Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cù Thiến đem sân nhà thu dọn vô cùng sạch sẽ, đến trước mặt Viên Tử Uyên, Lâm Thiên Dược đem bạc đặt lên trên bàn, sau hi Hà Nhiên trầm tư một lúc lâu liền hỏi Cù Thiền sau đó nhận lấy bạc.
Viên Tử Uyên ở lại, sắc trời đã tối, Cù Thiến giữ bọn họ ở lại ăn cơm, Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược cũng không cự tuyệt, thức ăn trên bàn quả nhiên là có thịt nhưng mà lại là thịt mỡ, sắc mặt của Viên Tử Uyên hòa hoãn lại, không có vẻ gì là không hài lòng.
Sau khi ăn xong, Kỷ Đào cùng Cù Thiến còn có Ngô thị ở phòng bếp thu dọn chén đũa.
Kỷ Đào hạ giọng, nói: “Thật sự là muốn nói lời xin lỗi, hắn vốn muốn ở lại nhà của ta, Thiên Dược cũng không cùng ta thương lượng liền nói muốn tìm phòng ở cho hắn, Thiến nhi, nếu muội thật sự cảm thấy không thuận tiện thì cứ nói thẳng ra, ta quay đầu lại đem bạc trả lại cho hắn, vốn cũng đã nói rõ ràng rồi, các ngươi không muốn thì có thể rút lui.”
Cù Thiến mỉm cười lắc đầu, Ngô thị cũng có chút vui vẻ, nghe vậy cười nói: “Năm lượng bạc, không ít đâu, chính là tiền thuê nhà nửa năm. Ta cùng Thiến nhi sẽ đến nhà mẹ đẻ ở lại.”
Ngô thị cười nhìn về phía Cù Thiến nói: “Thiến nhi, con cùng tẩu tử của con nói chuyện, số bạc này, chúng ta chia cho nàng một chút.”
Kỷ Đào thấy hai người hông có chút gì là không vui vẻ mới thật sự yên lòng.
Sau khi ăn xong, Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược về nhà, Hà Nhiên đưa Cù Thiến cùng Ngô thị đi đến Cù gia, ra khỏi nhà hướng Lâm Thiên Dược thi lễ: “Đa tạ Lâm huynh đã lo lắng.”
Lâm Thiên Dược cũng không để trong lòng nói: “Hai chúng ta còn nói chuyện này để làm gì.”
Chờ trở về tiểu viện, sắc trời cũng đã tối, hai người dứt khoát rửa mặt rồi đi ngủ, dù sao ngày mai còn việc, nằm ở trên giường Kỷ Đào tò mò hỏi: “Hà Nhiên có phải đã sớm biết chàng sẽ tìm người đến ở cùng với hắn hay không?”
Lâm Thiên Dược cười nhẹ, nói: “Hắn thật ra đã nghĩ tới, chỉ là nơi này dù sao cũng coi như là một cái nhà, hắn không dám tùy ý tìm người, dù sao cũng phải hiểu rõ đối phương mới được. Viên Tử Uyên tới không phải vừa đúng lúc hay sao?”
Kỷ Đào nhíu mày: “Vậy Cù đại tẩu sẽ đồng ý sao?”
Cù Thiến về nhà mẹ đẻ ở cũng được nhưng còn mang theo cả mẹ chồng, chuyện này dù sao cũng nói không thông.
“Nghe Hà huynh nói, Cù gia ở bên kia muốn cho phu nhân của hắn trở về giúp chăm sóc đứa nhỏ, một người chăm sóc quá mệt mỏi.”
Nói tới đây, Lâm Thiên Dược duỗi tay vuốt ve bụng nhỏ của Kỷ Đào, nhỏ giọng nói:
“Đào nhi, nàng không muốn sinh đứa nhỏ sao?”
Kỷ Đào sửng sốt, nhìn Lâm Thiên Dược.
Nhìn Kỷ Đào có chút ngốc, Lâm Thiên Dược hơi hơi mỉm cười, nghiêng người về phía nàng, cúi đầu hôn lên môi Kỷ Đào, mềm mại ấm áp làm cho Lâm Thiên Dược không tự chủ được hôn càng sâu, nhỏ giọng nói: “Đào nhi, sinh cho ta một đứa nhỏ có được không?”
Kỷ Đào cũng không cự tuyệt, duỗi tay ôm lấy eo của hắn, một mảnh kiều diễm.
