Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào khẽ liếc mắt một cái liền thu hồi tầm mắt, lão đại phu mà Lưu San Hô mời đến cũng ngồi ở chỗ này, cách chợ gần nhất, sau khi Kỷ Đào ngẫu nhiên đụng phải ông, lão đại phu liền đem dược liệu bán cho nàng so với nhà khác rẻ hơn hai phần, về sau dược liệu của Kỷ Đào bình thường đều lấy ở chỗ này, coi như là ông không có ở đây, tiền thuốc của Kỷ Đào vẫn rẻ như nhau.
Tiểu nhị của y quán cùng các đại phu ở đây đều biết nàng.
Nhưng lúc này Kỷ Đào lại không có ý định muốn quản, ngược lại Cù Thiến nhìn thấy bộ dáng kia của Vu Khải Minh, hừ lạnh một tiếng, lôi kéo Kỷ Đào ra cửa, còn âm thầm lẩm bẩm một câu: “Đáng đời.” Cù Thiến vẻ mặt hả giận, thế mà thật sự buông bỏ được.
Cũng đúng, nữ tử Càn quốc hòa ly tái giá mặc dù có, nhưng cũng rất ít, bình thường đều khiến người ta khinh thường. Nữ tử bình thường sau khi lập gia đình, cho dù cuộc sống không như ý, cũng phải chấp nhận số phận.
Cù Thiến hiện giờ đã lập gia đình, cả đời này cùng Vu Khải Minh đại khái cũng chẳng có quan hệ gì.
Hai người ra cửa, Cù Thiến lại nói: “Ta đánh không lại hắn ta, tính tình cũng hay mềm lòng, nếu không năm ngoái nhìn thấy lần đó ta thật sự muốn tiến lên đánh hắn ta một trận.”
Kỷ Đào mỉm cười lắc đầu: “Đừng nghĩ nữa, người như hắn ta, sớm muộn gì cũng bị đánh, ngươi nhìn hắn vừa rồi thành ra như vậy, chỉ sợ tạm thời không thể đến Quan học được.”
Chưa nói tới chuyện ngươi có thể rời giường hay không, chỉ xét đến mặt mũi của người đọc sách, Vu Khải Minh đại khái cũng phải ở nhà tu dưỡng.
Hai người Cù Thiến và Kỷ Đào trở về, vừa nói: “Ta chính là nhát gan, bị hắn ta lừa gạt một trận, nếu ta thật sự cam tâm tình nguyện nổi lên những tâm tư kia với hắn ta, coi như là ta sai, ta đáng chết. Nhưng từ sau khi ta phát hiện hết thảy đều là lừa đảo, liền cảm thấy không cam lòng, dựa vào cái gì chứ?”
“Ta còn không dám đi chất vấn.” Cù Thiến uể oải.
Kỷ Đào cười cười: “Ngươi cần gì phải nghĩ như vậy, ngươi tuy rằng chịu thiệt, mặt mũi bị hủy hoại, nhưng ngươi đâu có gả a! Nếu Trần thị không đi tìm ngươi, nói không chừng ngươi thật sự đã gả cho hắn ta, ngươi thử ngẫm lại cuộc sống hiện tại của ngươi, lại tưởng tượng đến những ngày tháng nếu gả cho hắn ta...!
“Đúng.” Cù Thiến lập tức nói.
“Tẩu tử nói rất đúng, thê tử hắn ta bắt ta, ta còn phải cảm ơn nàng ta. Gả cái gì? Cũng chỉ là thiếp thất.” Cù Thiến tức giận nói.
“Trách ta lúc trước quá ngu xuẩn.”
“Quên đi, trở về nấu cơm, nếu ngươi không trở về, mất công đại nương lại phải lo lắng cho ngươi.” Kỷ Đào cười nói.
Vừa mới đi vào ngõ nhỏ, liền nhìn thấy Trần thị và Trương Lý thị từ phía đối diện đi đến, hai người vừa nói vừa cười.
Từ khi Cù Thiến và Dư thị thường xuyên ra vào tiểu viện Lâm gia, Trần thị và Kỷ Đào cũng chỉ mặt đối mặt chào hỏi kiểu như này, ngay từ đầu một chút thân thiết cũng không thấy.
Kỷ Đào nhìn thấy Trần thị, suy nghĩ một chút, mọi người đều là hàng xóm láng giềng, hơn nữa ngay từ đầu Trần thị đúng là muốn xây dựng mối quan hệ tốt với nàng.
