Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Lần này vô luận như thế nào con cũng phải giúp ta, giúp Hương Hương tỷ tỷ của con. Những phòng ở ngoài thành kia Tử Uyên đã đi xem qua, quét tước không sạch sẽ không nói, chăn cũng đã cũ, còn có chút mốc, vậy thì làm sao có thể ở được, sau kỳ nghỉ chính là đến kỳ khảo thí rồi.”

Trong ánh mắt của Liễu Hương Hương tràn đầy thất vọng. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng sau lời nói của Lâm Thiên Dược, Kỷ Đào vẫn có thể đồng ý.

“Các người là muốn sống ở ngõ nhỏ bên ngoài trường quan học sao?” Lâm Thiên Dược nhàn nhạt hỏi.

Tiền thị không cảm thấy lời này có cái gì không đúng, cuống quít gật đầu.

Ánh mắt của Liễu Hương Hương sáng lên.

Kỷ Đào cũng nhìn sang Lâm Thiên Dược, phòng của bọn họ còn có thể ở được cả bên ngoài nữa nhưng dù sao Kỷ Đào cũng là nữ tử, thật sự là không tiện.

Kỷ Đào đột nhiên hiểu ra, nhớ tới nơi mà Lâm Thiên Dược nói chính là ngõ nhỏ.

Nói đến mấy ngõ nhỏ kia, các căn nhà đều không rộng lắm, vốn dĩ tiền thuê nhà lại đắt đỏ, rất nhiều người đều muốn ở thì làm sao có thể chen chân vào được đây?

Huống chi là một người ngoài như Viên Tử Uyên?

Lâm Thiên Dược nhìn về phía Viên Tử Uyên, ngữ khí thong thả, làm như trầm ngâm, nói: “Sân nhà chúng ta thật sự là không rộng lắm, không thuận tiện. Ta có một người bạn học trường, hắn cũng thuê một cái tiểu viện, nhà mẹ đẻ của thê tử hắn chính là ở trong ngõ nhỏ kia, tỷ phu nếu cần, ta có thể đi nói với hắn, để hắn và thê tử về ngõ nhỏ ở còn tỷ phu sẽ ở tiểu viện bên ngoài của bọn họ.”

Viên Tử Uyên hướng Lâm Thiên Dược thi lễ, nói: “Đa tạ biểu muội phu lo lắng, như vậy thì tốt rồi.”

Lâm Thiên Dược gật gật đầu: “Chỉ là nhà hắn dù sao cũng nghèo khó, tiền thuê nhà chắc là cũng không ít.”

Tiền thị xấu hổ cười cười: “Đây không phải là người cùng trường với con hay sao? Con có thể nói với hắn một chút rằng tiền thuê nhà gì đó nhắc tới sẽ tổn thương tình cảm.”

Liễu thị cười lạnh: “Thiên Dược cùng trường nhưng cũng không phải là Tử Uyên cùng trường, căn bản là không quen biết, làm sao có thể tổn thương tình cảm được chứ?”

“Tử Uyên cũng không phải người ngoài a. Về sau bọn họ còn có thể nâng đỡ lẫn nhau. Bây giờ chỉ có Thiên Dược cùng trường, nói không chừng sau lần này bọn họ liền sẽ cùng trường nha.” Tiền thị nói đầy thản nhiên.

Lời này nghe xong, đặc biệt là câu cuối cùng, nghe xong làm người ta thoải mái, sắc mặt của Liễu thị cũng dịu đi.

Viên Tử Uyên cũng nói tiếp nói: “Không được, bạc này vẫn nên trả, có thể có phòng ở cũng đã là hỗ trợ rồi. Mọi người đều là người đọc sách, trong sách nói không được lấy bạc của người khác.”

“Vậy con ăn cơm ở đâu? Dù sao cũng không thể lại đi đến nhà người khác ăn có phải không?” Tiền thị nhìn thoáng qua Kỷ Đào, rất có thâm ý nói.

Kỷ Đào trong lòng cười lạnh.

Liễu Hương Hương lại nói: “Đào nhi, muội có thể hỗ trợ hay không?”