Ngày hôm sau Lâm Thiên Dược dậy rất sớm, dọn dẹp sân nhà một lượt, chờ đến khi Kỷ Đào rời giường, hai người còn cùng nhau đi mua đồ ăn.
Lâm Thiên Dược cả ngày đều không đọc sách, cùng Kỷ Đào nấu cơm giặt giũ, rất là nhàn nhã tự đắc.
Kỷ Đào nấu cơm sớm, khi sắc trời đã tối, Kỷ Đào liền thúc giục Lâm Thiên Dược lên giường ngủ.
“Ngày mai chàng ngàn vạn lần đừng có ngủ quên đó.” Kỷ Đào dặn dò nói.
Điều này làm cho Lâm Thiên Dược bật cười nói: “Yên tâm, sẽ không đâu.”
Cả đêm Kỷ Đào đều không ngủ sâu giấc, lại không dám xoay người, ước chừng giờ giấc liền rời giường nấu cơm, nàng vừa mới vừa động Lâm Thiên Dược liền tỉnh dậy.
“Chàng ngủ đi, ta đi nấu cơm cho chàng. Đã nhiều ngày hẳn là ăn không ngon miệng.” Kỷ Đào vừa mặc y phục vừa nói.
Lâm Thiên Dược xoay người ngồi dậy, cười nói: “Ta làm cùng nàng.”
Kỷ Đào vội ngăn cản hắn: “Ngàn vạn lần đừng làm vậy, chàng nghỉ ngơi đi, tốt nhất là ngủ tiếp một chút nữa, nếu thật sự không ngủ được thì nhắm mắt định thần cũng được.”
“Đào nhi, nàng đừng khẩn trương như vậy, nàng còn tiếp tục như vậy thì ta cũng sẽ cảm thấy khẩn trương.” Lâm Thiên Dược cười nói.
Kỷ Đào bất đắc dĩ, đành phải tùy ý hắn, hai người thắp ánh nến làm đồ ăn, trong ánh sáng mờ nhạt dùng bữa, không khí yên tĩnh lại ấm áp. Bên ngoài vẫn là một mảnh đen nhánh, Kỷ Đào đưa Lâm Thiên Dược đi tới cửa sân, Lâm Thiên Dược dừng bước chân lại, nói: “Đào nhi, nàng đừng đi, lát nữa nàng trở về một mình ta không yên tâm.”
Vừa nghe Lâm Thiên Dược nói không yên tâm, Kỷ Đào dừng lại bước chân, duỗi tay ôm lấy eo Lâm Thiên Dược, mặt dựa vào ngực hắn, thấp giọng nói: “Không phải sợ.”
Trong tay Lâm Thiên Dược xách theo rổ, cũng không thể ôm nàng, nghe được lời nói của nàng cảm thấy có chút buồn cười, trong lòng lại có chút chua xót, chậm rãi trở nên ấm áp.
“Không phải sợ.”
Ba chữ này từ nhỏ đến lớn đều chưa từng có người nói với hắn, thời niên thiếu rời nhà, nhiều năm như vậy một mình ở bên ngoài cầu học, dùng mọi biện pháp tiết kiệm tiền để đi thi nhưng không ai hỏi qua hắn có sợ không.
“Đào nhi, ta không sợ.” Lâm Thiên Dược nhỏ giọng nói.
“Chờ ta trở lại.”
Kỷ Đào nhìn bóng dáng của Lâm Thiên Dược trong bóng càng lúc càng xa, trên má còn lưu lại xúc cảm ấm áp mà hắn để lại, nàng duỗi tay sờ sờ, khóe miệng tràn đầy tươi cười.
“Ta chờ chàng.” Nàng nhẹ giọng nói.
Kỷ Đào đóng cửa lại, đứng ở cửa lớn sân sau hồi lâu, bên ngoài thỉnh thoảng có tiếng bước chân vội vã đi xa, hoặc là đi cùng nhau hoắc là thấy sắc trời gần sáng mà chạy vội đi, nàng đứng dậy trở về phòng, vào phòng bếp thu dọn chén đũa.
Kỷ Đào thu dọn xong, nhanh chóng trở về ngủ, lần này Lâm Thiên Dược đi cũng sẽ đi nhiều ngày, một mình nàng cũng không ăn hết nhiều đồ ăn như vậy, điểm quan trọng chính là nàng ăn không vào, hông phải vì lo lắng Lâm Thiên Dược có thi đậu hay là hông mà Lâm Thiên Dược không có ở đây nàng cảm thấy vô cùng quạnh quẽ.