Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lâm Thiên Dược cười nhẹ một tiếng: “Đào nhi, nghe không hiểu có phải hay không?”
Kỷ Đào thật sự là nghe không hiểu, trong lòng nàng đã mơ hồ rõ ràng nhưng lại vẫn có chút không lý giải được.
Nghe vậy liền gật gật đầu, dựa vào ngực của Lâm Thiên Dược, lúc này đã khuya rồi, bên ngoài chỉ còn lại những tiếng kêu của côn trùng.
Giọng nói trầm thấp của Lâm Thiên Dược vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
“Tuy Lưu San Hô kia tự duy trì chính nghĩa lại đi coi trong Cố Trường Hà không có gì trong tay, dù sao hắn cũng là nam nhân đã có thê tử, nàng lại là một cô nương, ca ca nàng lại là tú tài, tuổi vẫn còn trẻ, tương lai còn có vô hạn khả năng, nàng lại nhìn không rõ, chỉ vì một chữ tình mà thôi. Hơn nữa nàng lại không cam lòng làm tiểu thiếp, mới xảy ra những chuyện sau này.” Giọng của Lâm Thiên Dược vô cùng bình tĩnh, thanh âm cũng không nhanh không chậm.
Trong căn phòng yên tĩnh có một bầu không khí ấm áp.
Kỷ Đào gật gật đầu, nói đến cùng Cố Trường Hà cũng muốn cho nàng một lời công đạo mới tranh chấp cùng với Trương thị, nếu không có lần tranh chấp này thì cho dù Trương thị chết đi thì Cố Trường Hà cũng không bị mất danh tiếng.
Ngày hôm sau lúc Kỷ Đào cùng Cù Thiến đi mua đồ ăn lại thấy không chỉ riêng người ở trong ngõ nhỏ mà ngay cả người bán đồ ăn ở trên chờ đều biết đến một người tên là Lưu San Hô.
Chủ yếu là bởi vì hôm qua Lưu San Hô đi đến trước phủ nha quỳ nửa ngày, thấy Lý Viên chuẩn bị đến chỗ làm, nhất định không chịu buông tha cho hắn, trực tiếp ngăn hắn lại không cho hắn đi, dây dưa qua lại ở trước cửa phủ nha, người đi ngang qua tuy không nhiều lắm nhưng cũng sẽ có người nhìn thấy được. Lý Viên mấy phen thoái nhượng không thành, dứt khoát lấy danh nghĩa gây trở ngại người tiến hành công vụ mà cho người kéo nàng xuống, tặng thêm cho nàng mười cái bản tử.
*Bản tử: gậy, roi
Lần này Lý Viên có lẽ là vì muốn lập uy liền đánh ở trước cửa phủ nha, cũng không che miệng nàng lại, Lưu San Hô cũng không cảm thấy mình sai, bản tử đánh vào người nàng, nàng càng thêm cảm thấy Lý Viên không đúng, tuyên bố nói: “Lý đại nhân làm quan bất chính, thu nhận hối lộ, không muốn nghe ý của dân, lấy việc quan báo tư thù, ý đồ đánh chết người tới cáo trạng.”
Ý nghĩa trong lời nói của nàng chính là bởi vì nàng nói trúng vào chỗ đau của Tri phủ đại nhân khiến cho hắn thẹn quá thành giận mà đánh nàng.
Những người đi ngang qua đều nghe thấy.
Lý Viên vốn dĩ không muốn so đo cùng với nàng nhưng nghe thấy vậy liền trực tiếp lấy chuyện bôi nhọ quan đại thần triều đình mà đánh nàng thêm hai mươi bản tử nữa.
Đánh xong ba mươi bản tử, Lưu San Hô đã sớm đau đến hôn mê bất tỉnh, những người đứng xem vội vàng trở về tìm Cố Trường Hà, lại phát hiện hắn đã sớm uống say đến mức không biết gì cả, gọi như thế nào cũng không chịu tỉnh, chân của Trương thị lại không tiện đi lại. Vẫn là đến khi Lưu Quyền trở về nghe được tin tức lòng đầy tức giận mà đi đến cửa phủ nha nâng Lưu San Hô trở về.
