Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong lúc nhất thời, các tửu lâu cùng quán trọ của quận Phong An đều chật ních người, giá cả bị đẩy lên vô cùng cao, những người không thuê được phòng chỉ có thể ở lại nhà của một nhà nông ngoài thành, đến ngày thi hương thì phải dậy sớm hơn một chút, đương nhiên, ở ngoài thành thì giá cả sẽ rẻ hơn một nửa so với trong thành.
Lâm Thiên Dược ở nhà đã nhiều ngày, Điền thị cùng Dương ma ma làm việc vô cùng nhẹ nhàng, ngay cả Kỷ gia ở phía đối diện ngoại trừ nấu cơm thì trên cơ bản cái gì cũng đều không làm bởi vì sợ gây ra tiếng động làm phiền đến Lâm Thiên Dược.
Bất quá Lâm Thiên Dược lại không có học tập ở quân Phong An, hắn thường xuyên đi dạo trong thôn, thỉnh thoảng còn đưa cả Kỷ Đào đi cùng.
Hai người đi dạo nửa ngày, người trong thôn nhìn thấy hai người thì đều cười chào hỏi, người tham gia kỳ thi hương cũng không nhiều lắm. Đại đa số mọi người còn nghi hoặc chuyện hai người lần này trở về mà không đến quận Phong An.
“Đào nhi.”
Hai người đứng ở dưới gốc cây đại thụ trước cửa thôn, Lâm Thiên Dược nhìn con đường đất uốn lượn ra khỏi thôn, thấp giọng gọi.
Cái tên kia tựa hồ từ trong đầu lưỡi của hắn lăn qua lăn lại, Kỷ Đào giật mình, ngẩng đầu lên nhìn hắn một cái, nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.
“Lần này nếu là ta không trúng tuyển, nàng có cảm thấy thất vọng hay không?”
Giọng của Lâm Thiên Dược nhẹ nhàng trầm thấp, lại bởi vì quá trầm thấp mà làm cho người ta cảm thấy có chút không thích hợp.
“Không đâu.” Kỷ Đào thuận miệng nói.
Lâm Thiên Dược cười nhẹ một tiếng: “Đào nhi, ta đã vô cùng nghiêm túc. Từ nhỏ ta đã biết, muốn có thứ gì thì phải đấu tranh đến cùng, ví dụ như đọc sách, lại ví dụ như nàng.”
Mặt của Kỷ Đào nóng lên, Lâm Thiên Dược đương nhiên là nhìn thấy, cười nói: “Ta thành thân với nàng, cuộc sống cũng coi như là viên mãn được một nửa rồi, còn một nửa còn lại ta muốn cho nàng mỗi ngày đều trải qua tốt đẹp.”
“Đào nhi, ta vô cùng hạnh phúc khi nàng đã tín nhiệm ta."
Hai người chậm rãi trở về nhà, Kỷ Đào vô cùng thích ở bên cạnh Lâm Thiên Dược lúc hắn ôn nhu như vậy.
Đi tới cửa, đột nhiên phát hiện cửa trong nhà đã được mở ra, cũng không có người ở bên trong, thực sự là không bình thường, ngay cả Điền thị, người không bao giờ ra khỏi cửa cũng không ở nhà.
Đột nhiên nghe được Kỷ gia ở phía đối diện hình như có âm thanh tranh chấp, hai người liếc nhìn nhau, vội chạy về hướng Kỷ gia.
Dưới gốc cây đại thụ trong sâu, Kỷ Duy ngồi ở trên ghế trầm mặc uống trà, đối với người ở trước mặt làm như không thấy.
Tiền thị mang theo Liễu Hương Hương đang ôm đứa nhỏ ở trong tay, còn có Viên Tử Uyên đứng ở trong viện, trên mặt Tiền thị vô cùng kích động, tựa hồ giống như đang muốn nói cái gì.
Liễu thị cùng Điền thị cũng đứng ở một bên, Dương ma ma tới gần chỗ hai người đang đứng. Kỷ Đào đi vào, liền nghe được giọng nói kích động của nàng: “Ta đây còn không phải là không có biện pháp sao, hơn nữa, những việc này là chuyện tốt, chúng ta đều muốn mọi chuyện thuận lợi không phải hay sao?”
