Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Chủy thủ kia cơ hồ toàn bộ đâm vào boong thuyền, chỉ dư lại một cái ở bên ngoài.
Thạch Nghị lui về phía sau một bước, lại không dám nói thêm lời nào.
Hồ tam gia tựa hồ vô cùng vừa lòng sự thức thời của hắn, nhìn về phía mọi người đang đứng ở đầu thuyền, cao giọng nói: “Thật không dám giấu giếm, trận mưa gió lúc trưa ta cũng thường xuyên gặp phải, đương nhiên người khác cũng như vậy, những chuyện này đều là chuyện bình thường, các ngươi cũng đừng làm ầm ĩ quá. Trở về nghỉ ngơi đi, ngày mai sau giờ ngọ, thuyền sẽ cập bến.”
Nói xong, hắn chậm rãi rời đi.
Hà Nhiên vẫn còn đang cuộn tròn trên mặt đất, Ngô thị muốn nâng hắn dậy nhưng Hà Nhiên lại căn bản không đứng dậy nổi.
Lúc này nhìn thấy Hồ tam gia đã rời đi, Ngô thị gấp đến độ kêu to: “Kỷ đại phu, ngươi mau đến nhìn xem.”
Kỷ Đào tiến lên, đem tay của Hà Nhiên đang ôm bụng cầm lên, ấn ấn mấy chỗ, nhíu mày nói: “Dưỡng thương cho tốt đi.”
Ngô thị vội la lên: “Có nghiêm trọng hay không?”
Kỷ Đào lắc đầu.
Lâm Thiên Dược che chở cho Kỷ Đào trở về, Kỷ Đào dường như là đang suy tư gì đó, nói cách khác, trận gió bão buổi trưa kia là ở vị trí thường xảy ra, vậy bọn họ đi đến chỗ này gặp nạn cướp tàu cũng không kỳ quái, giống như sau khi bão táp qua đi, mọi người liền sẽ thả lỏng hơn một chút, còn có sau khi bão táp qua đi, nói không chừng thuyền sẽ bị hỏng.
Cù Vĩ mang theo Dư thị cùng Cù Thiến trở về phòng, sắc mặt của Cù Thiến đúng là vô cùng tái nhợt, cả người vô lực, cơ hồ nửa thân trên đều dựa vào Dư thị.
Thuyền lại lần nữa bắt đầu di chuyển, Kỷ Đào dựa người ngồi ở trên giường, Lâm Thiên Dược lo lắng hỏi: “Đào nhi, nàng cảm thấy thế nào rồi?”
“Ta không có việc gì.” Kỷ Đào hoàn hồn, cười cười nói.
Bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, Lâm Thiên Dược đi qua mở cửa, chỉ thấy quản sự đứng ở cửa, miễn cưỡng cười nói: “Muốn hỏi qua một chút ở chỗ này của Kỷ đại phu có mang theo thuốc trị thương không, huynh đệ của chúng ta đang bị thương, lúc đầu chúng ta cũng mang theo nhưng sau trận hỗn loạn của buổi trưa, không may đã làm rơi rồi.”
Kỷ Đào đứng lên đi lấy, nói: “Ta mang đến cũng không nhiều lắm.”
Quản sự nhìn thấy động tác của nàng, sắc mặt thả lỏng hơn một chút nói: “Đa tạ Kỷ đại phu, chủ nhân của ta sẽ nhớ kỹ.”
Động tác ở trong tay của Kỷ Đào không ngừng lại, lấy ra một túi thuốc bột đưa cho hắn, nói: “Không cần đa tạ.”
Hồ tam gia cũng không phải là người dễ nói chuyện, thuốc này cho dù nàng không muốn mang ra thì cuối cùng vẫn sẽ bị lấy đi.
Nam tử râu quai nón vừa rồi không biết bị xử lý thế nào.
Kỷ Đào không biết Hồ tam gia thu dọn thi thể của người kia như thế nào, bất quá hiện tại đang trên mặt nước, hẳn là sẽ ném xuống dưới nước.
Lâm Thiên Dược đương nhiên cũng hiểu rõ chuyện này, tới gần Kỷ Đào, thấp giọng nói: “Đào nhi, không bằng ngày mai sau khi rời thuyền chúng ta liền không quay lại nữa.”
Kỷ Đào dựa vào hắn, sau một lúc lâu mới nói: “Không sao đâu, sau khi đến Vận thành liền không xảy ra chuyện gì nữa.”
Vào ban đêm khi Kỷ Đào ngủ, cũng không dám ngủ quá sâu giấc, đợi cho đến khi hừng đông mới nặng nề ngủ đi, chờ nàng tỉnh lại, vẫn là do Lâm Thiên Dược gọi nàng dậy.
“Đào nhỉ, tới rồi, chúng ta đi xuống nhìn xem.” Lâm Thiên Dược lại cười nói.
Kỷ Đào đứng dậy mặc y phục, cùng Lâm Thiên Dược còn có Dương ma ma cùng nhau rời thuyền, hôm nay thời tiết vô cùng tốt, ánh mặt trời ấm áp bao lấy cơ thể, bến tàu cũng không lớn, bất quá những đồ vật cần mua đều có thể mua được.
Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược mua mấy cái cốc, chủ yếu là mua nhiều thức ăn hơn một chút, hai ngày này thức ăn ở trên thuyền thực sự kém, lại mua chút vải đưa cho Dương ma ma, trước khi quay lại thuyền, Kỷ Đào còn muốn mua thêm một cái chăn bông.
Con thuyền dừng lại nửa ngày, sáng sớm ngày mai sẽ khởi hành, Kỷ Đào cảm thấy, hành trình của con thuyền hình như đã nhanh hơn một chút.
Sắc trời đã tối, Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược đã sớm đi ngủ, từ sau khi nhìn thấy Hồ tam gia giết người, con đường nhỏ không còn tiếng ồn ào nữa.
Không biết qua bao lâu, bên ngoài lại truyền đến một trận ồn ào, có người đang cao giọng tức giận mắng.
Kỷ Đào tỉnh lại nhìn qua cửa sổ, bên ngoài vẫn tối đen như mực, không biết hiện giờ là giờ nào.
Lâm Thiên Dược mặt y phục lên, nói: “Ta đi xem một chút.”
Kỷ Đào cũng đứng dậy: “Ta cùng chàng đi xem”
Trên đầu thuyền, tiểu nhị đang đứng thành một vòng, Hồ tam gia nhàn nhã ngồi ở trên ghế, khóe miệng hơi hơi mang ý cười, trong ánh mắt lại là một mảnh lạnh băng, tay chống cằm, nhìn mọi người vây quanh ba người ở giữa.
Đứng ở giữa mọi người là ba người nhà Thạch gia.
Thạch Nghị gắt gao lôi kéo Thạch Kỳ, Lý thị chỉ có thể dựa vào hắn, chân đang run lên nhè nhẹ.