Danh phận tú tài không còn nữa, chuyện giống như thế này trước nay chưa từng xảy ra, Cố Trường Hà liền trở nên nổi tiếng, hơn nữa chuyến đi lần này của Lưu San Hô đã làm cho chuyện tình giữa hai người hoàn toàn bị đảo lộn.
Việc này ồn ào huyên náo đến tận mười ngày sau, cuối cùng cũng bình ổn xuống dưới.
Cố Trường Hà mang theo mọi người trong nhà dọn ra khỏi ngõ nhỏ, không biết tung tích, có lẽ là về quê đi.
Quay đi quay lại đã đến tháng sáu, Dư thị sinh hạ đứa nhỏ.
Quá trình mang thai của Dư thị cũng không dễ dàng, nàng ngày thường căn bản không bước chân ra khỏi cửa, cho dù là Cù Thiến thành thân, nàng cũng không lo lắng như thế, cuối cùng tháng sau mới sinh hạ một đứa nhỏ vô cùng bụ bẫm.
Đến ngày tắm ba ngày, rất nhiều học sinh ở trường quan học đến cửa chúc mừng, lúc Lâm Thiên Dược cùng Kỷ Đào đến, liếc mắt một cái liền nhìn thấy ở giữa sân có một nam tử khoảng chừng bốn mươi tuổi đang bị mọi người vây quanh, cả người mặc y phục màu đỏ sẫm vô cùng vui mừng, trên mặt đầy sự ôn hòa, chỉ là khóe miệng mang theo một nụ cười có chút áp lực.
*Tắm ba ngày: Theo tục lệ cũ, trẻ sơ sinh đến ngày thứ ba thì tắm.
“Vị kia chính là lão sư trường quan học.” Lâm Thiên Dược thấp giọng nói.
“Ta đi chào hỏi một chút.” Lâm Thiên Dược lại nói.
Kỷ Đào gật gật đầu, đi vào trong nhà của Dư thị, bầu không khí bên trong vô cùng náo nhiệt, đám người không ngừng khen đứa nhỏ ở trong lòng ngực Dư thị, sắc mặt của Dư thị tuy còn có chút tái nhợt, trên đầu mang theo đai buộc trán, lại vô cùng vui vẻ, sau khi nhìn thấy Kỷ Đào vội vẫy tay nói: “Muội tử, lại đây ngồi ở chỗ này.”
Lại nhìn về phía mọi người đang ngồi ở một bên, cười nói: “Đứa nhỏ được sinh ra lần này, ta vô cùng muốn đa tạ Kỷ đại phu, nếu không có nàng, ta thực sự không biết sẽ ra sao, nàng chính là ân nhân của ta.”
Cù Thiến đã sớm tới, ở một bên nhìn đứa nhỏ ở trong tay Dư thị với ánh mắt long lanh cùng thèm muốn.
Tắm ba ngày qua đi, rất nhanh liền trăng tròn, thời điểm trăng tròn, đứa nhỏ đỏ rực nhăn dúm đã lớn trở thành đứa nhỏ trắng trẻo mập mạp, tròng mắt đen bóng bẩy, vô cùng trong sáng ngây thơ.
Hiện giờ không khí ở trường quan học càng thêm nghiêm túc, người đi ở ngõ nhỏ tận lực nói nhỏ nhất có thể, mỗi ngày Lâm Thiên Dược cũng chỉ có thể ngủ hai đến ba canh giờ, tuy Kỷ Đào lo lắng nhưng cũng không ngăn trở. Chỉ là mỗi ngày đều hầm canh cùng đun trà thuốc cho hắn uống.
Tới đầu tháng tám, trường quan học được nghỉ, nếu lần này trúng tuyển, liền không cần trở lại học nữa.
Lâm Thiên Dược cùng Kỷ Đào cùng nhau trở về nhà, thời gian trước ngày thi hương còn 5 ngày, thi ở quân Phong An, đối với Lâm Thiên Dược mà nói thì đây đương nhiên là chuyện tốt, tất cả học sinh đều phải từ các huyện thành đến quận Phong An mới có thể thi khảo thí.