Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hiện giờ Lâm Thiên Dược lại nói như vậy, Liễu thị mới nhớ tới từ trước đến giờ Kỷ Đào chưa từng có khái niệm đếm bạc, có phải vì nàng không chịu tính toán mà lỡ tiêu quá tay mới dẫn đến tình cảnh như bây giờ không.
Kỷ Duy nâng mắt lên nhìn thấy hai người đang nắm tay nhau đứng ở một chỗ, nam thanh nữ tú, làn da trắng nõn, lộ ra vẻ hồng hào khỏe mạnh, vô cùng đẹp mắt, ông một lần nữa thu mắt về, vẫn không nói lời nào.
*Nam thanh nữ tú: Trai gái trẻ trung, đẹp đẽ, thanh lịch.
Tiền thị nhìn qua Liễu Hương Hương cùng Viên Tử Uyên, bà cũng không dám nói gì cả.
Nếu thật sự ăn đồ ăn mà Kỷ Đào nấu rồi bị đau bụng vậy thì việc thi cử lại phải chậm trễ, Viên Tử Uyên vốn dĩ cũng đã chậm trễ mất hai năm, nếu lần này lại không trúng nữa, lại phải chờ đến tận ba năm sau.
Hơn nữa hiện giờ thi hương cũng chỉ là công văn tạm thời, cơ hội lần này nếu lại không bắt lấy, ai biết ba năm sau có bị hủy bỏ vô cớ giống như năm ngoái hay không?
Ba năm rồi lại ba năm, hiện giờ ngay cả đứa nhỏ Liễu Hương Hương cũng sinh rồi, Viên gia cũng đã nghèo thành như vậy, bà trợ cấp cho Liễu Hương Hương lại đại đa số rơi vào bụng của người Viên gia, đó chính là một cái hố sâu không đáy.
Tiền thị cắn răng, nhìn về phía Liễu Hương Hương cũng có chút muốn lùi bước đang cúi đầu, hỏi: “Hương Hương, con nói xem thế nào?”
Sau một lúc lâu do dự cuối cùng Liễu Hương Hương nói: “Tử Uyên, chi bằng nghe lời biểu muội phu đi có được không? Trả nhiều bạc hơn một chút, liền ở căn nhà thuê kia, chàng cũng có thể nghỉ ngơi nhiều hơn một chút?”
Viên Tử Uyên không đáp lời, tựa hồ đang trầm ngâm.
Kỷ Đào cảm thấy người tên Viên Tử Uyên này vô cùng thông minh, những lời khó nghe cùng khó nói đều là Tiền thị cùng Liễu Hương Hương nói, việc cầu xin người khác gì đó một chút cũng không liên quan đến hắn. Người tốt đều là hắn làm, lần này biết thức ăn mà Kỷ Đào nấu có vấn đề cho nên căn bản hắn mới không nói được gì.
Quả nhiên, Liễu Hương Hương lại nhìn về phía Kỷ Đào, có chút áy náy nói: “Đào nhi, thân thể của Tử Uyên không tốt lắm, ta sợ chàng ấy ăn không quen sẽ bị đau bụng, vẫn nên đưa cho chàng ấy nhiều bạc hơn một chút, cho dù là ăn ở trong nhà ăn của trường biểu muội phu cũng sẽ không đến làm phiền muội, biểu muội phu cũng có thể an tĩnh nghỉ ngơi nhiều hơn một chút.”
Kỷ Đào gật gật đầu.
Trong lòng lại càng thêm cảm thấy xa cách với Liễu Hương Hương hơn. Lâm Thiên Dược vừa rồi nói như vậy cũng chỉ đơn giản là muốn làm một phép thử, không phải là đều cùng ăn đồ ăn giống như nhau hay sao, Viên Tử Uyên nhà nàng lại quý giá hơn hay sao?
Bất quá không tới ăn cũng rất tốt, nàng cũng không muốn làm.
“Tiền phòng kia?” Tiền thị lúc này lại mở miệng, trên mặt lộ ra vẻ đau lòng.
