Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nói xong, nàng kéo theo Cù Thiến nhanh chóng rời đi.

Cũng đã đi được một đoạn xa, Cù Thiến mới tò mò hỏi: “Người nọ là ai vậy?”

“Người cùng một thôn, hiện giờ đã đến huyện Đại Viễn làm con rể.” Kỷ Đào thuận miệng nói.

Cù Thiến cũng biết được một chút chuyện trong nhà của Kỷ Đào, tuy cảm thấy có chút cổ quái nhưng nhìn thấy dáng vẻ không muốn nói nhiều của nàng cũng không hỏi thêm nữa, đúng lúc đứa nhỏ lại khóc vô cùng dữ dội, nàng xoay người dỗ dành đứa nhỏ nên cũng quên mất chuyện này.

Lâm Thiên Dược không ở đây, Kỷ Đào lại có vẻ vô cùng rảnh rỗi, trước đó vào buổi sáng nàng đều rời giường mua đồ ăn, trở về sẽ nấu cơm cho Lâm Thiên Dược, sau khi ngủ một lát thì đến chiều sẽ quét dọn sân vườn, sau đó lại bắt đầu nấu cơm, chờ hắn buổi tối trở về, thói quen đã được hình thành hiện giờ không làm những việc đó nàng lại cảm thấy buồn chán.

Mỗi ngày đều cùng Cù Thiến đi đến tửu lầu ngồi một lát, tính đi tính lại thì cũng đã trôi qua sáu ngày, những ngày này trong đại sảnh phá lệ náo nhiệt, nam tử trung niên kia mỗi ngày đều ở chỗ này nói một chút chuyện ở trường thi, thu hút được không ít người đến nghe, tửu lầu liền quyết định làm cho hắn một cái đài so với mọi người thì vị trí ngồi của hắn cao hơn hai mét, toàn bộ người trong đại sảnh đều có thể nhìn thấy hắn.

Hôm nay lại phá lệ không giống như vậy, vốn dĩ nam tử trung niên kia nói ra lời thề son sắt rằng vào buổi sáng hôm nay có người bị ngất xỉu bị khiêng ra hỏi trường thi.

“Không đến mức đấy chứ?” Có người nghi ngờ hỏi.

Nam tử trung niên không đồng tình, hắn đặc biệt không thích có người nghi ngờ những lời mà hắn nói, lập tức tăng lớn thanh âm nói: “Sao lại không có khả năng chứ? Người nọ đại khái đã ba mươi tuổi, y phục ở trên người cũng đều đã nhăn nhúm, dáng vẻ vô cùng chật vật.”

“Ngày trước ngươi hông phải nói có một lão nhân tóc đã hoa râm hay sao? Sao lão nhân gia không có việc gì mà ngược lại người trẻ tuổi lại chịu không được đây?”

Lời này vừa nói ra, rất nhiều người đều đưa ánh mắt nhìn về phía hắn, nam tử trung niên kia thấy thế, có chút đắc ý cười nói: “Chuyện này các ngươi chính là không biết đúng không?”

Phía dưới cả một đám người đều đang thúc giục, nam tử trung niên nhìn khắp bốn phía, khoe khoang đủ rồi mới không nhanh không chậm nói: “Bên trong trường thi này có một phòng tên là xú hào.”

“Các ngươi biết xú hào là có ý tứ gì không?” Nam tử trung niên giương giọng hỏi.

Không đợi những người bên dưới trả lời, hắn lại nói: “Chính là tới phòng ở gần cung phòng, nếu ở trong đó, thời tiết cho dù không tính là quá nóng bức nhưng cái mùi kia bốc lên, các ngươi nói xem...”

Cù Thiến nghe vậy, giữa mày càng nhăn càng chặt, nhịn không được lo lắng nói:

“Tẩu tử, bọn họ sẽ không xui xẻo như vậy chứ?”

Kỷ Đào lắc đầu, nói: “Làm gì có chuyện trùng hợp như vậy chứ?”

