Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Biểu tỷ phu, ngươi không sao chứ?” Kỷ Đào bước tới, Viên Tử Uyên vừa đi vừa dừng, dựa vào tường nhà người khác thở dốc.
Nghe thấy tiếng gọi của Kỷ Đào, hắn ngước mắt lên nhìn Kỷ Đào, rồi nhìn Cù Thiến, cố gượng cười: “Không có việc gì.
Hắn muốn đứng thẳng người nhưng lại bị dúi đầu về phía trước.
Cù Thiến sợ hãi đến mức lùi lại một bước, Kỷ Đào cũng muốn lui về, lập tức cảm thấy không ổn, nàng không đỡ cũng không có ai đỡ hắn, bất giác đưa tay ra nhưng chỉ bắt được đầu của Viên Tử Uyên, theo lực đạo của hắn Kỷ Đào thiếu chút nữa ngã sấp xuống, khó khăn đặt người nằm lên đất, Kỷ Đào mới nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Viên Tử Uyên, khóe môi nứt nẻ, hốc mắt một mảng xanh đen.
Kỷ Đào tiến lên, đẩy đẩy, vô tình chạm vào mu bàn tay hắn, cảm thấy không đúng, đưa tay sờ trán hắn, cảm nhận một mảnh nóng hổi, còn tệ hơn cả Vu Khải Minh.
Lúc Lâm Thiên Dược tỉnh dậy, bên ngoài tối đen như mực, hắn đưa tay chạm phải Kỷ Đào đang ngủ say bên cạnh, đưa tay kéo qua rồi tiếp tục thỏa mãn nhắm mắt lại.
Sáng sớm hôm sau, Kỷ Đào rời giường nấu cơm, Lâm Thiên Dược ngủ một giấc đã cảm thấy tốt hơn rất nhiều, nhưng đầu vẫn còn hơi choáng váng.
Nghe thấy tiếng động từ trong bếp, hắn đi tới cửa liền nhìn thấy Kỷ Đào đang lưu loát thái thịt bên trong.
Có người đứng ở cửa, Kỷ Đào đương nhiên liếc mắt là thấy, cười nói: “Tỉnh rồi à?”
Lâm Thiên Dược tươi cười bước vào, giúp Kỷ Đào châm củi, bữa ăn đã sớm chuẩn bị xong, hai người ngồi xuống, Kỷ Đào cau mày nói: “Biểu tỷ phu hôm qua rất lâu còn chưa trở về. Ta và Thiến nhi dọc đường đi tìm, ngược lại hắn tự trở về, vừa nhìn thấy chúng ta liền ngất xỉu.”
Lâm Thiên Dược cảm thấy đầu choáng váng như chìm vào hôn mê, nghe vậy hơi tỉnh táo lại: “Vậy các nàng làm sao đưa hắn trở về?”
“Người đi ngang qua rất nhiều, vì vậy chúng ta nhờ bọn họ hỗ trợ đưa về nhà Thiến nhi.” Kỷ Đào thấy Lâm Thiên Dược dừng đũa, gắp thức ăn cho hắn, thúc giục: “Mau ăn đi.”
Lâm Thiên Dược gật gật đầu, chỉ nhìn nàng.
“Hắn cũng bị sốt cao, ta đã nhờ Thiến nhi tìm người chăm sóc cho hắn, chờ hắn tỉnh lại, tự mình trả bạc.” Kỷ Đào đặt đũa xuống, nghiêm nghị nói: “Hà Nhiên còn chưa tỉnh ngủ, nhưng không thể để ta và Thiến nhi lau người cho hắn đúng không? Ta kêu Thiến nhi đi tìm một đại thúc.”
Lâm Thiên Dược nghe xong có chút hài lòng.
“Đào nhi, ta có hơi chóng mặt.” Lâm Thiên Dược ôm Kỷ Đào đưa tay sờ thử, được rồi, Lâm Thiên Dược cũng đang bị sốt.
Bận rộn đỡ hắn vào phòng nằm, sắc thuốc cho hắn uống.
“Chàng nha, cơ thể quá yếu, lúc nhỏ đã không chăm sóc tốt.” Kỷ Đào đưa thuốc cho anh, trong miệng nhắc mãi.
Lâm Thiên Dược nghe xong mỉm cười: “Ta cảm thấy bây giờ tốt lên rất nhiều.”
So với việc nằm trên giường khi còn nhỏ, quả thực bây giờ hắn đã tốt hơn rất nhiều.
