Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lâm Thiên Dược gật đầu.
“Chúng ta không đi Vận thành, chỉ đi đến Đồng thành, các ngươi nếu muốn lên thuyền vậy thì một người ba lượng bạc, chủ nhân nói ngày mai rời đi.” Người nọ nói chẳng hề để ý, trong mắt hắn không nhìn ra được chút nào tôn kính đối với người đọc sách, thậm chí còn có chút khinh thường.
Qua thuyền này, mọi người lại đi đi lại lại một lúc lâu, cũng không tìm được một con thuyền thích hợp, quay đầu đi về hướng bên kia một lúc lâu cũng chỉ thấy toàn là thuyền đánh cá.
Xem ra người nam tử trung niên không nói dối.
Mọi người đi dạo nửa ngày cuối cùng đành quay trở lại khách điếm, đoàn người ngồi ở đại sảnh ăn cơm, Hà Nhiên tựa hồ có vẻ không vui vẻ, Lâm Thiên Dược sau khi nhìn hẳn nhiều lần liền dò hỏi: “Hà huynh, huynh bị làm sao vậy?”
Hà Nhiên nhìn mọi người ở xung quanh lắc đầu nói: “Không có việc gì.”
Cù Vĩ suy nghĩ sau một lúc lâu mới nói: “Xem ra chúng ta chỉ có thể ngồi trên con thuyền lớn kia mà thôi.”
Đúng lúc này, tiểu nhị bưng đồ ăn đi lên, nở nụ cười đặt đồ ăn xuống rồi muốn lui ra ngoài, Lâm Thiên Dược đột nhiên nói: “Tiểu ca.”
Tiểu nhị xoay người, trên mặt vẫn mang ý cười: “Công tử còn có gì phân phó sao?”
Lâm Thiên Dược cũng nở nụ cười nhẹ vô cùng ôn hòa: “Ta mới đến nơi này, muốn hỏi một chút, chúng ta muốn ngồi thuyền đi Vận thành, không biết có thuyền nào đến đó không vậy?”
Tiểu nhị sửng sốt, tựa hồ không nghĩ tới hắn sẽ bị hỏi câu này, sau khi phản ứng lại liền cười nói: “Thật trùng hợp. Hôm qua vừa vặn có một con thuyền vừa cập bến, chủ nhân của con thuyền họ Hồ, người ta thường gọi là Hồ tam gia. Phụng thành của chúng ta, thuyền lớn chỉ cập bến mỗi tháng một lần, trong số này con thuyền của ngài ấy là lớn nhất cũng an toàn nhất.”
Nói tới đây, hắn hết nhìn trái rồi lại nhìn phải, tới gần Lâm Thiên Dược, thấp giọng nói: “Nghe nói trên sông không ai dám cướp thuyền của hắn.”
Kỷ Đào giật mình, lúc này mới nhớ tới nơi này là Càn quốc, sơn tặc cùng thủy tặc đều tồn tai.
Cũng nhớ tới ý nghĩa sâu xa trong lời nói của nam tử trung niên vừa rồi, bảo đảm đoàn người của bọn họ có thể bình an tới được Vận thành.
“Chính là con thuyền lớn ở trên bến tàu kia sao?” Lâm Thiên Dược mỉm cười dò hỏi.
“Chính là nó.” Tiểu nhị cười nói: “Ở Phụng thành của chúng ta chỉ có thuyền của Hồ tam gia là lớn nhất.
Chờ tiểu nhị đi rồi, mọi người lại liếc nhìn nhau.
“Xem ra chỉ có thể làm như thế.” Cù Vĩ thở dài.
Lâm Thiên Dược suy nghĩ một lát nói: “Nếu tiểu nhị cũng biết chuyện này vậy không bằng chúng ta lại đi hỏi thăm một chút, nếu những chuyện hắn nói đều là sự thật vậy lúc đó chúng ta quyết định cũng chưa muộn mà.”
Hà Nhiên cúi đầu ăn cơm, đột nhiên nói: “Không bằng chúng ta đi đường bộ đi, tuy rằng chậm hơn một chút nhưng an toàn hơn nhiều, hơn nữa cũng tiết kiệm được chút bạc.”
Cù Vĩ trừng mắt nhìn hắn một cái nói: “Bạc không đủ thì còn có ta, cũng đã nói trước ngươi không cần phải lo lắng những chuyện này rồi, nếu có thời gian vậy thì chuyên tâm cho việc đọc sách là được.”
Hà Nhiên cúi đầu: “Của hồi môn của Thiến nhi cũng rất nhiều.”
Sắc mặt của Cù Vĩ dịu đi một chút: “Ngươi chỉ nhớ rõ chuyện hôm nay ta trợ giúp ngươi, sau này nếu trúng tuyển thì đừng bạc đãi Thiến nhi, ta cũng chỉ có một người muội muội này mà thôi.”
Sau khi ăn xong, Kỷ Đào cùng Dương ma ma lên lầu nghỉ ngơi một chút còn Lâm Thiên Dược và những người khác thì ra ngoài đi dạo.
Đến khi trời đã ngả về khuya, bọn họ mới trở về.
Cuối cùng vẫn quyết định ngồi thuyền của Hồ tam gia kia, bọn họ hỏi thăm suốt một buổi chiều, tất cả mọi người đều nói Hồ tam gia có danh tiếng tốt, cũng có tiếng nói lời giữ lời, hơn nữa còn rất thích người đọc sách.
Cho nên, ngày thứ hai bọn họ liền thu dọn đồ đạc đi lên thuyền lớn của Hồ tam gia.
Nhìn thấy bọn họ đến, Hồ tam gia cũng không cảm thấy kinh ngạc, cười vui vẻ nói:
“Quả nhiên là người đọc sách, vô cùng thông minh. Yên tâm đi, sau khi các ngươi xuống thuyền ta mới thu bạc, sẽ đảm bảo an toàn tuyệt đối cho các ngươi.”
Hôm qua vị quản sự kia đưa bọn họ đi xuống lầu, đi vào một con đường tắt, hai bên đều là khoang thuyền, cửa đóng chặt lại có chút u ám, quản sự cười nói: “Con thuyền này của chúng ta cũng thường xuyên chở những vị khách giống như mọi người, tất cả bọn họ đều ở chỗ này. Hiện giờ chỗ này không có người cho nên các ngươi có thể tùy ý chọn lựa.”
Thấy đoàn người nhíu mày nhìn con đường tối đen như mực, quản sự không để ý chút nào, cười nói: “Vừa nhìn đã biết các ngươi chính là lần đầu tiên ngồi thuyền, thuyền của chúng ta là như vậy, không nói ở Phụng thành mà toàn bộ Càn quốc cũng đều như vậy.”