Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc này người phía sau càng ngày càng nhiều, Kỷ Đào đương nhiên là biết, thất nha sai chủ động hỏi liền gật đầu nói: “Ta biết một chút, chỉ là một số bệnh đơn giản mà thôi.”

Nha sai gật gật đầu, một lần nữa đứng trở về, bất quá mọi người ở phía trước liền bắt đầu đặc biệt chú ý đến Kỷ Đào.

Kỷ Đào hiểu rõ, mọi người ở đây là đang cố tình chiếu cố nàng.

Sau giờ ngọ, cửa lớn của trường thi cuối cùng cũng mở ra, Kỷ Đào đứng cách khá xa, vừa nâng mắt lên liền nhìn thấy trên dưới trong ngoài đều là người, còn có người bị nâng, bên đường đều có nha sai đang đứng, nhìn qua cũng còn có chút trật tự.

Nhưng những người ở phía sau Kỷ Đào thì không có quy củ như vậy, vừa nhìn thấy cửa trường thi mở ra, rất nhiều người ở trong đi ra thì những người ở ngoài cũng bắt đầu hông ngừng chen lấn tiến lên phía trước để vào trong, còn có những người lớn tiếng gọi tên.

Nha sai lớn tiếng răn dạy cũng vô dụng, rút đao ra cũng không uy hiếp được những người ở đằng sau, Kỷ Đào vẫn còn ổn, nàng nỗ lực tới gần nha sai kia cho nên những người ở đằng sau còn có chút cố kỵ.

Cũng may rất nhanh liền nhìn thấy Lâm Thiên Dược ra ngoài, Hà Nhiên cùng Cù Vĩ nâng đỡ lẫn nhau, ba người cùng nhau đi ra hướng cửa, từ rất xa Kỷ Đào đã nhìn thấy, chỉ cảm thấy hốc mắt chua xót, trong lòng mang theo cục đá nhanh chóng rơi xuống đất, hít sâu vài cái nỗ lực áp xuống nước mắt trong hốc mắt, Kỷ Đào nâng lên tay, lớn tiếng nói: “Thiên Dược.”

Chỉ một câu, Lâm Thiên Dược giống như cảm giác được liền đưa mắt nhìn về phía nàng, đầu tiên là vui sướng, hướng nàng vẫy vẫy tay cười, ngay sau đó nhìn thấy mọi người đang nhốn nháo ở phía sau Kỷ Đào, sắc mặt cũng biến đổi, kéo Hà Nhiên ở phía sau đi lên, liền muốn bước nhanh về phía Kỷ Đào lại phát hiện hắn đi một bước cũng vô cùng khó đi.

Trước mặt của Lâm Thiên Dược đều là người, muốn nhanh cũng không thể nhanh được, hắn theo dòng người đi về phía Kỷ Đào đang đứng, ánh mắt cơ hồ chưa từng rời hỏi nàng, vẫn luôn lo lắng nhìn về đám người nhốn nháo ở phía sau Kỷ Đào, đem nàng so sánh với những người đó chỉ thấy Kỷ Đào vô cùng gầy yếu vô lực, phảng phất trong nháy mắt sẽ biến mất vậy.

Cuối cùng Lâm Thiên Dược cũng có thể vươn tay nắm lấy tay Kỷ Đào, hơi hơi dung sức, liền đem Kỷ Đào kéo qua, Cù Thiến cũng đã sớm nhào về phía Hà Nhiên cùng Cù Vĩ.

Kỷ Đào vô cùng vui sướng khi nhìn thấy Lâm Thiên Dược chỉ là có chút chật vật thì thân thể dường như không có chỗ nào không khoẻ, liền nghe được thanh âm tức giận cùng áp lực của hắn: “Đào nhi, nàng không nên tới đây.”

Vừa nói vừa đem Kỷ Đào éo vào trong lòng ngực đi ra ngoài.

Kỷ Đào vùi đầu ở trong lòng ngực hắn, ngửi được mùi hương hơi hơi chua trên người Lâm Thiên Dược, khóe miệng tươi cười càng lúc càng lớn.

Kỷ Đào đi theo Lâm Thiên Dược, nàng đầu hơi cúi thấp, ánh mắt có thể nhìn thấy nơi nơi đủ loại kiểu dáng chân, không biết qua bao lâu, dần dần mặt đất trước chân trống vắng hẳn, Lâm Thiên Dược mới buông nàng ra.

