Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Vẫn tốt.” Lâm Thiên Dược đem nước ấm đổ vào trong thau tắm, thấy Kỷ Đào đang đứng ở một bên lo lắng nhìn hắn.
Hắn duỗi tay cởi đai lưng xuống, áo ngoài chảy xuống, trên người chỉ còn lại áo trong màu trắng ngà, trong ánh mắt tràn đầy ý cười: “Đào nhi, nàng có phải muốn nhìn ta tắm gội hay không?”
Ngữ khí tràn đầy trêu đùa, tràn đầy sung sướng.
Kỷ Đào trừng mắt liếc hắn một cái, hừ lạnh một tiếng, xoay người đi ra cửa phòng bếp.
Kỷ Đào rất nhanh đã nấu xong đồ ăn, nàng cảm thấy Lâm Thiên Dược đã nhiều ngày ăn uống không ổn định, hẳn là rất đói bụng mới đúng. Gõ cửa lại phát hiện bên trong không hề có phản ứng, trong lòng Kỷ Đào có chút hoảng, duỗi tay đẩy cửa ra, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Lâm Thiên Dược đang ngồi ngủ trong thau tắm.
Kỷ Đào chậm rãi đi vào đi, đầu của Lâm Thiên Dược hơi ngẩng dựa vào thành thau tắm, đôi mắt nhắm chặt, khóe môi nhấp chặt.
Ở trong trí nhớ của nàng, rất hiếm khi Lâm Thiên Dược ngủ ngon như vậy, Kỷ Đào có chút không nỡ đánh thức hắn, duỗi tay sờ sờ thùng nước, đã hơi lạnh.
Nàng duỗi tay đẩy đẩy Lâm Thiên Dược, tay vừa mới chạm đến ngực ấm áp của hắn, đôi mắt của Lâm Thiên Dược đã mở ra, đầu tiên là lạnh lùng, sau khi nhìn rõ là Kỷ Đào liền trở nên dịu dàng thanh âm ôn nhu nói: “Đào nhi, làm sao vậy?”
“Ăn cơm thôi.” Kỷ Đào nhẹ nhàng nói. “Nước lạnh, chàng ăn cơm trước đi sau đó lại ngủ tiếp.”
Lâm Thiên Dược gật gật đầu, thân mình giật mình, sau khi nước gợn nhộn nhạo một phen hắn lại chưa đứng dậy, khẽ cười nói: “Đào nhi, nàng đi ra ngoài trước đi có được không? Nàng ở chỗ này ta sẽ ngượng ngùng.”
Kỷ Đào mới vừa rồi rõ ràng nhìn thấy hắn chính là đứng dậy không nổi, nghe vậy trong lòng đau xót, tiến lên không khỏi phân trần dùng sức nâng dậy hắn, trách mắng: “Chàng đúng là có sức lực nha, ngay cả đứng dậy cũng đứng không nổi, không biết gọi ta giúp chàng sao? Người ta cưới thê tử về để hầu hạ bản thân, chàng thì tốt rồi lại đem ta đẩy ra xa.”
Lâm Thiên Dược chỉ là ngồi có chút lâu cho nên chân có chút tê, hơn nữa cũng bởi vì quá mệt mỏi nên chân có chút mềm nhũn ra, một phen răn dạy của Kỷ Đào dừng ở bên tai của hắn chỉ làm cho hắn cảm thấy thân thiết, trong lòng dâng lên một cỗ ấm áp, chậm rãi tựa hồ cả người đều đang ấm lên.
“Ta chỉ là không muốn dáng vẻ vô lực này của ta bị nàng nhìn thấy.” Lâm Thiên Dược theo lực đạo của nàng đứng lên, thở dài nói.
Đập vào mắt một mảnh trắng nõn, mặt của Kỷ Đào có chút hồng, trên tay thi lực, động tác cũng không chậm, ngoài miệng lại nói: “Chỉ e là muộn rồi, chàng khi còn nhỏ suy yếu đến đứng không được ta vẫn còn nhớ rất rõ đấy.”
Lâm Thiên Dược cười cười bất đắc dĩ, thuận theo lực đạo của Kỷ Đào đứng dậy, ra khỏi thùng tắm.
Kỷ Đào đưa quần áo cho hắn, không nhịn được lại nói: “Lúc trước chàng còn nói, xem trò vui là không tốt, sợ liên lụy đến người khác.”
