Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đúng thật là vô cùng rẻ, so với trấn Cổ Kỳ thì còn rẻ hơn nhiều.

Chờ đến khi trở về khách điếm, Kỷ Đào đã mua một đống lớn, Dư thị cũng không ngoại lệ. Ngô thị thì kém hơn một chút, chỉ mua chút chén thô, ánh mắt thỉnh thoảng quét chỗ Kỷ Đào, có chút hâm mộ.

Sáng sớm ngày thứ hai, mọi người lại lên đường, màn đêm buông xuống liền tìm một nhà nông tá túc lại.

Nhà nông nô này tựa hồ đã vô cùng quen thuộc với chuyện có người tá túc, trong nhà sớm đã thu dọn phòng cho khách, vẫn tính là sạch sẽ.

Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược đã sớm nghỉ ngơi, trong lòng không khỏi cảm thấy may mắn, cũng may là một đường này đều là ngồi thuyền, hiện giờ mới ngồi xe ngựa hai ngày nàng đã cảm thấy cả người đau nhức cho dù không cảm nhận được sự xóc nảy nhiều, nếu đi từ trấn Cổ Kỳ đến đây, trên đường đi chắc chắn sẽ gặp vài đoạn đường không tốt, đến lúc đó hành trình khẳng định sẽ bị kéo dài, trước năm mới chắc chắn sẽ không đến được.

Nàng tỉnh dậy từ sớm, trong lòng vẫn luôn nghĩ sắp đến nơi rồi, Lâm Thiên Dược linh cảm được gì đó cho nên nàng vừa tỉnh thì Lâm Thiên Dược cũng mở mắt, nhìn ra bên ngoài thấy trời mới tờ mờ sáng, mơ hồ nói: “Đào nhi, nàng có phải muốn đi cung phòng hay không?”

*Cung phòng: nhà vệ sinh

“Thiên Dược, hôm nay chúng ta phải đến nơi.” Kỷ Đào dựa vào trên giường, nhìn cửa sổ, nơi đó mơ hồ nhìn được nhánh cây ở trong viện.

Nghe thấy vậy, Lâm Thiên Dược cũng không ngủ được, hắn duỗi tay ôm lấy eo của Kỷ Đào, mặt dựa vào eo của nàng nói: “Đào nhi, cũng may là nàng vẫn bình an.”

Kỷ Đào nhịn không được cười: “Ta là đại phu thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ?”

“Đứng dậy đi, chúng ta dọn dẹp một chút, muộn nhất vào buổi tối sẽ đến được kinh thành.”

Kỷ Đào thúc giục.

Nghe vậy, Lâm Thiên Dược mặc y phục lên, lại đem y phục của Kỷ Đào đưa cho nàng.

Chờ hai người thu dọn xong, đi ra cửa phòng mới phát hiện Hà Nhiên cùng Ngô thị không biết từ khi nào đã đứng ở trong viện.

Cù Thiến cùng Dư thị cũng ôm đứa nhỏ được bọc kín mít ra mở cửa. Cù Vĩ từ cách vách ra tới nhận lấy đứa nhỏ, nhìn thấy Lâm Thiên Dược, cười nói: “Lâm huynh, chúng ta đều ổn, không bằng khởi hành sớm một chút, nói không chừng buổi chiều liền có thể đến nơi.”

Lâm Thiên Dược gật gật đầu.

Đem tay nải mang lên xe ngựa, bên kia Hà Nhiên đang nhìn Cù Thiến cũng không quay đầu lại bước lên xe ngựa, nhịn không được tiến lên nói: “Thiến nhi, nàng thật sự không định đi cùng với ta hay sao?”

Cù Thiến xoay người, lãnh đạm nói: “Ta cùng ca ca ta và tẩu tử đi cùng với nhau thì có gì không đúng chứ?”

“Chúng ta là phu thê.” Hà Nhiên lập tức nói tiếp.

Cù Thiến nghiêm túc nhìn hắn, nói: “Ta từ nhỏ cùng ca ca sống nương tựa lẫn nhau, là ca ca chăm sóc ta lớn lên, tẩu tử vào cửa, đối với ta cũng vô cùng tốt, quá khứ của ta chàng cũng biết, nếu đổi thành ca ca cùng tẩu tử của một nhà khác chỉ sợ sớm đã bắt ta đi tìm chết nhưng bọn họ không làm như vậy, vẫn luôn đối đã với ta trước sau như một. Chúng ta như vậy, mới là người một nhà.”

“Ta gả cho ngươi lâu như vậy, tự hỏi vẫn luôn kính trọng phu quân, hiếu thuận với mẹ chồng, hiền huệ quản gia, nhưng ta nhận được những gì? Ta chỉ muốn chàng đem ca ca cùng tẩu tử của ta coi như người một nhà...”

Cù Thiến càng nói càng kích động, hô hấp trở nên khó khăn, hòa hoãn lại một chút mới nói: “Ca ca ta đối với chàng như thế nào, trong lòng chàng là rõ ràng nhất, thật sự không nghĩ tới chỉ cần năm lượng bạc liền không còn tình thân gì nữa, lần này ta cũng coi như đã nhìn rõ người một nhà các ngươi, sau này chàng tự mình giải quyết cho tốt đi!”

Sắc mặt của Hà Nhiên trở nên trắng bệch: “Sao có thể? Sao đột nhiên lại đi đến tình trạng như thế này chứ?”

Cù Thiến thấy hắn như thế, dứt khoát kéo rèm xuống: “Cùng ngươi nói cũng không thông, tự ngươi suy nghĩ kỹ lại cho tốt đi.”

Xa phu kia thấy bọn họ đã ngồi vào xe ngựa, chậm rãi đem xe ngựa ra khỏi sân.

Kỷ Đào cùng Dương ma ma đã lên xe ngựa, Lâm Thiên Dược đang chuẩn bị đi lên trên, Hà Nhiên nhìn thấy hắn, đột nhiên hỏi: “Lâm huynh, ta sai rồi sao?”

Lâm Thiên Dược ngồi xuống, nhìn thấy vẻ mặt tiều tụy của hắn, vô cùng tái nhợt, hiển nhiên là gần đây nghỉ ngơi không tốt, thân minh lại suy yếu, thở dài nói: “Ta không nói đến quan hệ của hai chúng ta nhưng người không cảm thấy thím quá mức rồi sao?”

“Nương của ta là một lòng suy nghĩ theo tấm lòng của người mẹ... ”

Lâm Thiên Dược nhìn sang đám người Cù Vĩ đã chuẩn bị rời đi, hôm nay còn muốn lên đường, xen lời hắn: “Vậy bà ấy tại sao lại đem nhà đổi cho người ta? Cù huynh đối với ngươi, năm lượng bạc còn đáng giá hơn sao? Cho dù ngươi không biết tình hình nhưng Cù huynh trợ giúp ngươi những chuyện này, ngươi có từng cùng thím nói qua hay chưa? Nếu người từng nói qua vậy thì thím sẽ đổi nhà cho người khác sao?”