Hơn nữa lúc trước khi Lưu San Hô kiếm chuyện, Trần thị cũng nói giúp nàng.
Kỷ Đào cất cao giọng nói: “Vu đại tẩu, vừa rồi ta ở bên kia nhìn thấy hình như là Vu đại ca.”
Trần thị đang muốn chào hỏi Kỷ Đào, nghe vậy sửng sốt: “Không phải chứ, phu quân sáng sớm đã đến Quan học mà.”
“Vậy không biết ta có nhìn lầm hay không, người nọ bị đánh đến cả người tím tái, cũng có thể là ta nhìn nhầm.” Kỷ Đào thản nhiên nói.
Trần thị bán tín bán nghi, nhìn thoáng qua Cù Thiến ở một bên, bước nhanh hơn cùng Trương Lý thị rời đi.
Hai nhà ở gần nhau, ở lâu, nàng cũng biết Kỷ Đào bình thường sẽ không nói bậy, lời này từ trong miệng Kỷ Đào mà ra, nàng trước tiên liền tin tưởng vài phần.
Kỷ Đào trở về nhà, liền đi vào phòng bếp, đem xương ống bỏ vào trong nồi hầm, cái này là nấu cho Lâm Thiên Dược uống.
Vừa mới hầm xong, bên ngoài liền có người gõ cửa, Trần thị đứng ở cửa, vẻ mặt đầy nước mắt, vừa nhìn thấy Kỷ Đào liền mãnh liệt nắm lấy tay nàng, nói: “Muội phải giúp ta.”
“Vu đại tẩu, tỷ cứ chậm rãi nói.” Kỷ Đào rút tay về.
Trần thị lau mặt một cái, vội vàng nói: “Phu quân ta đã trở về, muội có thể đi xem giúp ta một chút hay không, đại phu có băng bó kỹ cho hắn hay chưa? Ta vừa chạm vào hắn liền kêu đau, ta sợ hắn còn có vết thương khác chưa được băng bó.”
“Nhưng trên bếp ta vẫn còn lửa.” Kỷ Đào nhìn phòng bếp, xoay người nói.
Trần thị lập tức nói: “Ta bảo muội muội Lý gia đến trông hộ muội.”
Kỷ Đào gật gật đầu.
Trần thị chạy đi, rất nhanh liền kéo Trương Lý thị tới.
Kỷ Đào đến Vu gia, tuy rằng hai nhà cách nhau rất gần, nhưng bởi vì quan hệ giữa các nàng vẫn luôn lạnh nhạt, đây vẫn là lần đầu tiên Kỷ Đào đến Vu gia, trong viện sắp xếp sạch sẽ gọn gàng, cũng giống như tính tình của Trần thị.
Trần thị dẫn theo nàng trực tiếp vào phòng, Vu Khải Minh nửa nằm trên ghế, hừ hừ kêu đau.
Trần thị tiến lên dỗ dành: “Khải Minh à, Kỷ đại phu tới rồi, để nàng ấy xem cho chàng một chút.”
Vu Khải Minh nhắm mắt lại, chỉ lung tung gật gật đầu, nói: “Trên người ta chỗ nào cũng đau, có thể cho ta một ít thuốc mỡ giảm đau không?”
Kỷ Đào nhìn thoáng qua khuôn mặt giống như đầu heo của hắn, sớm đã không còn vẻ tuấn tú ban đầu, thản nhiên nói: “Vậy cũng không được, trên người người bây giờ khắp nơi đều là vết thương, không tiện dùng thuốc bừa bãi, tốt nhất vẫn nên dùng thuốc trị thương, kỳ thật trong thuốc trị thương bình thường cũng có công thức giảm đau. Đau hai ngày là hết.”
Trần thị ở một bên cũng rất sốt ruột: “Không phải a, muội muội, xương đùi chàng ấy gãy rồi...”
Nói đến câu sau, đã khóc không thành tiếng.
Kỷ Đào vừa tiến vào liền nhìn thấy Vu Khải Minh giơ cao chân đặt trên ghế, còn có thể mơ hồ nhìn thấy ván gỗ. Lúc này nghe vậy, cúi đầu nhìn một chút, lại nhéo nhéo, thành công khiến Vu Khải Minh nhe răng trợn mắt.