Kỷ Đào ngẩng đầu, đang muốn muốn gì đó lại phát hiện Lâm Thiên Dược cả người lảo đảo một chút, trong lòng nàng cả kinh, chạy nhanh tiến lên một bước đỡ lấy hắn: “Thiên Dược, chàng..”

Lâm Thiên Dược ổn định lại cơ thể, nắm lấy tay Kỷ Đào vô cùng khẩn trương, nhìn nàng nghiêm túc nói: “Đào nhi, ta không có việc gì, chỉ là đầu có chút choáng váng, chúng ta về nhà thôi.”

Kỷ Đào nhìn nhìn chung quanh, đỡ hắn đi đến ngồi xuống một bên hành lang nói:

“Chúng ta trước tiên nghỉ ngơi một lát, chờ đám người Thiến nhi đã.”

Lâm Thiên Dược gật gật đầu, dựa vào cây cột mỉm cười nhìn Kỷ Đào.

“Nhìn ta làm cái gì? Không quen biết sao?” Kỷ Đào xoay người cười.

Lâm Thiên Dược lắc đầu, “Đào nhi, ta hình như còn chưa có nói.”

“Ta rất nhớ nàng.”

Thanh âm thấp thấp, mang theo chút khàn khàn.

Kỷ Đào quay đầu nhìn nhìn mọi người đang vội vã đi tới đi lui ở chung quanh, tựa hồ cũng không có người chú ý tới hai người bọn họ, xoay người cười nói: “Ta cũng nhớ chàng.”

Lâm Thiên Dược duỗi tay đem nàng kéo vào trong lòng ngực, những người chung quanh chỉ nhìn thoáng qua liền thu hồi tầm mắt, mấy ngày nay chuyện giống như thế này hình như cũng không tính là chuyện gì to tát.

Lâm Thiên Dược chỉ ôm nàng một lát, rất nhanh liền buông nàng ra, cười nhẹ nói:

“Mùi hương ở trên người ta có lẽ là không dễ ngửi.”

Kỷ Đào thối lui, hơi hơi mỉm cười nói: “Hương vị quen thuộc, chỉ là hơi nồng một chút.” “Ta rất muốn ăn cơm mà nàng làm.” Lâm Thiên Dược đưa mắt nhìn mấy người Cù Thiến đang từ xa tiến lại, thấp giọng nói.

Kỷ Đào cũng nhìn sang bên kia, thấy bọn họ tiến đến càng ngày càng gần, cười nói:

“Ta sáng sớm đã đi mua đồ ăn, còn có xương sườn mà chàng thích nhất, trở về ta sẽ làm cho chàng ăn.”

Cả người Hà Nhiên tựa hồ như vô lực, hơn phân nửa thân mình đều là Cù Vĩ nâng đỡ, Cù Thiến vô cùng đau lòng, muốn tiến lại đỡ mà lại đỡ không được, Cù Vĩ lại còn có chút ghét bỏ, nói: “Thân thể của ngươi cũng quá yếu rồi.”

Sắc mặt của Cù Vĩ có chút tái nhợt, tinh thần vẫn coi như không tồi, sau khi nhìn thấy Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược liền hướng Cù Thiến nói: “Sau khi trở về để Kỷ đại phu xem qua cho hắn, cho dù không có bệnh, cũng phải kê thuốc bổ cho hắn.”

Ngữ khí cùng biểu tình đều là một bộ dáng vô cùng ghét bỏ nhưng tay đỡ Hà Nhiên lại vô cùng vững chắc.

Lâm Thiên Dược nhìn thoáng qua tay của Cù Vĩ, cũng không có tiến lên chỉ nói:

“Chúng ta về nhà đi.”

Khó khăn lắm mới về được đến nhà, Kỷ Đào đi lên, trong nồi đã sớm đun một nồi nước, lửa cũng vẫn đang âm ỉ cháy, lúc này vừa đúng lúc.

Nàng vừa vào cửa, đem Lâm Thiên Dược đỡ vào nhà, liền chuẩn bị đi múc nước, Lâm Thiên Dược nhìn thấy liền tự mình xách thùng nước vào nhà.

Kỷ Đào muốn lấy lại nhưng lại không lấy được, chỉ đi theo Lâm Thiên Dược, vội la lên: “Thiên Dược, chàng vừa rồi bị làm sao vậy? Rốt cuộc có nơi nào không thoải mái hay không?”