Bắt đầu từ ngày hôm đó liền có những người bị nâng ra khỏi trường thi, Kỷ Đào đi xem qua vài lần, có vài người chỉ là tuổi quá lớn chịu không nổi, còn có người bởi vì áp lực quá lớn mà té xỉu, bản thân cũng không có tổn thương gì, nghỉ ngơi thật tốt là được rồi.

Kỷ Đào không hề đi đến tửu lầu, mỗi ngày đều chỉ là một câu chuyện có người bị nâng ra khỏi trường thi, từ diện mạo đến thân hình rồi đến tuổi tác, thậm chí là y phục nhan sắc đều bị đảo lộn. Nàng tuy rằng lo lắng cho Lâm Thiên Dược nhưng nàng cũng không cảm thấy Lâm Thiên Dược sẽ làm một trong số những người bị nâng ra ngoài.

Từ nhỏ Lâm Thiên Dược đã bị bệnh, những thống khổ mà hắn phải chịu so với người bình thường đều lớn hơn rất nhiều, còn có những loại thuốc đắng như vậy cũng đã phải uống từ khi còn nhỏ.

Ngõ nhỏ cũng có tú tài bị nâng trở về, còn mời Kỷ Đào đi chẩn trị, nhìn người tú tài đó sau khi tỉnh lại trên mặt tràn đầy hối hận cùng mất mát, còn có người nhà lo lắng hỗn loạn cùng thất vọng, Kỷ Đào rõ ràng cảm nhận được dù cho có học tập gian khổ cũng không nhất định sẽ được hồi báo.

Một ngày cuối cùng, trời còn tờ mờ sáng Kỷ Đào đã đứng dậy, đi đến chợ mua đồ ăn trước, sau đó về nhà thay y phục rồi cùng Cù Thiến đi đến trước cửa trường thi.

Người bình thường cũng không thể đi vào trong trường thi, đều chỉ có thể ở bên ngoài chờ, có nha sai cầm đao đứng ở đầu phố có cầm đao nha sai thủ đầu phố, Kỷ Đào cùng Cù Thiến đi đến từ rất sớm, hai người đứng ở vị trí gần nha sai nhất, những người đằng sau cũng không dám đứng quá gần.

Sau khi Kỷ Đào cùng Cù Thiến đến, không ngừng có người từ bên trong bị nâng ra ngoài, lúc này còn chưa tới giờ nộp bài thi, những người này đều là do thật sự chịu không nổi mới bị người ta nâng ra ngoài, có mấy người sắc mặt vàng như nến, gương mặt hóp lại, bất quá cũng chỉ có mấy ngày ngắn ngủi mà đã gầy đến mức nhìn không ra hình người. Ngay cả đến nửa ngày cuối cùng cũng không thể kiên trì được nữa.

Cù Thiến nhìn thấy vậy càng thêm khẩn trương, bắt lấy tay áo của Kỷ Đào, Kỷ Đào nhìn thấy cũng tùy ý nàng.

Lại có một người bị nâng ra, khi đi qua người của nha sai đột nhiên trên miệng sùi bọt mép, sắc mặt xanh đen, trợn trắng mắt giống như sắp chết, Kỷ Đào đã cố nhẫn nhịn nhưng cuối cùng vẫn nhịn không được, tiến lên móc ra ngân châm cắm xuống hai lần, người nọ tựa hồ đã bình tĩnh lại, một lần nữa rơi vào hôn mê bất tỉnh.

Những người ở bên cạnh bị dọa cho nhảy dựng lên, nha sai thấy tình thế không ổn tiến lên hai bước, còn chưa phản ứng lại thì Kỷ Đào cũng đã thu hồi tay lại.

“Nhanh chóng đưa đến y quá đi nha.” Kỷ Đào thấy mấy người đều nhìn nàng, thúc giục nói.

“Đa tạ phu nhân.” Người nâng cáng ra tới chỗ nha sai nói lời cảm tạ sau đó nâng người chạy nhanh đi.

Nha sai kia tiến lên hai bước nhìn Kỷ Đào nói: “Phu nhân biết y thuật sao?”