cúi đầu lại hôn đôi môi mềm mại ấm áp của nàng một cái, lập tức lui ra, nhìn cánh môi đỏ thẫm gần trong gang tấc, thấp giọng nói: “Bên ngoài trời lạnh, nàng không cần đứng lên, ta đi mua chút bánh bao ăn là được.”

Kỷ Đào cũng không miễn cưỡng, dặn dò: “Mặc nhiều hơn một chút, miễn cho lại sinh bệnh.”

Lâm Thiên Dược lại cười một tiếng, rồi lại hôn một cái: “Rõ.”

Kỷ Đào vừa lòng, dựa vào trên giường nhìn Lâm Thiên Dược mặc quần áo, mở cửa đi ra ngoài.

Rất nhanh liền nghe được tiếng đổ nước bên ngoài sân, ngay sau đó chính là thanh âm cửa viên mở ra rồi đóng lại, nàng một lần nữa nhắm mắt lại, khóe miệng tươi cười từ đầu tới cuối vẫn chưa dứt.

Sắc trời sáng bừng, Kỷ Đào mới chậm rãi đứng dậy, rửa mặt xong lại quét dọn sân một phen, tiếng gõ cửa vang lên, Kỷ Đào đi mở cửa, cửa quả nhiên Cù Thiến đang đứng trước cửa.

Cù Thiến buộc nửa phần tóc lên, quần áo trên người không khác gì trước đây, cười tủm tỉm nói: “Tẩu tử, đi thôi.”

Kỷ Đào xoay người cầm giỏ, hai người không nhanh không chậm đi về phía chợ, nhìn nụ cười không kiềm chế được trên đuôi lông mày của Cù Thiến, Kỷ Đào trêu chọc nói: “Nhìn bộ dáng của ngươi, Hà Nhiên đối với ngươi không tệ?”

Cù Thiến thuận miệng nói: “Không tệ cái gì? Gần đây mỗi ngày đều đi sớm về tối, ban đêm đi ngủ lúc nào ta cũng không biết.”

Kỷ Đào thở dài: “Thiên Dược cũng như vậy, quả nhiên người đọc sách cũng không dễ dàng gì.”

Cù Thiến gật đầu, lại tới gần Kỷ Đào, thấp giọng nói: “Bà bà của ta, nếu A Nhiên ngủ muộn một chút, thấy đèn phòng chúng ta sáng lên, bà ấy liền ở bên ngoài thúc giục, kêu chúng ta đi ngủ sớm một chút. Còn...”

“Còn như thế nào?” Kỷ Đào mỉm cười hỏi.

Mẹ chồng nàng dâu ở cùng một chỗ vốn nên có chút mâu thuẫn, cũng không phải là tật xấu gì lớn, nhìn bộ dáng Cù Thiến vừa rồi, rõ ràng cũng không đem những chuyện này để ở trong lòng.

“Chúng ta mới thành thân hơn một tháng, hai ngày trước ta tắm rửa, bị bà ấy ngẫu nhiên nhìn thấy, lại than thở.” Cù Thiến nói xong, tiếp tục đi: “Tẩu tử, tẩu nói xem, làm sao lại phải gấp gáp như vậy? Gần đây A Nhiên phải đọc sách vất vả như vậy, chờ hắn đi ngủ, ta đã sớm ngủ thiếp đi rồi, ta đi đâu biến ra cho bà ấy một đứa bé đây?”

Kỷ Đào nhịn không được bật cười.

Cù Thiến thấy nàng cười, còn tiếp tục nói: “Lúc này mới thành thân chưa được bao lâu, nào có nhanh như vậy? Tẩu tử đã thành thân một năm cũng có thấy bá mẫu sốt ruột đâu.”

Nghe vậy, Kỷ Đào thu liễm nụ cười, nhớ tới lời Liễu thị, thở dài nói: “Tình hình nhà ta lại khác, nương ta thúc giục ta, bà ấy chủ yếu là lo lắng ta cũng sẽ giống bà ấy, ngày sau cuộc sống không được dễ chịu.”

Cù Thiến suy nghĩ một chút, nói: “Tình cảm giữa Lâm đại ca và tẩu rất tốt, ta thấy huynh ấy cũng không vội, chỉ cần hai người thấy tốt là được.”

Hai người đi chợ, Kỷ Đào mua xương cốt (khúc đầu khớp xương) còn có xương ống, lại mua một cân thịt, thuận tiện mua chút đồ ăn, thịt Cù Thiến không mua nhiều như Kỷ Đào, rời khỏi quầy thịt, Cù Thiến lại nói: “Bà bà ta bảo ta mua ít thịt thôi, ý tứ trong lời nói cũng giống như ta sẽ không biết quản việc nhà, chỉ sợ ta phung phí bạc, ta biết bà ấy có ý tốt, nhưng bà ấy cứ dặn đi dặn lại, cứ như thể ta thật sự đang phung phí bạc ấy.”

Kỷ Đào mỉm cười nghe, Cù Thiến tuy rằng đang oán giận, nhưng giữa hai hàng long mày nàng cũng không thấy khí sắc tức giận, có thể thấy được nàng chỉ là nói một chút mà thôi, cũng không để trong lòng.

Hôm nay Kỷ Đào muốn đến y quán mua chút dược liệu, Cù Thiến theo nàng cùng nhau đi, hai người từ y quán đi ra, liếc mắt một cái liền nhìn thấy một người bị người khiêng vào, cả người tím tái, mặt đều sưng phù cả lên, quần áo trên người rách nát, rất chật vật, miễn cưỡng nhìn ra được đấy là Vu Khải Minh.

Đại phu trung niên vội vàng tiến lên, hỏi: “Đây là xảy ra chuyện gì vậy?”