Kỷ Đào cảm thấy nói thẳng ra giống như Liễu Hương Hương mới tốt, những lời ám chỉ giống như Tiền thị, nàng rất không thích, muốn người khác hỗ trợ nhưng lại không chịu rõ nói, còn phải làm cho người ta chủ động hỗ trợ, nói không chừng lúc Kỷ Đào mở lời, bà còn giả vờ trì hoãn một lúc.

“Theo lý thuyết, hẳn là nên đến nhà ta ăn, chỉ là từ nhỏ Đào nhi đã luôn không nấu cơm, sao có thể chăm sóc được cho người khác được đây?” Lâm Thiên Dược lắc đầu, nghiêm túc nói.

Kỷ Đào vẫn luôn đứng ở bên cạnh của hắn, nghe thấy hắn nói vậy liền lặng lẽ đưa tay hướng đến bên hông của hắn nhẹ nhàng mà nhéo thịt trên người hắn.

Sắc mặt của Lâm Thiên Dược vẫn không thay đổi, giống như Kỷ Đào chỉ đang sờ hắn mà thôi, căn bản không cảm giác được cái đau, chỉ nói: “Ta chính là sợ không chăm sóc tốt cho biểu muội phu, dù sao thì biểu muội phu vẫn phải tiếp tục thi khảo thí, vạn nhất ăn đồ ăn vào bị đau bụng...”

Nghe vậy, sắc mặt của Liễu Hương Hương cùng Tiền thị đều trở nên khó coi, sắc mặt của Viên Tử Uyên cũng hơi đổi.

“Cùng một chuyện không thể làm phiền đến hai người được, vị thê tử của người bạn cùng trường của ta, tuy gia cảnh của bạn cùng trường của ta cũng không tốt lắm nhưng xuất thân của thê tử hắn cũng khá tốt, vẫn luôn tự mình nấu cơm, mỗi bữa đều sẽ có thịt, tay nghề cũng là bất phàm, không bằng trả phí phòng ở nhiều hơn một chút, nhân tiện bao luôn cả cơm canh cùng nước ấm có được không?”

Tiền thị trầm tư.

Nước mắt trên mặt Liễu Hương Hương muốn rơi xuống nhưng lại không rơi được, nhìn có chút buồn cười.

Sau một lúc lâu nàng mới nói: “Nhà các ngươi đọc sách hao tổn tinh thần cùng thể lực thì Đào nhi cũng không mua thịt hay sao?”

Ngay cả bữa ăn của Viên Tử Uyên mỗi ngày cũng phải có một chút thịt.

Lâm Thiên Dược thở dài: “Nhà ta ở ngay phía đối diện, các ngươi cũng thấy rồi đó. Đào nhi ngày thường trên cơ bản đều không mua thịt, tất cả đều là xương, loại xương này mấy năm gần đây ta cũng ăn không ít. Những người ở gần nhà ta trong ngõ nhỏ đều biết. Có khi cả hai phu thê chúng ta sẽ cùng nhau nấu cơm.”

Cùng nhau nấu cơm, ý tứ chính là tay nghề của Kỷ Đào không tốt, nói đi nói lại cũng chỉ là nói cho dễ nghe mà thôi.

Lâm Thiên Dược đảo mắt nhìn về phía Kỷ Đào đang đứng ở một bên, hông có phản ứng gì đối với bàn tay đang nhéo ở bên hông của mình, thâm tình nói: “Coi như là hai chúng ta đang bồi dưỡng tình cảm phu thê.”

Nói cứ như nó là sự thật vậy.

Ngay cả Liễu thị cũng có chút hoài nghi, nhìn qua nhìn lại sắc mặt của hai người, tựa hồ muốn nhìn ra cuộc sống hàng ngày của hai người có thật sự giống như những lời mà Lâm Thiên Dược nói hay không, mỗi một lần Kỷ Đào đều kiên quyết cự tuyệt bạc mà Kỷ Duy cùng Liễu thị đưa cho, nói bản thân ở quận Phong An chữa bệnh cho người ta, đủ bạc để dùng.

Liễu thị vô cùng tin tưởng điều đó, dù sao Kỷ Đào cũng đã từng ở trong thôn chữa bệnh cho người ta, không nói đến chuyện Phùng Uyển Phù đưa cho nàng mấy chục lượng bạc, ngay cả những người ở trong thôn cũng trả cho nàng không ít, Liễu thị biết rõ điều đó.