Kỷ Đào không nói nữa, nhìn Lâm Thiên Dược uống thuốc rồi đi ngủ, nàng đứng dậy thu dọn bát đũa, sau đó cầm hòm thuốc đi xem Viên Tử Uyên.
Hà Nhiên đã tỉnh, nhưng tinh thần không tốt. Cù Thiến cũng nhẹ nhõm thở ra, cùng Kỷ Đào đi về phía nhà Viên Tử Uyên: “Hắn đã tỉnh, cơn sốt cũng hạ rồi.”
Sốt cao đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh.
Kỷ Đào gật đầu, đi vào liền nhìn thấy Viên Tử Uyên ngẩn người dựa vào đầu giường:
“Biểu tỷ phu, còn khó chịu không?”
Viên Tử Uyên lắc đầu, nhìn về phía đại thúc nói: “Biểu muội, ngươi có thể nói ông ấy trở về không? Hiện tại ta có thể tự mình chăm sóc.”
Kỷ Đào giật mình.
Nói ông ấy trở về?
Cù Thiến cũng có nói nếu chăm sóc Viên Tử Uyên sẽ trả bạc, như thế người ta mới đến đây, bằng không một người xa lạ, người ta quản ngươi đi tìm chết làm chi.
Hiện tại Viên Tử Uyên nhờ Kỷ Đào nói người ta trở về, không phải là có dụng ý để cho Kỷ Đào trả bạc?
Mặc kệ có phải hay không, Kỷ Đào nghĩ nhiều cũng tốt, dù sao nàng sẽ không bao đồng như vậy. Chỉ nói: “Biểu tỷ phu, thân thể ngươi thế nào tự ngươi biết, nếu cho rằng không sao, ngươi có thể để ông ấy trở về."
Viên Tử Uyên muốn nói thêm nhưng Kỷ Đào đã bắt mạch cho hắn: “Thuốc hẳn là phải uống thêm hai phần nữa.”
Viên Tử Uyên gật đầu: “Đa tạ biểu muội nhọc công, nếu không gặp được ngươi, sợ là ta đã ngã trên đường rồi.”
Kỷ Đào không trả lời, vốn dĩ là nàng nể mặt mũi của Liễu Hương Hương, với lại Viên Tử Uyên cũng nhờ bọn họ tìm phòng ở cho hắn, nếu không Kỷ Đào cũng sẽ không bận tâm đến.
Thuốc kê xong để lên bàn, thu thập hòm thuốc, vừa định cáo từ rời đi, liền nghe thấy Viên Tử Uyên cười nói: “Y thuật của biểu muội rất xuất sắc, phu quân của biểu muội thật có phúc.”
Kỷ Đào không quan tâm chút nào, coi hắn là đang khách sáo: “Chỉ đơn giản biết một ít, trị đau đầu choáng váng mà thôi.”
Cõng hòm thuốc lên, Kỷ Đào trước khi đi ra ngoài nhẹ nhàng nói: “Ta đi về trước, nếu có chuyện gì ngươi có thể nhờ Thiến nhi đến gọi ta.’
Rời khỏi nhà Hà Nhiên, Kỷ Đào chuẩn bị về nhà lại bị người gọi đi, hai ngày nay có rất nhiều người đến tìm nàng, đại khái là sắc chút thuốc để uống. Cũng có những người như Vu Khải Minh bị sốt cao hai ngày rồi vẫn chưa hạ.
Hai ngày sau, Lâm Thiên Dược đã khỏe, không có nhiều người đến tìm nàng nữa, Kỷ Đào vẫn phải đến xem Viên Tử Uyên, Lâm Thiên Dược cũng muốn đi, nói là cùng Hà Nhiên đi tìm Cù Vĩ, bọn họ sẽ đến chỗ lão sư coi thử đáp án bài thi lần này thế nào.
Trong sân Hà gia, Viên Tử Uyên đứng dưới tàng cây nhìn lá rụng trên đất, thấy Kỷ Đào bước vào, cười nói: “Biểu muội tới à, ta không sao.”
Kỷ Đào gật đầu: “Ta sẽ kiểm tra lại mạch.”
Lâm Thiên Dược đi theo Kỷ Đào vào cửa, nhìn Kỷ Đào bắt mạch cho Viên Tử Uyên.
Lúc này, đại thúc chăm sóc Viên Tử Uyên bưng trà từ trong nhà ra, Kỷ Đào nhìn thấy, ánh mắt khẽ lóe lên, cúi đầu che đi vẻ kỳ quái trên mặt.
Không phải sớm nói muốn đại thúc trở về sao, đã hai ngày trôi qua mà người vẫn ở đây?