Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỷ Đào nhìn dáng vẻ của hắn, bộ dáng không hề càn rỡ, hiện giờ nhìn hắn nghiêm túc như vậy vô cùng giống với Lâm Thiên Dược, những người có quan hệ tốt với hắn cũng thường xuyên đến nhà giảng giải một lượt cho hắn. Kỷ Đào cũng đã gặp qua hai lần.

Ngày tháng chậm rãi qua đi, cuối cùng tháng năm cũng tới, không khí dần dần trở nên căng thẳng, các hộ gia đình đều đóng chặt cửa, ngõ nhỏ càng thêm vắng lặng, ngay cả tiếng cười đùa của trẻ nhỏ cũng biến mất không dấu vết.

Không nói đến chuyện khác, ngay cả đến việc mua đồ ăn Kỷ Đào cũng phải đi sớm hơn một chút nếu không không chỉ không còn thịt mà ngay cả xương cũng không còn.

Thời tiết dần trở nên ấm áp, y phục ở trên người cũng dần dần mỏng đi, mỗi ngày lúc trời còn tờ mờ sáng Kỷ Đào đã rời giường làm đồ ăn cho Lâm Thiên Dược, chờ hắn ra ngoài liền cùng với Cù Thiến lên chợ mua chút đồ ăn.

Vào một buổi chiều tháng năm, ánh mặt trời lười biếng rải những tia nắng xuống cơ thể làm cho người ta cảm thấy uể oải cùng buồn ngủ, trong ngõ nhỏ đột nhiên có nha sai tới, mọi người đều đi ra hết bên ngoài để nghe ngóng tin tức, Kỷ Đào biết rõ nhưng nàng lại lựa chọn không đi xem.

Ngày hôm sau lúc cùng Cù Thiến đi mua đồ ăn nàng mới biết được, công danh của Cố Trường Hà bị hủy bỏ, con đường học hành cũng không còn nữa, càng đừng nói đến kỳ thi hương mà mọi người đang âm thầm chuẩn bị.

Rất nhiều người cảm thấy vô cùng tiếc hận, mắt thấy còn có ba tháng nữa liền đến kỳ thi hương, đời này của Cố Trường Hà cũng chỉ có thể dừng lại ở đây mà thôi.

“Cho nên, không được háo sắc.” Cù Thiến thở dài nói.

“Mắt thấy kỳ thi hương sắp tới, hiện giờ hắn lại chỉ có thể thu dọn đồ đạc để trở về nhà ngay cả cái danh tú tài cũng chưa có. Cố tú tài kia trước đây chính là một người thanh cao, trong nhà của hắn giống với ca ca của ta cũng chỉ tính là có chút bạc mà thôi, lúc rảnh rỗi ca ca của ta còn chép sách để phụ giúp kinh tế cho gia đình, chưa bao giờ vung phí tiền bạc. Tẩu tử, tẩu cho rằng vì sao nhà của bọn họ lại nghèo như vậy chứ?”

“Đó là bởi vì trước đây hắn đều chưa từng nuôi dưỡng gia đình, tất cả đều dựa vào đại nương cùng Trương thị thêu thùa may vá cho người ta được một chút bạc, số tiền đó còn không đủ cho cả nhà ăn uống.”

Nói đến Cố Trường Hà, vết thương của Lưu San Hô đã sớm khỏi, chỉ là cũng đã lâu Kỷ Đào chưa nhìn thấy nàng, thời gian Lưu San Hô đi mua đồ ăn càng ngày càng muộn, hầu như toàn vào buổi trưa. Nàng toàn mua những món đồ mà người ta không bán được nữa định mang về nhà làm đồ ăn, chuyện này đối với nàng vô cùng tiện lợi.

“Mỗi một người đều phải trả giá lớn về những việc mình đã làm.” Kỷ Đào thong thả nói.

Cù Thiến nhìn khắp xung quanh rồi lại nói: “Tẩu tử, tẩu không biết đấy thôi, ta nghe người ta nói Lưu San Hô kia còn muốn tới nói đạo lý với nha sai đưa công văn làm cho đám nha sai tức giận đến mức rút cả đạo ra.”

