Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mưa gió qua đi để lại một mảnh hỗn độn, chính xác là vô cùng chật vật.

Kỷ Đào bị Lâm Thiên Dược ôm chặt lấy, sau một lúc lâu cơn mưa cũng từ từ nhỏ lại.

Bão táp tới nhanh đi cũng nhanh.

Kỷ Đào nhìn bầu trời sáng trong giống như vừa mới được gội rửa, có chút xanh, nàng duỗi tay vỗ vỗ lưng của Lâm Thiên Dược cười nói: “Thiên Dược, ta không có việc gì, chúng ta đi vào thay y phục đi, mặc y phục ướt như vậy ở trên người sẽ rất dễ bị cảm lạnh.”

Cuối cùng Lâm Thiên Dược cũng buông nàng ra, đánh giá nàng từ trên xuống dưới thật cẩn thận sau đó đưa nàng vào con đường nhỏ.

Bên trong con đường nhỏ giống như vừa trải qua một trận gà bay chó sủa.

Vị phu nhân kia đang tức giận mắng chửi người còn sắc mặt của người cử nhân kia thì vô cùng u ám.

Kỷ Đào lắng nghe một chút thì biết được hình như bởi vì cửa sổ trong phòng của bọn họ không được đóng lại cho nên nước mưa đã vào trong phòng.

Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược nhìn thẳng, đi lướt qua bọn họ, mở cửa vào phòng. Ở nơi xa hơn một chút, Lý thị đang khóc nháo, những lời nói ra cũng vô cùng kích động.

Kỷ Đào nhớ rõ mới vừa rồi hi nàng cùng Lâm Thiên Dược đứng ở cửa nhìn thấy hình như hai người Thạch Nghị cùng Thạch Kỳ đang hỗ trợ nhau chạy ra ngoài, trong khi đó một mình Lý thị theo sát ở phía sau.

“Huynh muội các ngươi mới là người một nhà, ở khác phòng vẫn có thể chạy sang tìm nàng, còn ta thì sao? Ta thì tính là cái gì chứ, cực cực khổ khổ chiếu cố huynh muội các ngươi 5 năm, bây giờ lại rơi vào kết cục này, ta còn có thể trông cậy vào cái gì, sau này nếu ngươi đi học cao trung vậy ta sẽ thế nào đây? Chỉ sợ ngươi đã sớm muốn vứt bỏ ta giống như vứt bỏ cặn bã rồi có đúng không? Nói cho ngươi biết, không có khả năng!”

Lâm Thiên Dược đóng cửa lại, thanh âm sắc bén của Lý thị cách một cánh cửa vẫn truyền được vào bên trong.

Trong phòng là một mảnh hỗn độn, chén trà cùng ấm trả vốn đang yên vị ở trên bàn toàn bộ rơi hết xuống mặt đất, vỡ tan tành, nhìn kỹ lại thì vẫn còn hai chén trà chưa bị vỡ.

Trên mặt đất còn có một vũng nước lớn, lúc này mới nhìn thấy cửa sổ đang hé mở.

Cũng may cửa sổ đóng một nửa, giường của Kỷ Đào cùng Lâm Thiện Dược ở bên phải cửa sổ, chỉ có phần cuối giường là bị ướt một chút. Nếu giường ở phía đối diện e rằng cả giường đều bị ướt hết.

Lâm Thiên Dược tránh đi những mảnh vỡ trên mặt đất, đỡ Kỷ Đào tới mép giường, sau đó đưa đồ đạc cho nàng.

Kỷ Đào nhận lấy nó bởi vì nàng nhận ra tay của Lâm Thiên Dược đang run lên nhè nhẹ, không biết do vừa rồi dùng sức quá lớn hay là do bị sợ hãi.

Nàng tìm cho bản thân một bộ y phục sạch sẽ rồi quay ra tìm cho Lâm Thiên Dược.

Lâm Thiên Dược ở bên cạnh vẫn luôn trầm mặc nhìn nàng, thấy Kỷ Đào đã tìm được y phục liền duỗi tay cởi y phục trên người Kỷ Đào xuống.

“Chàng cũng mau đi thay y phục đi.” Kỷ Đào cự tuyệt.

Lâm Thiên Dược ngoảnh mặt làm ngơ, khăng khăng cởi bỏ đại lưng của Kỷ Đào, lộ ra áo trong màu như ánh trăng, còn có cái bụng nhỏ hơi nhô ra của nàng.

Hốc mắt của hắn đột nhiên đỏ lên.

Động tác của hắn nhanh hơn, rất nhanh đã cởi hết y phục ẩm ướt trên người Kỷ Đào xuống, giày của nàng cũng cởi ra luôn, hắn hơi hơi khom lưng đem Kỷ Đào bế lên, đặt ở trên giường lấy chăn che lại, lại đem áo choàng đặt ở đầu giường đắp lên.

Trong lòng của Kỷ Đào có chút ấm áp, nhìn thấy đôi mắt phiếm hồng của Lâm Thiên Dược lại cảm thấy chua xót, nàng cũng không cự tuyệt hành động của hắn, chỉ vào lúc Lâm Thiên Dược duỗi tay ôm nàng, nhẹ nhàng nói: “Thiên Dược, ta không sao.”

Mặc y phục xong cho Kỷ Đào, hắn lấy y phục mà Kỷ Đào đã tìm được cho hắn, cởi y phục ẩm ướt trên người bản thân ra, mặc đồ mới một cách nhanh chóng.

Tay và sắc mặt của hắn đều có chút tái nhợt nhưng hắn lại không có nghỉ ngơi mà bắt đầu dọn dẹp những thứ trên mặt đất, trong đó còn có dược liệu của Kỷ Đào, sau đó cần lấy cái chổi quét dọn những mảnh vỡ trên mặt đất.

Phòng ở cũng không lớn, Lâm Thiên Dược rất nhanh đã quét xong, bên ngoài lại truyền đến tiếng đập cửa, ngay sau đó là thanh âm của Dương ma ma truyền tới.

“Phu nhân, nô tỳ đã thay y phục ẩm ướt rồi.”

Ý tứ chính là muốn Lâm Thiên Dược ra mở cửa để cho bà tiến vào hỗ trợ dọn dẹp.

“Ta cũng đã thay xong rồi.” Kỷ Đào mở miệng nói.

Sau một lúc lâu, đại khái thấy bọn họ không có mở cửa, tiếng bước chân của Dương ma ma cũng xa dần.

Lâm Thiên Dược quét xong, ở trong phòng dạo qua một vòng, trừ bỏ vệt nước lớn ở trên mặt đất cùng cuối giường bị ướt thì đã dọn dẹp sạch sẽ rồi.