Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mới vừa rồi cao giọng tức giận mắng chửi hình như là Thạch Kỳ.

Không khí dường như đang ngưng trọng lại, Lý thị chịu không nổi nữa nói: “Tam gia, chuyện này không liên quan đến ta, là huynh muội của bọn họ cứ nhất quyết bắt ta trốn cùng, nói là qua nơi này ngươi liền sẽ giết chúng ta, giết hết toàn bộ chúng ta.”

Lúc này trong khoang thuyền người toàn bộ đi ra, bao gồm cả Hà Nhiên, thân thể của hắn cong xuống được Ngô thị đỡ ra ngoài, sắc mặt tái nhợt.

Nghe vậy, ánh mắt hoài nghi của mọi người đều rơi xuống chỗ của Hồ tam gia, hắn không nhanh không chậm uống một ngụm trà, đạm nhiên nói: “Ta đã rất nhiều năm chưa từng động tay qua, thật không ngờ tới mấy ngày này lại liên tiếp phá lệ.”

Biểu tình của mọi người lại biến đổi.

Sau khi Hồ tam gia nhìn thấy, cười nói: “Chúng ta cũng coi như là ở chung với nhau hơn nửa tháng, các ngươi lại cho rằng ta là người như vậy sao?”

Tay của hắn đột nhiên nhấc lên.

Một đạo ánh sáng ở trong đêm tối bay về phía đùi của Lý thị.

Thanh âm sắc nhọn của nữ tử cắt bầu trời đêm.

Hồ tam gia tựa hồ giống như không nghe được, cũng không nhìn vào đám người sắc mặt trắng bệch, chỉ nói: “Các ngươi nếu ai lại muốn chạy, sẽ có kết cục như vậy.”

Hắn chắp tay sau lưng đi vào trong khoang thuyền, Yên nhi sắc mặt tái nhợt đi theo.

Cù Vĩ tới gần Lâm Thiên Dược, nói: “Cũng may chúng ta đều không có tâm tư kia.”

Lâm Thiên Dược gật gật đầu.

Cù Vĩ ôm đứa nhỏ đi vào bên trong, Dư thị cùng Cù Thiến nâng đỡ nhau đuổi theo.

Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược đang định trở về ngủ, bên ngoài thật sự quá lạnh rồi.

“Thiến nhi, con cứ nhẫn tâm mà không quan tâm đến A Nhiên sao?” Thanh âm của

Ngô thị đột nhiên vang lên, còn mang theo chút ấm ức.

Sắc mặt của Cù Thiến tái nhợt, cũng không quay đầu lại, nói: “Ta cũng sinh bệnh, ngài không biết sao?

Ngô thị trầm mặc.

Cù Thiến cười cười, cùng Dư thị rời đi.

Hà Nhiên nhìn Cù Thiến đi xa, nói: “Tẩu tử, có thể cho ta vài đơn thuốc để ta bình phục nhanh hơn chút không?”

Kỷ Đào gật gật đầu.

Không nói đến chuyện khác, chỉ nói đến việc bọn họ cùng nhau lên thuyền thì Kỷ Đào vẫn nên cho hắn một chút thuốc.

Ngô thị vừa mới cầm thuốc rời đi, cửa phòng lại bị gõ vang, Lâm Thiên Dược mở ra liền nhìn thấy Thạch Kỳ đứng ở cửa, không tình nguyện nói: “Kỷ đại phu, có thể đến xem qua cho tẩu tử của ta một chút không?”

Kỷ Đào đương nhiên cũng không thể làm ngơ được, Lâm Thiên Dược cầm lấy hòm thuốc, cùng nàng cùng đi đến phòng của Thạch Nghị, từ cẳng chân đến mắt cá chân của Lý thị là một mảng máu đỏ hồng.

Nhìn thấy Kỷ Đào đến, Lý thị không giống như lúc trước nhìn nàng đầy khinh thường nữa, giữa mày nhăn lại, liên tục hô đau: “Kỷ đại phu, cầu ngươi nhẹ một chút!”

Kỷ Đào mặt không đổi sắc, duỗi tay rút chủy thủ ra đặt ở một bên, lấy ra thuốc trị thương băng bó cho nàng.

Thạch Nghị cùng Thạch Kỳ đúng ở một bên nhìn, nhìn thấy Lâm Thiên Dược đứng ở bên cạnh Kỷ Đào, Thạch Nghị đột nhiên nói: “Huynh đài vậy mà lại tin tưởng lời nói của Hồ tam gia rằng đến nơi sẽ thả chúng ta đi sao?”

Ánh mắt của Lâm Thiên Dược trước sau như một không rời khỏi người Kỷ Đào, đạm nhiên nói: “Chúng ta chỉ có thể tin tưởng hắn.”

Đúng vậy!

Chỉ có thể tin tưởng Hồ tam gia sẽ thả bọn họ đi. Bằng không còn có thể làm thể nào đây?

Lý thị chính là một ví dụ điển hình, Hồ tam gia sở dĩ động thủ chính là có ý tứ giết gà dọa khỉ.

Thạch Nghị không nói chuyện nữa, Kỷ Đào để lại số thuốc cần dùng trong vài ngày, dặn dò nói: “Chỉ cần không sốt cao, liền không quá đáng ngại.”

Thạch Nghị gật đầu, Thạch Kỳ đưa cho Kỷ Đào một túi tiền, nói: “Đa tạ Kỷ đại phu, đây là phí khám bệnh.”

Kỷ Đào thuận tay tiếp nhận, cùng Lâm Thiên Dược bước ra ngoài, nói: “Nếu có việc gì lại đến tìm ta.”

Huynh muội Thạch gia phú quý, ra tay lại hào phóng, Kỷ Đào trở về phòng mở ra xem, khoảng chừng hai lượng bạc.

Từ hôm đó về sau, thuyền lớn cũng tăng tốc nhanh hơn, cho dù là dừng lại ở bến tàu cũng chỉ dừng lại có nửa ngày, có đôi khi đến vào buổi tối, thuyền cũng không qua đêm, đại khái là do tâm tình của Hồ tam gia cũng không tốt lắm.

Hà Nhiên cùng Lý thị cũng dần dần chuyển biến tốt đẹp hơn, chờ đến khi hai người bọn họ đều có thể miễn cưỡng đi đường, thuyền cuối cùng cũng dừng lại ở bến tàu Vận thành.

Lúc này trời đã bắt đầu vào mùa đông, bên ngoài vô cùng rét lạnh, Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược trước đó một ngày cũng đã đem hành lý thu dọn ổn thỏa, Dương ma ma cũng sớm đã thu dọn xong.

Tới đầu thuyền nhìn thấy quản sự, Lâm Thiên Dược liền đưa lên bạc, quản sự chỉ thu hai lượng bạc. Lâm Thiên Dược cũng không có ngạc nhiên, lúc trước khi Kỷ Đào cứu Yên nhi, quản sự đã nói chỉ cần Kỷ Đào ra tay cứu giúp, phòng ở của bọn họ liền miễn phí, hai lượng bạc này là phí phòng ở của Dương ma ma.