Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dư thị không có ý kiến.

Cù Vĩ lại lần nữa hướng Kỷ Đào nói lời cảm tạ, sau đó xoay người đi ra cửa.

Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược cũng đi ra cửa, Hà Nhiên nhìn thấy bọn họ ra ngoài, vội hỏi nói: “Tẩu tử, Thiến nhi nàng ấy thế nào rồi?”

Kỷ Đào làm bộ không nghe thấy, nhìn thấy phía trước Cù Vĩ đang gõ cửa phòng Tạ đồng môn, nàng muốn đi lên phía trước.

Hà Nhiên thấy thái độ lãnh đạm của Kỷ Đào liền duỗi tay bắt lấy Lâm Thiên Dược nói: “Lâm huynh, Thiến nhi làm sao vậy?”

Trong phòng của Tạ Đông có chút tối tăm, khi Kỷ Đào đi qua, nhìn thấy trên bàn của hắn còn có quyển sách đang mở ra, còn có bút mực.

Cù Vĩ đang cùng hắn nói chuyện, nhìn thấy Kỷ Đào tiến lại đây, Tạ Đông hướng Kỷ Đào thi lễ, động tác nước chảy mây trôi, lịch sự tao nhã đẹp không tả được, khẽ cười nói: “Đa tạ phu nhân lúc trước chỉ điểm cho Liên nhi muội muội của ta, bằng không chúng ta cũng không thể lên thuyền.”

Kỷ Đào biết Tạ Liên là một người khách khí, chuyện này Tạ Liên cũng đã cảm tạ nàng vài lần. Đoán được ca ca của nàng cũng là một người lịch sự, quả nhiên là vậy.

Kỷ Đào khiêm tốn nói: “Chuyện này không liên quan đến ta, là do lòng tốt của quản sự.”

“Vẫn là muốn cảm ơn phu nhân.” Tạ Đông khăng khăng nói.

Cù Vĩ đã nói muốn ở cùng phòng với hắn, Tạ Đông lúc này chuyển hướng sang Cù Vĩ, nói: “Không nói đến chuyện phu nhân đã giúp đỡ huynh muội chúng ta, ta chỉ nhìn cần nhìn thấy tài năng văn chương của Cù huynh cũng muốn thỉnh giáo một chút, có thể ở cùng với nhau ta cầu còn không được.”

Hai người càng nói càng vui vẻ, Kỷ Đào trở về phòng, nhìn thấy Lâm Thiên Dược đang ngồi ở mép giường nhìn đứa nhỏ trên giường, đầy mặt nhu hòa, cũng không biết nghĩ tới cái gì.

Thấy Kỷ Đào tiến vào, Lâm Thiên Dược cười hỏi: “Bên kia thế nào rồi?”

Kỷ Đào tự mình ngồi vào cái ghế cạnh bàn, nhìn về phía Lâm Thiên Dược, ánh mắt ý vị thâm trường, cười nói: “Vị Tạ công tử kia cầu còn không được.”

Lâm Thiên Dược bật cười.

Kỷ Đào hừ lạnh: “Về sau chàng cách tên Hà Nhiên này xa một chút. Không nói đến quan hệ giữa ta cùng Cù Thiến chỉ nói đến những việc hắn làm ra ngày hôm nay, có chỗ nào mà không làm cho Cù Thiến thất vọng cùng tổn thương đây?”

Lâm Thiên Dược đi tới, từ phía sau ôm lấy Kỷ Đào, cười nói: “Người ta là phu thê, sớm muộn gì sẽ hòa hảo, nàng lại ở chỗ này nổi giận đùng đùng, thật là không đáng”

Nghe vậy, Kỷ Đào liền trầm mặc.

Càn Quốc đối với nữ tử đặc biệt hà khắc, hòa li tái giả đều rất ít, cũng sẽ bị người đời khinh bỉ. Cù Thiến hiện giờ lại đang có thai, tính tình của nàng mềm yếu, cuối cùng đại khái cũng không giải quyết được gì.

Lâm Thiên Dược thấy nàng im lặng không nói gì, cười nói: “Nàng cũng không thể thường xuyên thở dài, ngày sau đứa nhỏ nếu luôn đa sầu đa cảm cũng không được đâu.”

Kỷ Đào trừng hắn liếc mắt một cái, nói: “Ta đa sầu đa cảm sao, không bằng chàng sinh đứa nhỏ đi, ta chăm sóc cho chàng được không?”

Lâm Thiên Dược duỗi tay, chọc chọc mũi của nàng, cười nói: “Lại nói bậy.”

Lúc này bên ngoài lại có thanh âm của quản sự truyền đến, nguyên lai là thuyền phải đi, nghe nói còn có một ngày liền sẽ đến bến tàu tiếp theo.

“Như vậy cũng tốt, đến lúc đó chúng ta đi mua thêm vài cái cốc.” Kỷ Đào khẽ cười nói.

“Đào nhi.” Lâm Thiên Dược đột nhiên nghiêm túc gọi nàng.

Kỷ Đào kinh ngạc quay đầu lại nhìn hắn.

“Nàng có muốn rời thuyền đi bộ hay không?”

Kỷ Đào bật cười, nghiêm túc nói: “Không cần, không chừng mười ngày sau chúng ta sẽ đến được Vận thành. Hiện giờ rời thuyền, cũng không biết đây là nơi nào, cách kinh thành bao xa? Dù sao khẳng định là so với ngồi thuyền thì xa hơn. Đường lớn cũng không biết ở chỗ nào? Huống chi, nơi này hoang vắng, nếu gặp cướp ở giữa đường, hai người chúng ta phải làm sao bây giờ? Đánh nhau với bọn họ hay sao?”

“Ngồi ở trên thuyền, ít nhất sẽ không gặp cướp.”

Lâm Thiên Dược ôm nàng, không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nghe.

Thuyền lại hơi hơi lay động, có lẽ đã bắt đầu về phía trước rồi.

Nửa ngày qua đi, sắc trời cũng đã tối, Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược đứng ở đầu thuyền, nàng chỉ cảm thấy trên mặt đau nhói.

Trên mặt sông có mười mấy con thuyền nhỏ, vây quanh thuyền lớn của bọn họ, còn có chứa móc sắt dây thừng không ngừng ném lên trên thuyền, tiểu nhị ở trên thuyền thủ ở mép thuyền, sau khi nhìn thấy móc liền chạy nhanh đến chém đứt dây thùng, cho dù là như vậy, các thuyền nhỏ vẫn càng lúc càng tiến lại gần.

Lâm Thiên Dược gắt gao ôm lấy Kỷ Đào, sắc mặt thận trọng.

Cù Vĩ ôm đứa nhỏ, Dư thị đỡ Cù Thiến gắt gao dựa vào nàng, Hà Nhiên đỡ Ngô thị, muốn tới gần Cù Thiến, lại lộ ra dáng vẻ không dám.

Bên kia sắc mặt của phu thê Liên thị tái nhợt, huynh muội Thạch thị cùng Lý thị tựa hồ còn đang giận dỗi, bất quá lúc này đều dựa vào nhau thật gần.