Lâm Thiên Dược càng thêm bất lực: “Ta đây thân thể đâu có yếu đuối như vậy. Hơn nữa, ta thật sự sợ làm phiền người ngoài, cũng không thích gây phiền phức cho người ta.”
Kỷ Đào đưa tay giúp hắn chỉnh lý vạt áo, vặn lại: “Ta là người ngoài à?”
Lâm Thiên Dược nhìn Kỷ Đào đang cúi đầu chỉnh lại quần áo, hai má ửng đỏ như say, không biết là đang tức giận hay là mệt mỏi. Hắn đưa tay ôm lấy eo thon của nàng, đầu tựa trên vai, ngửi mùi thơm của thuốc trên người nàng, thở dài: “Nàng không phải người ngoài, nàng là phu nhân.”
Khoé miệng Kỷ Đào hơi cong, yêu kiều mắng: “Chàng biết là tốt. Hành vi này tuyệt đối không được thực hiện, một người không phải lúc nào cũng lợi hại, sẽ cũng có những lúc yếu đuối, lúc cần giúp đỡ thì người nhà đang làm cái gì?”
“Chính là dùng để dựa vào như ngay lúc này.”
Lâm Thiên Dược im lặng lắng nghe, nụ cười trên khóe miệng không hề phai nhạt.
Sau khi mặc quần áo xong, chân của Lâm Thiên Dược không còn tê nữa, chỉ là còn
hơi mềm nhũn. Đợi hai người ngồi vào bàn đã qua 15 phút đồng hồ, Kỷ Đào gắp cho Lâm Thiên Dược một miếng xương sườn: “Ăn đi, ăn xong rồi đi ngủ.”
Lâm Thiên Dược nhìn miếng sườn trong chén, cười nửa ngày rồi bắt đầu ăn cơm.
Ăn gần xong, Lâm Thiên Dược và Kỷ Đào cùng nhau dọn dẹp chén đũa, lôi kéo Kỷ Đào vào phòng, cười nói: “Ngủ với ta.”
Kỷ Đào đi theo hắn.
Lâm Thiên Dược nằm trên giường, vòng tay ôm lấy Kỷ Đào, thở dài: “Đây mới là sinh hoạt này, cao lương mỹ vị, giường rộng gối êm, ôn hương nhuyễn ngọc.”
Kỷ Đào không nhịn được cười: “Đây làm sao có thể coi là cao lương mỹ vị, giường rộng gối êm?”
Lâm Thiên Dược thấp giọng cười: “Đào nhi, nàng không biết đâu, bên trong hào phòng* của trường thi cử, chỉ có hai khối tấm ván gỗ, ban ngày viết chữ, ban đêm tháo ra chịu khó đi ngủ, cơm canh mỗi ngày rất đạm bạc, ta còn tốt, ít nhiều sẽ làm chút đồ ăn, mấy người đối diện chỉ có bánh bao đơn sơ với nước lã, mấy ngày cuối cùng bánh bao chua hết, nhiều người ăn xong đau bụng không thể ra được, bởi vì chuyện này xảy ra thì phải đợi thêm ba năm hoặc là lâu hơn nữa, học hành gian khổ lại vì mấy ngày này.....”
*hào phòng: giống ký túc xá
Kỷ Đào nghe xong trong lòng chua xót, quay người ôm lấy Lâm Thiên Dược: “Có nỗ lực mới có thu hoạch.”
“Nàng nói đúng, lần này nhẫn nại đi, nếu trúng tuyển, cuộc sống sẽ tốt hơn.” Lâm Thiên Dược động đậy thân thể, hôn lên gò má Kỷ Đào.
“Ôn hương nhuyễn ngọc.” Lâm Thiên Dược thở dài, cuối cùng cười khẽ một tiếng.
Kỷ Đào thuận theo hắn.
Nhìn thấy Kỷ Đào ngoan ngoãn, hai má nhiễm một tầng đỏ ửng, Lâm Thiên Dược càng nhìn càng thấy đẹp, cười nói: “Ta thường xuyên nhớ tới nàng... Ta viết chữ mệt mỏi, liền nghĩ đến nàng đang làm gì, có nhớ ta hay không? Có phải đang nấu cơm không? Hay là giặt quần áo? Hay là đang quét sân? Lại nghĩ đến lu nước đọng trong sân còn phải tẩy rửa, chắc là nàng rửa mệt mỏi lắm, đáng ra ta phải tẩy rồi hẵng đi thi.”