Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chờ bọn họ đi rồi, Liễu thị hoài nghi nhìn về phía Kỷ Đào nói: “Các con thật sự không có đủ bạc để dùng sao?”

Kỷ Đào còn chưa kịp trả lời, Lâm Thiên Dược đã nói: “Nương không cần lo lắng, chúng con có đủ bạc để dùng, tay nghề của Đào nhi cũng rất tốt, chỉ là con cảm thấy nhà bọn họ có chút phiền phức, việc nhiều, đến lúc đó thi không đỗ lại dính líu đến chúng ta, cũng không thể cùng bọn họ nói rõ ràng được.”

Nghe vậy, Liễu thị gật đầu nói: “Con nói đúng, ta chỉ sợ các con cố kỵ tình cảm thân thích liền đáp ứng, vốn là không quen thuộc ở cùng với nhau thực sự không thuận tiện. Lại nói, nếu ở cùng với các con, còn không phải ăn ở miễn phí hay sao, cuối cùng nói không chừng còn muốn trách các con chăm sóc không chu toàn.”

Điền thị sắc mặt trắng bệch, đầu ngón tay cũng run lên nhè nhẹ, bà suy sụp ngồi xuống ghế ở một bên.

Lâm Thiên Dược là người phát hiện đầu tiên sau đó Kỷ Đào cũng nhìn thấy, vội hỏi:

“Nương, người làm sao vậy?”

Điền thị xua xua tay, nói: “Ta không có việc gì.”

Liễu thị cũng có chút lo lắng, hỏi: “Muội tử, ngươi...”

Điền thị lại tựa hồ như tốt lên rất nhiều, thở dài: “Ta chỉ là không nghĩ tới sẽ tốn nhiều bạc như vậy. Ta ngồi một lát là ổn thôi.”

Thấy bà có vẻ đã ổn hơn, Liễu thị nhìn về phía Lâm Thiên Dược, lo lắng nói: “Các con không muốn chiếu cố mà cố ý đẩy đến nhà người khác, việc này không tốt lắm đâu?”

Lâm Thiên Dược hồn nhiên không thèm để ý, nói: “Người bạn cùng trường kia của con gia cảnh bần hàn, có chỗ bạc này trợ cấp cũng là chuyện tốt, nương không cần lo lắng.”

Hai người đỡ lấy Điều thị sắc mặt tái nhợt trở về Lâm gia. Có lẽ hôm nay đã phải chịu đả kích tương đối lớn, Điền thị sau khi trở về Lâm gia liền về phòng nghỉ ngơi.

Kỷ Đào khuyên giải an ủi vài câu, trên mặt Điền thị cũng tươi cười hơn một chút, nói: “Con là một cô nương tốt, Thiên Dược gặp được con chính là phúc khí của hắn, cũng là phúc khí của Lâm gia chúng ta.”

Kỷ Đào lại khuyên vài câu, Điền thị lắc đầu cười nói: “Ta không có việc gì, ta không phải người không biết suy nghĩ, ta còn cảm thấy rất vui khi các con chia sẻ số bạc này với ta.”

Kỷ Đào rời phòng của Điền thị, nhìn thấy Lâm Thiên Dược đang ở trong sân mỉm cười chờ nàng. Sau khi Kỷ Đào cùng hắn trở về phòng, cười lạnh nói: “Ta nấu cơm không thể ăn được sao?”

Lâm Thiên Dược duỗi tay xoa eo, ôm lấy Kỷ Đào, cười nhẹ nói: “Ta bất quá là nói một câu khách khí mà thôi. Phu nhân thật sự muốn bỏ nhiều công sức chăm sóc bọn họ hay sao?”

Kỷ Đào hừ lạnh một tiếng, nhìn tay đang xoa eo của hắn, nhịn không được hỏi: “Rất đau sao? Ta cũng không dùng nhiều sức lực.”

Khi nói chuyện liền đi cởi y phục của Lâm Thiên Dược, Lâm Thiên Dược thuận theo động tác của nàng mà cởi áo ngoài. Kỷ Đào nhấc áo trong lên, liếc mắt liền nhìn thấy trên eo đã bị đỏ lên một mảng, tự trách nói: “Ta căn bản là không dùng nhiều sức như vậy mà. Chàng sao lại...”

