Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sắc mặt của Hà Nhiên càng tái nhợt đi vài phần.
Lâm Thiên Dược nhìn thấy hắn vô cùng đáng thương, một bộ dáng sắp ngất, nhịn không được nói: “Ta nói cho ngươi biết, ngươi nếu lại suy nghĩ không rõ ràng, không chỉ thê tử không có mà ngay cả đứa nhỏ cũng không có luôn.”
Nói xong, hướng về Hi Lai đang đứng ở một bên nghe vô cùng hứng thú nói: “Chúng ta đi thôi.”
Hà Nhiên sửng sốt.
Ngô thị vẫn luôn ở một bên dọn tay nải, kỳ thật vẫn luôn để ý đến động tĩnh ở bên này, nghe thấy vậy đầu tiên là sửng sốt, ngay sau đó là đầy mặt vui mừng, một phen giữ chặt Hà Nhiên, vui vẻ nói: “A Nhiên, ta muốn ôm tôn tử.”
Sắc mặt của Hà Nhiên cũng mang theo chút vui mừng: “Khó trách...”
“Khó trách Thiến nhi thoạt nhìn khí sắc không tốt, ta lại cho rằng nàng bị bệnh.” Ngô thị nhắc mãi.
Xa phu chờ không kịp, không riêng gì người bên ngoài sợ bị đánh cướp, xa phu cũng sẽ bị người bên ngoài đánh cướp, tuy rằng Hà Nhiên cũng suy yếu thành như vậy cũng sẽ đánh không lại hắn nhưng là có lẽ trên đường lớn người xa lạ nhiều, nhất là những người đồng hành cùng với nhau.
“Công tử, chúng ta cũng nhanh đi thôi.” Xa phu thúc giục.
Hà Nhiên đi vài bước lên xe ngựa, phảng phất trong nháy mắt tinh thần đã tốt lên không ít: “Đi thôi.”
Vào buổi trưa, đám người Kỷ Đào không nghỉ ngơi chút nào, thời điểm Hỉ Lai cho cho ngựa ăn cũng chỉ cho ăn một lát rồi lại lần nữa khởi hành.
“Chờ tới kinh thành, ta lại mời ngươi ăn một bữa cơm thật ngon.” Lâm Thiên Dược cười nói.
Hi Lai không thèm để ý: “Ta cũng đang gấp, cần sớm trở về một chút, có vẻ ta đối với chuyện của chủ tử vô cùng để bụng. Nếu lại chậm trễ, lần sau những chuyện như thế này sẽ không đến phiên của ta nữa.”
“Đúng rồi, những việc như thế này ma ma nhà các ngươi là người hiểu rõ nhất, bà ấy hẳn là đối với những chuyện này vô cùng quen thuộc.”
Lâm Thiên Dược xoay người nhìn thoáng qua mành, không nói tiếp nữa.
Hi Lai cũng không cảm thấy xấu hổ, giương roi ngựa lên, con ngựa lại phi nhanh hơn một chút.
Sau giờ ngọ, Kỷ Đào cảm thấy tốc độ di chuyển đã chậm hơn một chút, vén rèm lên liền nhìn thấy ở nơi xa có tường thành nguy nga và vững chắc, mang theo sự cổ xưa đã lắng đọng xuống suốt mấy trăm năm, uy nghiêm không thể khinh thường.
“Tới rồi sao?” Nàng nhịn không được nhẹ giọng nói.
Lâm Thiên Dược xoay người nhìn nàng, trên mặt mang theo vui mừng: “Đào nhi, chúng ta đã bình an tới nơi rồi.”
Tới cửa thành, Hi Lai đem xe ngựa dừng lại, cười nói: “Ta chỉ có thể đưa các ngươi đến được nơi đây, cho dù là trong lòng chủ tử biết rõ ràng, chúng ta cũng không thể làm quá phận. Đúng rồi, nơi này xe ngựa vào thành rất nhiều, các ngươi có thể tìm một xe ngựa đưa các ngươi vào trong.”
Lâm Thiên Dược hiểu rõ, đưa bạc qua, cười hỏi: “Hỉ huynh có biết địa phương nào thích hợp để cho chúng ta thuê trọ hay không?”
Hỉ Lai cười, thản nhiên nói: “Kinh thành được chia thành nội thành và ngoại thành, nội thành mỗi ngày mỗi đêm đều có binh lính tuần tra, vô cùng an toàn. Nhưng những người sống ở đó không phú thì cũng quý, quan viên phần lớn đều ở bên trong đó, các ngươi không vào được, không bằng đến ở lại nơi gần nội thành, chỉ là phòng ở nơi đó giá cả hơi đắt, lại ở bên ngoài thành, không quá thuận tiện, các ngươi tự mình suy xét rồi quyết định đi.”
Hắn nói xong liền nhảy lên xe ngựa sau đó lại quay đầu lại nói: “Bất quá, vô luận như thế nào, ở trong thành vẫn là an toàn nhất, ăn trộm ăn cắp đều có, chỉ là giết người cướp của thì sẽ không xảy ra.”
Lâm Thiên Dược hướng hắn chắp tay nói: “Một đường này đa ta Hi huynh, ngày sau nếu lại gặp lại nhất định sẽ mời người đi uống rượu.”
Hi Lai cười, vẫn một hàm răng trắng kia, vẫy vẫy tay nói: “Ngày sau lại nói tiếp, ta cáo từ trước.”
Nhìn xe ngựa của hắn chậm rãi đi vào trong thành, Lâm Thiên Dược mới thu hồi tầm mắt, xoay người nhìn thấy đám người Cù Vĩ cũng bước xuống xe ngựa, trên đường bán đầy đồ vật.
Ngô thị vây quanh những đồ vật ở xung quanh, nói thầm: “Hai lượng bạc, cũng chưa nói sẽ đem chúng ta vào thành, dù sao bọn họ cũng phải vào thành.”
Không có người giải thích cho bà.
“Hiện tại phải làm sao bây giờ?” Cù Vĩ đi tới, nghiêm nghị hỏi.
Hắn cùng Lâm Thiên Dược bất đồng, hắn mang theo Dư thị còn có đứa nhỏ, Cù Thiến còn có thai, kỳ thật toàn bộ chỉ dựa vào một mình hắn.
Bên này Lâm Thiên Dược tuy mang theo Kỷ Đào đang trong thời kỳ mang thai nhưng còn có Dương ma ma mỗi giây mỗi phút đều đem ánh mắt đặt ở trên người của Kỷ Đào, cũng có thể giúp đỡ lấy đồ vật.
Ngay cả Hà Nhiên, hắn thân mình còn chưa khỏe, bụng còn hơi hơi có chút đau, Ngô thị lại người mà không thể trông cậy được.
Ánh mắt của Lâm Thiên Dược dừng ở xe ngựa đang đi vào trong thành, lúc này đã là buổi chiều, rất nhiều xe ngựa đều hướng cửa thành mà đi.