Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Khi hắn nói chuyện đồng thời cũng mở ra một cánh cửa, chỉ thấy bên trong có một chiếc giường không lớn lắm, đầy đủ bàn ghế, chỉ là có chút tối.
“Chính là như vậy, bên kia có chút sáng sủa, các ngươi có thể tùy ý chọn lựa, đúng rồi, trên thuyền của chúng ta mỗi ngày đều phục vụ đầy đủ ba bữa cơm nhưng ta cũng phải nói cho rõ ràng một chút, đồ ăn chỉ có thể làm no bụng. Các ngươi nếu muốn ăn đồ ăn ngon một chút thì thời điểm thuyền dừng lại có thể đi lên bờ mua, chúng tôi thường dừng lại từ một đến hai ngày, đến lúc đó sẽ báo cho các ngươi một tiếng.”
Người quản sự nói liên tục, cũng không cảm thấy phiền nói hết những chuyện cần lưu ý từ lớn đến nhỏ: “Các ngươi thu dọn một chút đi, sáng sớm ngày mai sẽ lên đường”
Lâm Thiên Dược cách hắn gần nhất, cười nói: “Đa tạ.”
Giọng điệu vô cùng chân thành.
Trên mặt của quản sự càng lộ ra tươi cười: “Không có việc gì, chủ nhân của chúng ta thích người đọc sách, ta đương nhiên cũng muốn chiếu cố các ngươi cho thật tốt, sau này nếu có việc gì thì cứ tìm ta.”
Vì vậy, mọi người liền thu dọn hành lý cá nhân của mình, Dương ma ma cạnh phòng của Kỷ Đào, sau khi thu dọn xong liền đến giúp đỡ nàng.
Kỷ Đào mang theo rất nhiều thứ, trong đó phần lớn là dược liệu, trong lúc đang thu dọn đồ đạc thì Hà Nhiên cùng Cù Thiến xuất hiện ở cửa.
“Sao thế, nhanh như vậy đã thu dọn xong rồi sao?” Lâm Thiên Dược đang trải giường chiếu, thuận miệng hỏi.
Hà Nhiên nhìn nhìn Dương ma ma, lúng túng nói: “Lâm huynh, có một chuyện, muốn cùng huynh thương lượng một chút.”
Dương ma ma đứng dậy hướng ra bên ngoài mà đi nhưng lại bị Hà Nhiên ngăn lại:
“Ma ma, chuyện này bà cũng nghe một chút đi.”
Kỷ Đào kinh ngạc, chuyện gì của Hà Nhiên mà còn liên quan đến cả Dương ma ma chứ!
“Là như thế này, nương của ta sau khi biết bản thân phải ở một mình trong một căn phòng liền làm ầm ĩ lên đòi ta phải đưa bà trở về thôn Bách Hoa. Bà ấy nói sợ ở một mình.”
Hà Nhiên nhìn về phía Dương ma ma, ánh mắt tràn đầy chờ mong.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược liếc nhìn nhau, chuyện này làm gì giống đang sợ phải ở một mình chứ, Ngô thị một mình ở thôn Bách Hoa lâu như vậy cũng chưa từng thấy bà cảm thấy sợ hãi, hơn nữa Hà Nhiên và Cù Thiến lại ở ngay phòng bên cạnh.
Bà ấy tỏ thái độ như vậy rõ ràng là đang tiếc tiền.
“Không có vấn đề gì, hai người ở cũng không phải chuyện gì to tát.” Dương ma ma không đợi Lâm Thiên Dược nói chuyện liền mở miệng nói trước, ngữ khí cũng không có chút nào bất mãn.
"Da ta ma ma. Hà Nhiên giống như vừa trút được gánh nặng.
Chờ bọn họ rời đi, Kỷ Đào nhìn về phía Dương ma ma, cười nói: “Ma ma không cần phải làm như thế, nếu không muốn, thật sự không cần phải ủy khuất chính mình.
Thím ấy rõ ràng là đang tiếc tiền, chờ sau khi khởi hành thì sẽ ổn thôi.”
Dương ma ma cũng vẫn không quan tâm, động tác trong tay cũng không dừng lại.
Bà cười nói: “Cũng không phải chỉ là chuyện hai người ngủ chung với nhau thôi sao.
Lúc nô tỳ còn trẻ, cũng vẫn ngủ chung giường với người khác, hơn nữa còn không dễ dàng gì. Nương của Hà công tử cũng không phải người nhiều chuyện, sẽ không có việc gì đâu.”
Ngô thị liền dọn tới phòng của Dương ma ma, ngày thứ hai khi trời vẫn còn tờ mờ sáng thuyền liền ra khơi.
Trên mặt sông vô cùng yên tĩnh, lúc đầu Kỷ Đào còn cảm thấy hứng thú với phong cảnh hai bên bờ nhưng sau hai ngày nhìn ngắm liền cảm thấy chán.
Nàng thật ra không bị say tàu chỉ là có chút mệt mỏi, cũng không biết do bản thân đang mang thai hay do do vẫn chưa quen với cảm giác lảo đảo lắc lư trên thuyền.
Nàng vốn không có việc gì nhưng sau khi khởi hành Cù Vĩ lại bị bệnh, ngày thường thoạt nhìn là một công tử nhẹ nhàng hào hoa phong nhã, lúc này nằm ở trên giường căn bản là dậy không nổi, sắc mặt tái nhợt, thỉnh thoảng còn nôn mửa, Dư thị còn phải chăm sóc đứa nhỏ, căn bản là không thể lo chu toàn được.
Cũng may còn có Cù Thiến hỗ trợ, sau khi đến nhìn qua một chút Kỷ Đào liền đưa cho hắn một ít thuốc để tránh bị nôn nữa. Nhưng tinh thần vẫn luôn uể oải, sắc mặt cũng không tốt lắm, ngày thường vẫn không rời hỏi phòng.
Hà Nhiên lại giống như đã đi quen, hắn cùng Lâm Thiên Dược giống nhau, đều không có bất cứ vấn đề gì, thời điểm đi thăm Cù Vĩ đã làm cho Cù Vĩ cảm thấy ghen tị không thôi, rõ ràng đều là người giống như nhau, hắn lại bị bệnh nặng một trận còn Lâm Thiên Dược và Hà Nhiên lại vẫn luôn khỏe hắn vui đùa.
Cũng may hắn dù sao cũng còn trẻ, sau ba ngày hắn cũng có thể ra ngoài đi dạo, ba người ở trên thuyền ngắm phong cảnh, thỉnh thoảng còn ngậm thơ, Cù Vĩ đúng thật là không phụ danh hiệu Giải Nguyên của hắn, trong ba người thì hắn là lợi hại nhất.