Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tạ Đông cùng Tạ Liên một mình đứng ở một bên, sắc mặt vẫn bình thường.

“Thiên Dược, ta sai rồi.” Kỷ Đào thấp giọng nói.

Nàng chính là nhắc tới buổi chiều cỏn nói trên thuyền sẽ không có cướp.

Lâm Thiên Dược muốn cười, tay ôm lấy eo của Kỷ Đào càng gấp gáp vài phần, thấp giọng nói: “Đừng sợ, sau khi chuyện này qua đi chúng ta sẽ rời thuyền đi bộ.”

Kỷ Đào lại cảm thấy, bọn họ đại khái không qua được lúc này, đuôi thuyền đã truyền đến tiếng binh khí giao tranh, thanh âm thiết khí va chạm dừng ở trong tai phá lệ chói tai, còn có một tiếng hét thảm, ngay sau đó truyền đến thanh âm rơi xuống nước.

Hồ tam gia vẫn luôn đứng ở đầu thuyền nhìn thuyền nhỏ chậm rãi tới gần, sắc mặt vô cùng khó coi.

Lớn tiếng nói: “Phan đại đương gia của các ngươi có biết các ngươi tới đây không?”

Ở đuôi tàu có một đại hán một thân y phục ngắn, râu quai nón đang đi tới gần, dáng vẻ khoảng bốn mươi tuổi, đôi mắt lồi ra, mặt mày sắc bén, tựa hồ gợi lên một tia âm ngoan.

Hồ tam gia nhìn thấy hắn, sắc mặt nghiêm nghị, nói: “Ngươi không sợ đại đương gia của các ngươi sao?”

Nam tử râu quai nón cười ha ha, tiếng cười dã man, cười lạnh nói: “Tên kia là một tên ngu xuẩn, muốn đi theo cái gì mà đọa nghĩa giang hồ, lão tử đã sớm chịu không nổi hắn, đã sớm giết hắn rồi. Ngươi cũng đừng nghĩ tới có cứu binh, thành thành thật thật mà đem hàng hóa trên thuyền để lại một nửa đi.”

Ánh mắt của hắn vừa chuyển, nhìn thấy Thạch Kỳ, nói thêm: “Lại đem mấy cô nương này để lại hết, ta thả người đi.”

Thạch Kỳ trốn vào phía sau Thạch Nghị, trang sức ở trên đầu phát ra tiếng va chạm vô cùng thanh thúy.

Ánh mắt của tên râu quai nón quét qua, liếc mắt một cái liền nhìn thấy dáng vẻ huynh muội Thạch gia không giống bình thường mà rất “Phú quý”, cười nói: “Đúng rồi, tay nải của huynh muội các ngươi cũng để lại toàn bộ.”

Thạch Kỳ biến sắc, ánh mắt quét đến trên người phu thê Liên thị, duỗi tay chỉ vào người Liên phu nhân nói: “Bọn họ cũng rất phú quý, ngươi đoạt của bọn họ, buông tha cho chúng ta."

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, những người ở trên thuyền nhỏ đã nhảy vào trong nước, một đám lại nhảy lên thuyền lớn, lại có vài tiếng kêu thảm thiết, mọi người đã cầm đại đao lên thuyền, có thanh đao còn mang theo vết máu, người của hai bên đang giằng co.

Bất quá, liếc mắt một cái liền nhìn thấy tiểu nhị ở trên thuyền Hồ tam gia yếu thế hơn.

Sắc mặt của Kỷ Đào có chút tái nhợt, Lâm Thiên Dược đem nàng ôm chặt vào trong lòng ngực, nói: “Đừng nhìn.”

Ánh mắt của tên râu quai nón nhìn theo ánh mắt của Thạch Kỳ dùng ở trên người Liên phụ nhân, đặc biệt là rơi xuống trên người Oanh nhi ở bên cạnh, Oanh nhi sợ tới mức co rụt người lại.

Ánh mắt của Liên phu nhân cơ hồ trở nên thâm độc mà nhìn về phía Thạch Kỳ, nói:

“Ta cùng với ngươi không oán không thù, ngươi vì sao phải hại chúng ta?”

Nói xong, sắc mặt hòa hoãn mà nhìn về phía nam tử râu quai nón: “Chúng ta thật ra không có phú quý giống như bọn họ, vị đại ca này, ngươi nhìn cách ăn mặc của bọn họ cũng có thể nhận ra được phải không?”

Râu quai nón gật gật đầu, không đợi Liên thị lộ ra vẻ vui mừng, hắn lại nói: “Bất quá các ngươi cũng không kém, thành thật đem tay nải để lại. Nha hoàn của ngươi cũng để lại, còn ngươi rời đi.”

Liên phu nhân sau khi phản ứng lại, lại tức lại giận.

Lại quay đầu nhìn về phía Vũ Vĩ, chính xác mà nói là nhìn về phía Cù Thiến ở bên cạnh hắn, lúc này sắc mặt của Cù Thiến tái nhợt, suy yếu mà dựa vào Dư thị.

Râu quai nón sau khi nhìn một lúc lâu, cười nói: “Tiểu nương tử không bằng theo ta trở về, lão tử bình sinh thích nhất cô nương mỹ mạo nhu nhược, hiện giờ lão tử chính là đại đương gia, trở về làm đại phu nhân, ăn sung mặc sướng, thế nào?”

Khi nói chuyện đồng thời còn đi từng bước đến gần Cù Thiến.

Hà Nhiên đột nhiên lao ra đi, lại bị râu quai nón một chân đá bay, thân thể của Hà Nhiên lăn hai vòng trên mặt đất, ôm bụng, cuộn tròn thành hình dạng của con tôm.

Ngô thị thét chói tai tiến lên đi đỡ.

Râu quai nón cả giận nói: “Tên thư sinh yếu ớt này từ đâu tới vậy? Không biết tự lượng sức mình.”

Cù Vĩ nhíu mày, tiến lên một bước: “Chúng ta đều là cử tử mà triều đình ký lục qua, ở đây có sáu vị, triều đại có luật lịch, động thủ đối với cử nhân cũng giống với động thủ với mệnh quan triều đình, ngươi nếu là sớm kịp thời thu tay lại, ta sẽ tuyệt không truy cứu, nếu vẫn cứ khăng khăng không chịu thu tay, ngày sau quan phủ đại khái liền sẽ đuổi giết tới cửa.”

Cù Vĩ nhìn quét một vòng, lãnh đạm nói: “Chư vị còn muốn mắc thêm nhiều lỗi lầm nữa sao?”

Nam tử râu quai nón cười ha ha, những người cầm đao ở chung quanh tuy có chút co rúm lại vài phần nhưng sau khi nhìn thấy tươi cười của nam tử râu quai nón cũng trấn định lại.