Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau giờ ngọ, Cù Thiến lại đến chỗ này tìm nàng, nàng muốn đi trên đường để đi dạo, thuận tiện nhìn xem buổi sáng có tin tức gì hay không.
Kỷ Đào cũng cảm thấy đây là một điều có thể làm được, hiện giờ trong quận Phong An những tin tức của các học sinh luôn được lan truyền nhanh nhất, chỉ cần lưu tâm là có thể nghe được.
Dư thị cũng muốn đi, nàng đã lâu chưa từng bước ra khỏi cửa, ngay cả mua đồ ăn cũng là do Cù Thiến mua giúp, ba người cùng nhau hướng về phía tửu lầu mà đi.
Tửu lầu này vô cùng náo nhiệt, bất quá cuối cùng vẫn có bàn trống, dù sao các tú tài đều vào trường thi rồi, ở lại bên ngoài đại đa số đều là gia quyến của họ giống như Kỷ Đào, còn có những tùy tùng đang đứng chờ để hầu hạ chủ tử.
Ba người Kỷ Đào tìm một vị trí ngồi ở góc xa nhất, tùy ý chọn một ấm trà cùng hai đĩa điểm tâm. Dư thị rất hào phóng, tỏ ý nàng đang mời khách.
Ba người vẫn là có chút bắt mắt, chủ yếu là mang theo cả một đứa nhỏ, sau khi sinh hạ đứa nhỏ thân hình của Dư lại đẫy đà hơn một chút.
Ba người đối với những ánh mắt dò xét ở xung quanh làm như không nhìn thấy, nhìn lâu rồi cũng sẽ cảm thấy không hiếm lạ nữa.
Chậm rãi liền có tiếng người nghị luận, sáng sớm hôm nay trường thi mở cửa, cánh cửa trường thi đã năm năm không mở lại bắt đầu chật ních người.
Một người nam nhân hơn ba mươi tuổi nước miếng đang bắn ra bốn phía kể lể, bên cạnh còn có một đám người đang ngẩng cao đầu hướng thú lắng nghe.
“Cảnh tượng lúc đó, ta nói cho các ngươi nghe, chính là biển người tấp nập, tất cả đều là tú tài, ba mươi tuổi cũng không tính là còn trẻ, xung quanh đều là những người mới hai mươi tuổi, ta còn nhìn thấy người tóc đã hoa râm. đi lại cũng không thuận tiện nữa, cũng không biết có thể chịu đựng được nhiều ngày như vậy hay không?”
Thấy ánh mắt của mọi người đều nhìn qua đây, thanh âm của hắn càng thêm lớn hơn một chút.
“Sáng sớm ta đã đến nơi đó, đứng ở phía xa xa nhìn qua. Rổ đựng sách của các thí sinh bị lật qua lật lại, tất cả các khe hở đều xem xét qua, ngay cả màn thầu cũng bị bẻ ra, hận không thể vê thành hạt bụi, nghe nói sau khi đi vào trong còn phải cởi cả y phục ra nữa.”
Bên cạnh ngay lập tức có người kinh ngạc cảm thán nói: “Nghiêm khắc như vậy sao.”
“Cũng không phải ai cũng như vậy chứ.”
“Nghiêm khắc như vậy, cũng không có người dám gian lận đâu đúng không?”
Nam tử trung niên thấy có người dò hỏi cái này càng thêm hứng thú nói: “Chuyện gian lận đã bị cấm rất nhiều lần rồi, buổi sáng ngày hôm nay mới bắt được hai người. Lúc ấy liền lấy bản tử ra đánh, y phục cũng trở nên xộc xệch, mấy người nói xem là thế nào?”
Hắn lộ ra biểu tình đầy nghi hoặc, sau khi ngửa đầu một lúc lâu, vỗ tay một cái rồi nói: “Thật là xúc phạm những người văn nhã, thật là xúc phạm sự văn nhã. Hơn nữa, cả đời sau của bọn họ cũng không thể tham gia thi được nữa.”
Những người vây xem xung quanh la hét ầm lên.