Lâm Thiên Dược lại nói: “Hiện giờ trong thành căn bản đã không tìm được phòng ở, người bạn cùng trường kia của ta cũng muốn giúp đỡ gia đình một chút cho nên ta mới nghĩ ra biện pháp này, cũng không biết hắn có đáp ứng hay không nữa?”
Liễu Hương Hương nóng nảy nói: “Chuyện này bất luận như thế nào cũng phải đồng ý nha! Bằng không sẽ ở nơi nào đây? Chúng ta đưa cho hắn nhiều bạc hơn một chút để cho hắn đồng ý được không?”
Lâm Thiên Dược gật gật đầu: “Vậy lấy giá bằng với giá phòng bình thường trong thành đi, ta đi nói với hắn, bất luận như thế nào cũng sẽ làm cho hắn đồng ý.”
Liễu Hương Hương vội gật đầu.
Vừa rồi Liễu Hương Hương nói quá nhanh, Tiền thị còn chưa kịp phản ứng thì nàng đã nói xong rồi, lúc này nhìn thấy Liễu Hương Hương gật đầu cũng không tiện nói lại. Bà vẫn luôn có chút sợ hãi Lâm Thiên Dược, đành phải hỏi: “Tốn bao nhiêu bạc vậy?”
Lâm Thiên Dược không nhanh không chậm, thanh âm từ từ nói: “Hiện giờ trong thành giá các tửu lầu đều tăng vọt, hắn dù sao cũng muốn trợ giúp cho gia đình, giá thấp khẳng định là không được.”
Tiền thị sau khi nghe được tửu lầu trong thành chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại.
Trên thực tế cũng không phải không thuê được, chỉ cần chịu bỏ bạc ra thì luôn có người nguyện ý nhường phòng hoặc là hai người cùng nhau ở. Nhưng mà Viên Tử Uyên căn bản là một người không có chút bạc nào, tất cả đều dựa vào Liễu Hương Hương.
Của hồi môn của Liễu Hương Hương đã sớm bị Viên gia đào rỗng, Tiền thị đã trợ cấp vào trong đó không ít. Nhìn qua Liễu Hương Hương cùng đứa nhỏ gầy yếu trong lòng ngực của nàng, Tiền thị cắn răng một cái, chỉ còn thiếu một bước, liền kết thúc câu chuyện này.
“Cần bao nhiêu bạc?” Bà lại hỏi lại một lần nữa.
Lâm Thiên Dược nhìn bà một lúc lâu. Tiền thị chờ lâu đến mức trong lòng nôn nóng, đang muốn hỏi lại liền nghe được Lâm Thiên Dược nói: “Năm lượng, ở đến cuối tháng.”
Danh sách trúng tuyển sẽ được công bố vào cuối tháng, và hầu hết các thư sinh đều sẽ ở lại quận Phong An đến hi biết được danh sách trúng tuyển mới trở về nhà.
Tiền thị bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Năm lượng bạc, nếu là trước kia ở quận Phong An vẫn có thể ở trong một căn phòng bình thường hơn một tháng, hiện tại ở quận Phong An lại chỉ có thể ở được hơn hai mươi ngày, dù sao cũng đã ngoài dự tính rồi. Ngay cả căn nhà ở ngoài thành, nếu nhà tốt một chút thì giá cả cũng giống như vậy.
“Cơm tháng cùng nước ấm thì sao?” Tiền thị lại xác nhận lần nữa.
Lâm Thiên Dược gật gật đầu: “Ta đi thuyết phục hắn.”
Lời này vừa nói ra, mọi người mới nhớ tới người ta căn bản còn chưa đáp ứng.
Tiền thị móc ra một túi tiền, vô cùng đau khổ mà đưa qua nói: “Thiên Dược, đại cữu mẫu nhờ cả vào con.”
Lâm Thiên Dược tiếp nhận, nhìn thấy quả nhiên là năm lượng, gật gật đầu nói:
“Ngày mai Tử Uyên huynh quay lại đây, chúng ta cùng nhau đi, đến lúc đó ta nói chuyện với hắn, nếu là không thành còng vậy thì bạc này ta trả lại cho Tử Uyên huynh.”
Trước khi Viên Tử Uyên rời đi lại hướng Lâm Thiên Dược thi lễ, nói: “Đa tạ biểu muội phu lo lắng.”