Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cù Vĩ hơi hơi nhướng mày, hỏi: “Lão gia nhà ngươi là ai, hiện tại hắn đang ở chỗ nào?”
Quả nhiên là người đọc sách, vô cùng cẩn thận.
Quản sự cũng không tức giận, giải thích nói: “Con thuyền này chính là của lão gia nhà ta, ngài ấy hiện tại đang ở trên thuyền, vừa rồi nhìn thấy mọi người dường như muốn xuống thuyền...”
Trước mắt ở Phụng thành, con thuyền này được xem như là lớn nhất.
Cù Vĩ cùng Lâm Thiên Dược bàn bạc vài câu, liền hướng quản sự gật gật đầu.
Hắn xoay người mang theo mọi người lên thuyền, những người khiêng bao ở xung quanh nhanh chóng né tránh, hiển nhiên người ở trong thuyền có địa vị không thấp.
Trực tiếp mang người đến trước một cánh cửa gỗ, quản sự duỗi tay gõ cửa: “Lão gia, bọn họ tới rồi.”
Lại xoay người hướng mấy người nói nhỏ: “Lão gia nhà ta bình thường đối với người đọc sách vô cùng kính trọng”
Đây là đang chỉ điểm cho bọn họ sao!
Cù Vĩ hướng hắn cười, nhẹ giọng nói: “Đa tạ.”
Bên trong khoang thuyền cũng không tính là quá rộng, đương nhiên đây là đang so sánh với nhà ở, sau khi Kỷ Đào tới Cản quốc thì đây là lần đầu tiên nàng đi xa nhà, cũng là lần đầu tiên nàng ngồi thuyền, đương nhiên không biết một căn phòng như vậy ở trên thuyền đã vô cùng xa xỉ rồi.
Trong phòng có một người nam nhân trung niên khoảng bốn mươi tuổi, trên eo đeo một miếng ngọc bội sáng đến mức gần như trong suốt, bên trái của hắn có một cái cửa sổ, hắn nghiêng người dựa trên ghế, bên cạnh có hai nha hoàn đang đứng theo quy củ.
Kỷ Đào nhìn lướt qua cửa sổ, nhìn thấy ở chỗ đó xác thực nhìn thấy được con đường mà mọi người đang dỡ hàng trên bến tàu, mà bọn họ vừa rồi cũng đứng ở chỗ đó.
Nhìn thấy bọn họ tiến vào, người nam tử trung niên ngồi thằng người hơn một chút, duỗi tay chỉ vào hàng ghế bên cạnh nói: “Ngồi đi.”
Cù Vĩ nhìn qua một chút, nói: “Mời chúng ta đến không biết là có chuyện gì?”
Nam tử trung niên cười vui vẻ nói: “Vì các ngươi bài ưu giải nạn.”
*Bài ưu giải nạn: Giúp đỡ vượt qua khó khăn.
Thấy mọi người tỏ ra vẻ nghi hoặc, hắn nhìn qua Cù Vĩ cùng Lâm Thiên Dược nói:
“Chư vị chính là cử tử, muốn đi kinh thành để tham dự kỳ thi đúng không?”
*Cử tử: Học trò được cử đi thi.
Lâm Thiên Dược thản nhiên tiến lên nói: “Đúng vậy, bến tàu ở Phụng thành cũng không tính là lớn, thuyền lớn giống như của ta đây trong vòng một tháng tới cũng chưa chắc đã có thêm, hôm nay các ngươi gặp được ta, chính là do vận khí của các ngươi tốt.”
“Ta sống ở trên đời này thích nhất là người đọc sách, đúng lúc ta cũng có việc đến kinh thành, các ngươi nếu tin tưởng ta vậy thì ta sẽ đem các ngươi đi cùng.”
Hắn nói chuyện nhanh chóng, trong giọng nói cũng cảm nhận được hứng thú bừng bừng.
Lâm Thiên Dược khẽ nhíu mày, người nam nhân trung niên này đưa ra đề nghị như thế đúng là có chút đột ngột.
Sắc mặt của Cù Vĩ lộ ra vẻ nghiêm nghị.
Ngay cả Hà Nhiên trên mặt cũng lộ ra vẻ nghi hoặc.
“Các ngươi không tin ta sao?” Nam tử trung niên lại hỏi.
“Ta thích người đọc sách có tài văn chương nhưng lại không thích bệnh đa nghi của các ngươi.”
“Có thể để cho chúng ta trở về nói chuyện một chút được không?” Lâm Thiên Dược chắp tay nói.
“Có thể, thuyền của ta sẽ rời đi vào sáng sớm ngày kia, các ngươi nếu muốn rời đi thì ngày mai phải lên thuyền. Đúng rồi, ta là người làm ăn, một phòng chỉ có thể ở hai người, mỗi một phòng ở phải đưa cho ta năm lượng bạc, ta đảm bảo có thể đem các ngươi bình an đến được Vận thành.
Hắn duỗi tay chỉ vào đứa nhỏ ở trong lòng ngực Dư thị, cười nói: “Đứa nhỏ này liền không tính, xem như là ưu đãi.”
Cù Vĩ gật gật đầu, sắc mặt của Hà Nhiên có chút tái nhợt, khi đoàn người cáo từ rời đi, nam tử trung niên khẽ cười, trong ý cười có chút lạnh lẽo, nói: “Xin khuyên các ngươi một câu, các ngươi tốt nhất nên tin tưởng ta, trên mặt sông này cũng không an toàn giống như các ngươi nghĩ, ta tuy rằng thu bạc của các ngươi nhưng đồng thời cũng đảm bảo có thể đưa các ngươi đến nơi an toàn, các ngươi nếu là không tin có thể đi hỏi những thuyền khác một chút.”
Lâm Thiên Dược xoay người gật đầu.
Đợi đến khi mọi người rời thuyền, sắc mặt của Cù Thiến cũng có chút tái nhợt, Hà Nhiên lại trầm mặc.
Lúc này những người dỡ hàng cũng đã rời đi, nhóm người liền quyết định đi dọc theo bờ bên phải, ước chừng khoảng mười lăm phút sau thì thấy một chiếc thuyền đi qua, chiếc thuyền này so với chiếc thuyền lúc nãy thì nhỏ hơn một chút.
Lâm Thiên Dược tiến lên trước, nhìn thấy một người đang nhàn nhã dựa vào cửa khoang thuyền: “Xin hỏi vị huynh đài này, con thuyền này của huynh là đi về nơi nào vậy?”
Trong miệng của người nọ ngậm một thứ gì đó không rõ đen như mực, không ngừng nhai đi nhai lại, nghe thấy vậy liền ngẩng đầu đưa mắt nhìn về phía họ nói:
“Người đọc sách sao?”