Kỷ Đào không nói nên lời, Lưu San Hô vậy mà lại có bản lĩnh này, trên thực tế Kỷ Đào rất tò mò lần đó lúc chân của Trương thị bị đánh gãy, Lưu San Hô đã làm như thế nào để có thể thuyết phục được hai tên giang hồ kia không đánh nữa.

Còn lần này, tuy rằng thoạt nhìn nha sai có chút hung dữ cũng không tùy tiện động thủ, ít nhất lần đó hai người tới mời Kỷ Đào tuy rằng thế mạnh nhưng cũng xem như đã khách khí rồi. Đạo lớn vác ở trên eo kia thật ra chỉ là một vật trang trí, căn bản chưa từng nhìn thấy nha sai rút đao ra bao giờ.

Hai người đi mua đồ ăn, trời cũng dần hửng sáng, hai người chậm rãi trở về nhà, thỉnh thoảng nói giỡn vài câu, đúng lúc này, rất nhiều người hướng về phía sân nhà Cố gia mà chạy đến, giống như lúc Trương thị ngã xuống vậy. Kỷ Đào cùng Cù Thiến liếc nhìn nhau, bước chân dần trở nên nhanh hơn, lại không phải đi về phía Cố gia mà chạy nhanh về nhà.

Nói thì nói đùa như vậy nhưng những chuyện liên quan đến quan phủ bị dính đến một lần là quá đủ rồi.

Hơn nữa những người khác cũng không biết các nàng là bị liên lụy, lần đó hai nàng cùng nha sai đi đến phủ nha, rất nhiều người ở trong thôn nhìn thấy còn cho rằng hai nàng phạm tội. Về sau mới biết được bởi vì Kỷ Đào từng trị thương cho Trương thị mới xảy ra chuyện như thế.

Hai người trở về nhà, mãi đến tận trưa cho đến khi Lâm Thiên Dược trở về nhà cũng không có tin tức truyền đến, Lâm Thiên Dược ăn cơm xong sau đó lại rời đi.

Mãi cho đến buổi chiều, thời điểm Kỷ Đào đi đến nhà bên cạnh để bắt mạch cho Vu Khải Minh mới nghe được tin từ Trần thị. Trần thị nói là Lưu San Hô ở trong nhà tìm đến cái chết, sau khi được người khác cứu thì nói: “Tri phủ Lý Viên tra án không rõ, tùy tiện bôi nhọ Cố Trường Hà, thu nhận hối lộ, hủy hoại công danh của Cố Trường Hà, phủ nha không cho người ta con đường sống, muốn hại chết một nhà bọn họ.”

Sau khi được người cứu còn không cam lòng, một mình đi về hướng phủ nha, hiện giờ vẫn còn quỳ ở bên ngoài của phủ nha.

“Vậy Cố tú tài thì sao?” Kỷ Đào thu dọn hòm thuốc, thuận miệng hỏi.

Trần thị thở dài: “Mượn rượu giải sầu rồi.”

Vu Khải Minh vẫn luôn ở bên cạnh trầm mặc lắng nghe, khi Trần thị nói lời này ánh mắt còn thỉnh thoảng quét về phía hắn, Kỷ Đào hiểu rõ, Trần thị chính là không chịu lãng phí chút thời cơ nào, nàng đang ám chỉ đến Vu Khải Minh.

Kỷ Đào trở về nhà, buổi tối lúc Lâm Thiên Dược trở về nhà, Kỷ Đào liền thuận miệng nói.

Lâm Thiên Dược ôm lấy nàng vai, nằm ở trên giường thở dài: “Càng nhiều nữ nhân thì phiền toái càng nhiều, mỗi người đều có tâm tư của chính mình, việc này ngay từ đầu chính là bắt đầu từ tình cảm giữa Lưu San Hô và Cố Trường Hà, lòng tham không đáy, nháo đến tận bây giờ, người nào cũng bị thương tổn không nhẹ.”

Kỷ Đào kinh ngạc, nhướng mày nhìn hắn.