Viên Tử Uyên vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy Lâm Thiên Dược cùng Kỷ Đào, sắc mặt khó coi của hắn cũng dịu đi một chút, hướng Lâm Thiên Dược thi lễ, nói: “Biểu muội phu.”
Lâm Thiên Dược đáp lễ, nhìn về phía Liễu thị đang đứng ở một bên nói: “Nương, xảy ra chuyện gì vậy?”
Không đợi Liễu thị trả lời, Tiền thị liền xoay người nhìn đến hai người, vội nói: “Đào nhi, lần này con phải đến giúp Hương Hương tỷ tỷ của con.”
Kỷ Đào khẽ nhíu mày.
Tiền thị lại nói tiếp, giọng nói vô cùng vội vàng, nói: “Đào nhi, nơi này của chúng ta cách quận Phong An quá xa, tỷ phu của con bất quá cũng chỉ đi muộn có mấy ngày lại phát hiện ra không còn chỗ nào có thể thuê phòng nữa, chuyện này sao có thể chứ? Cũng mới muộn có một chút. Bây giờ chúng ta phải có chỗ để nghỉ ngơi thật tốt mới có thể thi khảo thí được, có đúng không?”
“Ta vừa rồi mới thương lượng với nương của con, các con không phải đã thuê được một chỗ ở gần trường quan học quận Phong An sao, có thể cho tỷ phu của con một chỗ ở được không?”
Sắc mặt của Liễu thị trở nên khó coi, Điền thị tránh nửa người ở phía sau của bà,
Dương ma ma che chở cho Liễu thị, Kỷ Đào chỉ nói: “Sân của chúng con chỉ có hai gian phòng, một gian phòng bếp, một gian là nhà ở, thật sự không thuận tiện.”
Tiền thị nóng nảy nói: “Đào nhi, Hương Hương tỷ tỷ của con cũng chỉ cầu xin con một lần này, con một chút cũng không để tâm đến tình cảm tỷ muội hay sao?”
Liễu Hương Hương ôm đứa nhỏ ở trong lòng ngực, Kỷ Đào nhìn thấy đứa nhỏ, đứa nhỏ hẳn là đã tám tháng tuổi nhưng lúc này thoạt nhìn lại chỉ giống như ba bốn tháng tuổi, gầy yếu, làn da vàng như nến. Sắc mặt của Liễu Hương Hương càng tệ hại hơn, giữa mày tràn đầy sầu khổ, nàng giương mắt nhìn về phía Kỷ Đào nói: “Đào nhi, muội chỉ cần dồn người lại một chút, có được không? Coi như là ta cầu xin muội.”
Kỷ Đào trong lòng đau xót, hai người khi còn nhỏ đúng là tình cảm vô cùng tốt, chỉ là sau đó dần dần lớn lên, cả hai liền trở nên xa lạ, sau đó Liễu Hương Hương lại đính hôn, Tiền thị lại làm ra chuyện tính kế Kỷ gia, hai người liền trở nên càng ngày càng xa cách. Hiện giờ nhìn thấy Liễu Hương Hương như vậy, nàng vẫn cảm thấy không dễ chịu.
Lâm Thiên Dược duỗi tay nhéo tay của Kỷ Đào một chút, nhàn nhạt nói: “Theo ta được biết, ngoài thành vẫn có rất nhiều nhà ở, giá cả lại phải chăng, chỉ là xa hơn một chút mà thôi.”
Tiền thị biến sắc.
Lời này của Lâm Thiên Dược chính là không đồng ý.
Bà chuyển hướng sang Kỷ Đào, vẻ mặt cầu xin nói: “Đào nhi, trước kia là ta bị mỡ heo che mất tâm can, xin lỗi con, xin lỗi cha nương của con, chúng ta dù thế nào cũng vẫn là người thân có phải không? Huyết thống dù sao cũng không thể dễ dàng vứt bỏ được.”