Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kỷ Đào dựa vào ngực hắn, ngửi thấy mùi xà phòng thoang thoảng và mùi mực nhè nhẹ trên người Lâm Thiên Dược, ngay sau đó đã nghe thấy tiếng thở đều đều phát ra từ trên đỉnh đầu.

Nàng dùng sức ôm chặt hắn, chỉ cảm thấy chỗ trống trong lòng được lấp đầy, ở bên người này, lòng nàng thật an tâm.

Nàng không ngủ, cứ ôm hắn như vậy, trong phòng chỉ có tiếng thở đều đều của Lâm Thiên Dược, đôi mắt Kỷ Đào cũng dần híp lại.

Đang lúc nửa tỉnh nửa mê, Kỷ Đào nghe thấy bên ngoài có người gõ cửa, nàng không nỡ buông ra, nhưng nếu gõ lần nữa sợ Lâm Thiên Dược bị đánh thức. Nếu là trước kia, động tĩnh như vậy hắn đã tỉnh lại từ lâu, chắc vẫn là quá mệt mỏi.

Kỷ Đào đứng dậy, đắp kín chăn cho Lâm Thiên Dược. Nhẹ nhàng đóng cửa lại, bước ra ngoài sân.

Trần thị đang đứng ở cửa, hốc mắt đỏ bừng, sau khi nhìn thấy Kỷ Đào vô cùng kích động, đưa tay giữ chặt nàng: “Muội tử, ngươi nhất định phải đi theo ta xem phu quân nhà ta.”

Kỷ Đào quay đầu nhìn căn phòng một chút, thuận miệng hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

Trần thị rất vội vàng thúc giục: “Muội tử, ngươi đến xem một lát liền biết, sắc mặt của hắn không đúng, có thể nhanh lên không?”

Thấy nàng thực sự nôn nóng còn có sợ hãi, Kỷ Đào gật đầu nói: “Ta quay lại lấy hòm thuốc.”

Thân thể Vu Khải Minh dưỡng thương không lâu, cuộc thi hương lại bắt đầu, may mắn là hắn đã hồi phục chấn thương nên không bỏ lỡ.

Kỷ Đào vừa bước vào phòng đã ngửi thấy một mùi lạ, có chút hôi chua, vừa ngửi đã thấy khó chịu, nàng sụt sịt cái mũi, Trần thị đã bước lên quay lại giục: “Muội tử, ngươi mau nhìn xem, hắn trở về liền ngủ mất.”

Kỷ Đào tiến lên kiểm tra thì phát hiện Vu Khải Minh đang sốt cao, gọi cũng không tỉnh, bắt mạch xong liền hỏi: “Lúc hắn trở về có nói chỗ nào không thoải mái hay không?”

Càng đến gần Vu Khải Minh, Kỷ Đào cảm thấy mùi hương càng nồng nặc, nàng cũng đoán được vốn là mùi như vậy rồi.

Ánh mắt nhìn Vu Khải Minh hiện lên sự thương hại. Tên nhóc này giống như là bốc mệnh số thối trong truyền thuyết. Quần áo trên người đều là mùi vị đó, cũng làm khó hắn có thể kiên trì đi đến cuối cùng.

“Hắn nói bị đau bụng, đã nôn mửa hai ngày nay.” Kỷ Đào hiểu rõ, có lẽ như Lâm Thiên Dược nói, ăn đồ ăn thiu.

“Ta kê thuốc cho hắn, ngươi sắc cho hắn uống, nhất định phải chú ý trên người hắn đang sốt cao, tốt nhất lau người bằng nước ấm. Nhớ lau thường xuyên! Không thể để nhiệt độ tăng cao nữa, nếu không sẽ nóng bỏng cả người.” Kỷ Đào mở hòm thuốc để kê thuốc, dặn dò.

Trần thị đáp lại từng cái một, nghe thấy nóng bỏng, sắc mặt lại thêm khẩn trương:

“Muội tử, hắn bệnh có nghiêm trọng lắm không?”

“Đợi hết sốt, nếu tỉnh lại không nôn nữa thì chắc cũng gần như vậy.” Kỷ Đào đem thuốc kê xong gói kỹ lại. Lại dặn dò vài câu rồi cầm hòm thuốc rời đi.

Vừa mới đi ra ngoài liền thấy Cù Thiến đang thò đầu vào cửa dò xét, nhìn thấy Kỷ Đào từ Vu gia bước ra, nàng nhanh chóng bước tới, vội vàng nói: “Tẩu tử, làm ơn mau giúp ta xem thử A Nhiên với, hắn trở về liền ngủ, ta có hơi sợ.”