“Những gì ta nói chính là sự thật, các ngươi đừng tỏ ra nghi ngờ không tin, nửa đêm ta đã đến rồi, vẫn luôn ngồi ở một bên nhìn tất cả những người đi vào trong, trong suốt cả quá trình đó chưa từng rời đi chỗ khác, ta chỉ vừa mới đến chỗ này uống miếng nước mà thôi.” Nam tử trung niên thấy mọi người không tin vội nói lớn.
“Chỉ có hai người thôi sao?” Còn có người nửa thật nửa giả dò hỏi, cũng không biết rốt cuộc có tin hay không.
“Chỉ có hai người.” Nam tử trung niên chắc chắn nói.
Ba người Kỷ Đào liếc nhìn nhau, đều nhẹ nhàng thở phào nhẹ nhõm, xem ra đám người Lâm Thiên Dược đã thuận lợi đi vào.
Không khí bên trong đại sảnh cảng ngày càng trở nên náo nhiệt nhưng vào đúng lúc này, đứa nhỏ ở trong lòng ngực của Dư thị lại đột nhiên khóc lớn lên, có không ít người nhìn về phía của ba người, Dư thị có chút sốt ruột, Cù Thiến cũng vội vàng giúp đỡ dỗ dành, Kỷ Đào nhìn thấy cả hai người dỗ dành cũng không tốt, dứt khoát đứng dậy nói: “Chúng ta trở về đi?”
Dư thị thở phào nhẹ nhõm, để lại một góc bạc, ba người đi về phía cửa, mọi người ở bên trong đại sảnh chỉ là nghe thấy tiếng đứa nhỏ khóc nên tò mò quay sang nhìn, lúc này thật sự không có chú ý đến các nàng đã rời đi.
Vừa mới đi ra cửa lớn, Kỷ Đào đột nhiên nghe được có người gọi: “Kỷ cô nương?”
Kỷ Đào kinh ngạc, người ở quận Phong An đều gọi nàng là Lâm phu nhân hoặc là Kỷ đại phu, có thể gọi nàng như vậy, đại khái chỉ có thể là người ở thôn Đào Nguyên mời nàng đến chẩn bệnh.
Nàng xoay người lại nhìn, chỉ thấy một nam nhân và một nữ nhân đứng ở cửa tửu lầu cách đó không xa, Dương Đại Viễn.
Dương Đại Viễn mặc một thân y phục chất liệu tốt hơn nhiều so với y phục được làm bằng vải thô lúc trước, đứng ở bên cạnh là một cô nương xinh đẹp hơi dựa vào người hắn, bộ dáng vô cùng ỷ lại, ở trong thôn Kỷ Đào đã từng nhìn thấy vị cô nương kia một lần, người này chính là vị hôn thê của Dương Đại Viễn.
Kỷ Đào tuy rằng đối với bất cứ người nào trong Dương gia đều không có hảo cảm nhưng người ta đã chào hỏi trước, hơn nữa chỗ này lại ở cửa tửu lầu người qua lại rất nhiều, Kỷ Đào gật đầu xem như là chào lại.
Ai ngờ Dương Đại Viễn lại tiến lên vài bước, cười nói: “Kỷ cô nương, cô sợ là chưa biết Điệp nhi.”
Kỷ Đào nhìn cô nương đang mỉm cười có chút ngượng ngùng, gật gật đầu nói: “Nhìnqua một lần.”
“Điệp nhi, đây là Kỷ cô nương, ta đã cùng nàng nói qua, nàng ấy tuổi còn nhỏ nhưng y thuật đã vô cùng cao minh.” Dương Đại Viễn hướng về phía Điệp nhi, mặt mày nhu hòa, tựa hồ giống như tràn đầy tình ý.
Kỷ Đào có chút không kiên nhẫn, đặc biệt là đứa nhỏ ở trong lòng ngực của Dư thị thấy các nàng không đi lại bắt đầu muốn khóc. Nàng dứt khoát nói: “Không khoa trương đến mức như vậy, chỉ là trị được bệnh đau đầu nhức óc mà thôi. Các ngươi có việc gì thì làm đi, ta còn có việc, cáo từ trước vậy.”