Lâm Thiên Dược lại xoay người ôm lấy nàng, cười nhẹ nói: “Đó là bởi vì vi phu làn da non mịn, nàng có muốn sờ thử hay không?”

Kỷ Đào trừng mắt liếc hắn một cái, tay của Lâm Thiên Dược đã không có quy củ hướng đai lưng của Kỷ Đào đi lên, lại nghe thấy thanh âm của Dương ma ma: “Phu nhân đã tới.”

Động tác của Lâm Thiên Dược hơi dừng lại, lời này của Dương ma ma rõ ràng chính là nói Liễu thị đang ở đây.

Kỷ Đào chỉnh đốn lại y phục cho tốt rồi ra ngoài mở cửa, liền nhìn thấy Liễu thị, cười nói: “Nương.”

Liễu thị nhìn thấy nàng nói: “Cha con có chuyện muốn nói với con.”

Kỷ Đào gật gật đầu, cùng Liễu thị đi đến Kỷ gia, Kỷ Duy ngồi ở trong phòng, trước mặt khói trên tách trà lượn lờ, trên bàn còn có một cái tráp, nhìn thấy hai người đi vào cũng không nói nhiều, ông chỉ nói: “Đào nhi, chỗ bạc này con cầm đi, mỗi ngày trôi qua cũng đừng sống tiết kiệm quá, nhà của chúng ta không thiếu bạc cho các con ăn cơm.”

Kỷ Đào dở khóc dở cười, nói: “Cha, nương, chúng con thật sự không thiếu bạc, hai người xem dược liệu con dành dụm nhiều như vậy cũng đã hết, toàn bộ đều dung để chữa bệnh, tiêu cũng không hết, con còn tiết kiệm được một chút đấy!”

“Ta biết.” Kỷ Duy nhàn nhạt nói.

“Cầm đi, bạc nhiều chưa bao giờ thừa cả, coi như làm tâm ý của người làm cha mẹ như chúng ta.”

Ngữ khí của Kỷ Duy nhàn nhạt, biểu tình cũng vô cùng đạm mạc nhưng trong long Kỷ Đào lại vô cùng đau xót, mở tráp ra, bên trong có mười nén bạc, mỗi nên bạc là năm lượng, tổng cộng là năm mươi lượng bạc.

Kỷ Đào không biết Kỷ Duy có bao nhiêu bạc nhưng đối với ông mà nói chắc chắn cũng không ít. Nhìn thấy sự kiên quyết trên mặt của Kỷ Duy cùng Liễu thị, Kỷ Đào duỗi tay cầm lấy hai nén bạc, hốc mắt cũng đỏ lên, cười nói: “Cha, chỗ này là đủ rồi, tâm ý của hai người con đã nhận, mười lượng cũng không phải là số tiền nhỏ.”

Kỷ Duy cũng không miễn cưỡng, gật gật đầu nói: “Con chỉ cần nhớ kỹ, nợ bạc của người khác không bằng nợ bạc cha của mình, không cần làm bản thân mệt mỏi.”

Kỷ Đào gật gật đầu.

Sáng sớm ngày hôm sau, Viên Tử Uyên liền đến, còn mang theo cả tai nải, trên tay còn cần theo một cái giỏ bên trong có vài quyển sách cùng bút mực, cái giỏ này chính là cái giỏ phổ biến nhất của thư sinh trong thành hiện nay, thư sinh tham gia khảo thí trên cơ bản đều mang theo loại này, Lâm Thiên Dược cũng có một cái.

Ba người cùng nhau ngồi xe của Ngưu thúc đến trấn trên sau đó lại thay xe đi đến huyện Đại Viễn. Lúc tới quận Phong An, sắc trời cũng đã tối, Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược cố ý đi sớm hơn một ngày, trực tiếp liền đi đến sân viện của Hà Nhiên.

Cái sân này so với nhà của Kỷ Đào lớn hơn một chút, bởi vì còn có Ngô thị cho nên Hà Nhiên thuê sân cũng phải có nhiều phòng mới đủ dùng, bất quá bởi vì vị trí hơi xa một chút cho nên giá cả cũng tính là ổn.