Thế là Kỷ Đào lại đi theo nàng đến xem Hà Nhiên, Hà Nhiên đã ngủ thiếp đi, đang ngáy khò khò, các nàng tới tới lui lui trong phòng cũng không thể đánh thức hắn.

“Vừa nãy nhìn hắn còn tốt, hắn không nói chỗ nào khó chịu sao?” Kỷ Đào cau mày hỏi.

Cù Thiến lắc đầu: “Hắn vừa về đến, ta nói nấu nước cho hắn, hắn liền dựa ở chỗ này mà chờ, chuẩn bị xong nước ấm còn kêu hắn đi rửa mặt, hắn dường như cũng trả lời, sau đó ta đi nấu cơm, ai ngờ cơm nấu xong rồi, nhìn thấy hắn vẫn còn ở đây, gọi cũng không tỉnh. Ta sợ...”

“Không sao, chỉ ngủ thiếp mà thôi.” Kỷ Đào đáp.

Cù Thiến thở phào nhẹ nhõm, lại lo lắng nói: “Nhưng còn chưa ăn cơm, một thân nhăn dúm hội hám cũng phải đi tắm rửa, mùi hương không dễ ngửi chút nào.”

Ngô thị bưng đồ ăn vào, nghe được lời của Cù Thiến liền nói: “Thiến nhi, để nó ngủ đi, cùng lắm thì giặt chăn, ta sẽ giặt giúp con.”

Kỷ Đào và Cù Thiến nhìn nhau, lời này của Ngô thị hiển nhiên là không hài lòng Cù Thiến ghét bỏ Hà Nhiên.

Kỷ Đào đương nhiên sẽ không đáp lời này.

Cù Thiến không phải trái hồng mềm, nghe vậy cau mày nói: “Nương à, chăn là chuyện nhỏ, con chỉ sợ A Nhiên đói lả người, nãy hắn nói mấy ngày nay chỉ nướng bánh bao uống nước lã, như vậy sao được? Đau bụng rồi không phải càng them phiền phức sao?”

“Ừ, như vậy sao được?” Ngô thị cũng bối rối.

Kỷ Đào cầm lên hòm thuốc: “Không sao cả, đợi hắn tỉnh lại ăn cũng được, nhưng ăn xong rồi ngủ tiếp sẽ tốt hơn.”

Cù Thiến tiễn nàng ra ngoài, nghe vậy hỏi: “Lâm đại ca đã ăn chưa?”

Kỷ Đào đã bước tới cửa, quay lại cười: “Hắn ăn xong ngủ rồi.”

Cù Thiến gật đầu, lại nghiến răng ken két: “Ta sẽ khiến hắn ăn xong rồi ngủ tiếp.”

Kỷ Đào đột nhiên cảm thấy không ổn, nhớ ra điều gì đó, liền hỏi: “Thiến nhi, biểu tỷ phu đâu?”

Cù Thiến sửng sốt một chút, lập tức mờ mịt: “Hắn còn chưa trở lại.”

Thật ra Viên Tử Uyên chỉ ở lại một ngày, hai đêm liền đi, chỉ có y phục trong phòng tắm mới chứng tỏ hắn từng ở đây. Mười mấy ngày trôi qua, Cù Thiến đã quên chuyện này từ lâu, sáng nay bận rộn đón Hà Nhiên, cũng không có ai nhớ tới còn có một Viên Tử Uyên.

Tất nhiên, với Cù Thiến, đó chỉ là một người thuê trọ.

Nhưng khi nó rơi vào chỗ Kỷ Đào, thật sự có vẻ không ổn lắm nếu không có một lời hỏi han, lỡ có trường hợp hắn té xíu ở bên ngoài.....

“Ta phải đi tìm thử.” Kỷ Đào đột nhiên nói. Cù Thiến nhìn vào nhà rồi nói: “Ta đi dặn dò một tiếng, cùng đi với tỷ.”

Kỷ Đào vừa định từ chối, Cù Thiến đã đi vào nhà rồi nhanh chóng đi ra, Kỷ Đào không từ chối nữa, hai người đi về hướng trường thi.

Vừa đi ra khỏi ngõ, đã thấy Viên Tử Uyên từ xa tiến lại, từ vị trí Kỷ Đào nhìn hắn lại gần, tựa hồ có vẻ lơ lửng như ma nhưng thật chất là thất tha thất thểu, thân thể không đứng vững.