Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nam tử râu quai nón cười đã rồi mới nói: “Các huynh đệ, chỉ cần chúng ta đem tất cả bọn họ giết chết hết thì sẽ không có ai biết hết đúng không?”
“Vậy thì cũng phải có bản lĩnh giết được hết mới được.” Hồ tam gia cười lạnh nói.
Kỷ Đào để ý từ đầu đến cuối hẳn đều hông lộ ra biểu cảm sợ hãi hay chột dạ gì cả, tâm tỉnh của hắn rất bình thản.
Nghe vậy, nam tử râu quai nón lại cười to.
Một mảnh an tĩnh, tiếng cười của hắn đột nhiên ngừng lại.
Mặc dù tư thế ngửa cổ lên trời cười còn chưa biến mất nhưng đôi mắt đã trợn lên, không dám tin tưởng quay đầu lại, “rầm” một tiếng liền ngã xuống trên mặt đất.
Sau khi ngã xuống trên mặt đất, đôi mắt của hắn vẫn mở to, bên trong tràn đầy nghi hoặc cùng khó hiểu, còn có cả sợ hãi. Trước ngực của hắn, cắm một cái chủy thủ to bằng bàn tay, bóng đen trên y phục của hắn càng lúc càng lớn.
Kỷ Đào nhìn thoáng qua vị trí của chủy thủ kia, liền hiểu rõ tình trạng của nam tử râu quai nón, hắn cho dù là không chết cũng không thể cứu giống như trước đây nữa.
Đương nhiên, nàng cũng không muốn cứu.
Cũng nghĩ đến điều này, Lâm Thiên Dược liền đem cái đầu hơi hơi ngẩng lên của nàng ấn trở về chỗ cũ.
Trước mắt của Kỷ Đào chỉ nhìn được y phục màu xanh nhạt của Lâm Thiên Dược, chóp mũi phảng phất ngửi được mùi hương.
“Các ngươi còn muốn động thủ hay không?” Thanh âm của Hồ tam gia lanh lảnh, mang theo sát khí.
Vừa rồi chủy thủ kia chính là từ chỗ của hắn bay tới, tốc độ cực nhanh, một đạo tia chớp liền bắn tới trên người của nam tử râu quai, một kích trí mạng.
Tốp năm tốp ba người cầm đại đao đều đang liếc nhìn nhau, Hồ tam gia cười lạnh nói: “Phan đại đương gia của các ngươi cùng với ta là huynh đệ tốt nhiều năm, ta nhiều năm như vậy trên đường sông này vẫn luôn thuận lợi, bất cứ ai cũng không dám tới kiếm chuyện với ta, các ngươi nếu vẫn khăng khăng.”
Hắn duỗi tay chỉ vào vết máu đang chậm rãi chảy ra trên người tên râu quai nón ám vàng cả tấm ván trên mặt đất, cười lạnh nói: “Đây chính là kết cục của các ngươi.”
Những người đó tuy vẫn đang cầm đao, thái độ cũng đã có chút mềm đi, có mấy người trên mặt đã lộ ra sợ hãi.
“Chỉ cần các ngươi thu tay lại, chuyện ngày hôm nay ta tuyệt đối sẽ không truy cứu.” Hồ tam gia lớn tiếng nói.
Cù Vĩ lại lần nữa tiến lên nói: “Còn có chúng ta, chúng ta cũng sẽ không truy cứu.”
Vết máu dưới thân nam tử râu quai nón càng lúc càng lớn, cũng không biết là bắt đầu ở chỗ nào, thanh âm “Bùm bùm” rơi xuống nước truyền đến, thậm chí còn có người lá gan lớn, hướng Hồ tam gia vừa chắp tay vừa nói: “Mong tam gia thứ lỗi, cũng mong tam gia giữ lời hứa.”
Nhìn bọn họ bò lên trên thuyền nhỏ dần dần đi xa, Liên phu nhân đột nhiên nói:
“Hồ tam gia, chúng ta chính là tin tưởng ông mới ngồi lên con thuyền này, hiện giờ còn làm cho chúng ta suýt chút nữa mất mạng, chúng ta muốn rời thuyền.”
Lý thị cũng tiến lên nói: “Ông còn phải bồi thường cho chúng ta, mạng cũng thiếu chút nữa là không còn, chúng ta cũng muốn rời thuyền.”
Hồ tam gia cười như không cười, không biết từ nơi nào biến ra một phen chủy thủ, cười lạnh nói: “Còn muốn rời thuyền không?”
Hai nữ nhân khí thế bừng bừng lại ngạo kiều liền lui về phía sau một bước: “Ông sao lại dám giết chúng ta được chứ?”
Hồ tam gia nhìn thuyền nhỏ còn chưa đi xa nói: “Sao lại nói là ta giết chứ? Các ngươi là do những người đó giết, ta cũng lực bất tòng tâm.”
Thấy hai người lui trở về, Hồ tam gia giương giọng nói: “Ai cũng không được rời thuyền, chờ 10 ngày sau tới Vận thành rồi, ta tuyệt đối sẽ không khó xử các ngươi.”
Lâm Thiên Dược cùng Kỷ Đào liếc nhìn nhau, hiể rõ ý định muốn rời thuyền là không có khả năng.
Thạch Nghị còn chưa từ bỏ ý định nói: “Tam gia, chúng ta rời thuyền cũng không quan hệ gì đến ngài, không rõ sao ngài lại quyết định như vậy?”
Hồ tam gia nhàn nhạt nhìn hắn, sau một lúc lâu mới nói: “Mới vừa rồi ta đã đáp ứng bọn họ sẽ không truy cứu, đương nhiên sẽ không để cho các ngươi đi báo quan. Hồ tam gia ta sống trên dòng sông này, sau này làm sao có thể ngẩng đầu nói chuyện đây.”
Kỷ Đào hiểu rõ, nếu những người này đi báo quan, những người đó đã sống ở đây nhiều năm, khẳng định sẽ có thủ đoạn tự bảo vệ được bản thân, đến lúc đó người ta sẽ không tìm đến bọn họ gây phiền toái, nếu tìm cũng chỉ tìm một mình Hồ tam gia.
“Chúng ta chỉ là muốn đi đường bộ, sẽ không đi báo quan.” Thạch Nghị giải thích.
Hồ tam gia giơ tay lên, một đạo quang sắc bén bay đến trước mặt Thạch Nghị, liền rơi ở dưới chân của hắn, thiếu chút nữa rơi vào ngón chân của hắn.
“Ngươi nếu là khăng khăng muốn đi, cũng không phải không được.”