Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sắc mặt của Hà Nhiên có chút trắng bệch, trong tay nắm chặt tay của Cù Thiến cùng Ngô thi.

Nhìn thấy hai người Kỷ Đào, đoàn người liền tiến lên, Cù Vĩ hỏi: “Lâm huynh, hắn nói như thế nào?”

Chỉ có vài giây ngắn ngủi, gió lại càng lúc càng lớn, thuyền cũng bắt đầu lay động, trời cũng bắt đầu đổ mưa. Kỷ Đào dựa vào vách khoang thuyền, trong tay nắm chặt khung cửa mới có thể ổn định được cơ thể.

Lâm Thiên Dược liền nhanh chóng bảo hộ nàng ở trong ngực, đôi tay nắm chặt sợi dây thừng trên vách tường, mưa càng lúc càng lớn, xung quanh vô cùng hỗn loạn, hắn thấp giọng nói: “Đào nhi, ta hối hận rồi, ta vốn dĩ không nên đưa nàng đi cùng.”

Kỷ Đào dựa vào ngực hắn, tay hắn nắm chặt lấy tay nàng, sắc trời tối tăm, nàng không lớn thấy rõ được biểu tình của Lâm Thiên Dược. Trong ánh sáng mờ nhạt của tia chớp nhìn thấy trên mũi thuyền mọi người lăn thành một đống, đám người phu thê Liên thị cùng phu thê Thạch gia đều đã sớm té ngã ở trên thuyền, theo thân tàu lay động mà lăn qua lăn lại, vừa mới bò lên lại ngã xuống ngay lập tức.

Có người lấy ra toàn bộ gà cùng thịt ném xuống dưới nước, trên đầu thuyền là một mảnh hỗn loạn, còn có người lập một bàn cúng lễ, ngay sau đó liền đem hoa quả cùng điểm tâm cúng tế.

Đôi mắt của Kỷ Đào trợn to, thật sự không nghĩ tới chuyện không đáng tin như vậy mà vẫn có người tin nó sẽ hữu dụng sao?

Cù Vĩ gắt gao ôm lấy đứa nhỏ hướng về phía Lâm Thiên Dược, hai người vừa đúng lúc đến được cửa của con đường nhỏ, chỉ cần đi vào trong có lẽ sẽ an toàn hơn một chút.

Dư thị đương nhiên cũng nhân ra, hai người cố tình vừa bỏ vừa lăn về phía này, rất nhanh đã lăn đến bên chân của Lâm Thiên Dược.

Lâm Thiên Dược nhấc chân lên, Cù Vĩ liền lăn vào trong, hắn rất nhanh đã nắm được cửa đường nhỏ, ổn định thân mình, Dư thị cũng làm theo.

Kỳ thật cũng không phải quá rung lắc, nếu có thể nắm chắc được thứ gì đó ổn định thì cũng sẽ không sẽ té ngã. Vốn dĩ chính là như thế, chủ yếu là từ đầu mọi người quá bất ngờ cho nên không kịp phòng ngừa, không cẩn thận bị ngã xuống đất không đứng dậy được.

Những người khác phát hiện ra động tác của Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược.

Cù Thiến bị Dư thị nắm lấy, sớm đã nhìn thấy động tác của Cù Vĩ liền kéo theo đám người Hà Nhiên lại gần.

Vì thế, mọi người đều phát hiện trong khoang thuyền tựa hồ có thể ổn định thân mình, đều di chuyển về hướng này.

Bên kia Hồ tam gia vẫn luôn lẩm bẩm ở trong miệng, bàn thờ tựa hồ là được đặc chế cho nên không bị trơn trượt, có lẽ trên boong thuyền được đóng đinh hay thứ gì đó.

Còn có cả tiểu nhị ở trên thuyền, không ngừng dọn đồ vật đi xuống phía dưới.

Dường như sự rung chuyển ở trên thuyền đối với bọn họ cũng không quá kịch liệt, thậm chí bọn họ còn có thể vững vàng đi trên nền đất.

Không biết trải qua bao lâu, Kỷ Đào cảm thấy rất lâu sau thuyền cũng không còn rung lắc nữa.

Bàn tay của Lâm Thiên Dược gắt gao ôm lấy đầu của nàng, một tay khác gắt gao nắm chặt dây thừng.

Sắc trời chậm rãi sáng lên, mưa cũng nhỏ dần, vừa rồi hạt mưa còn đáp xuống mặt đau rát bây giờ cũng đã không còn cảm giác nữa, nhìn qua còn tưởng chỉ là một trận mưa bình thường mà thôi.

Gió cũng dần dần nhỏ lại, Kỷ Đào buông tay ra khỏi khung cửa, chỉ cảm thấy bàn tay tê rần đi, vỗ vỗ lưng của Lâm Thiên Dược, nhẹ kêu: “Thiên Dược.”

Lâm Thiên Dược đột nhiên ôm chặt nàng vào trong lòng.

Y phục trên người Lâm Thiên Dược đã sớm ướt đẫm, Kỷ Đào cũng không khá hơn là bao.

Phải nói rằng y phục của tất cả mọi người trên thuyền đều ướt đẫm, trên boong thuyền ướt dầm dề, Hồ tam gia hướng bàn thờ dập đầu lạy ba cái mới đứng lên, lau nước mưa ở trên mặt, nhìn chân trời càng ngày càng sáng, hắn dần dần thả lỏng một chút.

Kỷ Đào cũng không biết, mưa gió sở dĩ dùng lại liệu có phải là do cống phẩm mà Hồ tam gia dùng để cầu phúc hay không.

Mưa gió đã qua đi nhưng trong lòng của mọi người vẫn còn sợ hãi.

Kỷ Đào thật ra cũng không cảm thấy sợ như thế, hiện giờ đã là kết quả tốt nhất rồi, nàng cùng Lâm Thiên Dược bởi vì phản ứng nhanh cho nên từ đầu đến cuối đều không bị ngã trên mặt đất, chỉ là tay của Lâm Thiên Dược nắm dây thừng quá chặt tạp thành một vệt đỏ, cũng không tính là bị thương.

Trên thực tế cũng không có người nào bị thương, theo quản sự nói con thuyền này đủ lớn, hàng hóa ở trong khoang thuyền nhiều, cũng đủ để ổn định thân thuyền, mưa gió như vậy cho dù là lay động cũng sẽ không quá mức kịch liệt.

Nếu mọi người phát hiện có gì không ổn thì không nên đi ra ngoài mà nên ngoan ngoãn ngồi ở trong khoang thuyền, bắt lấy đồ vật cố định để ổn định thân mình, như vậy chuyện gì cũng sẽ không xảy ra, vậy mà mọi người lại cố tình chạy tới trên đầu thuyền trống trải này.