Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi nhìn một lúc lâu, Lâm Thiên Dược bước lên trước vài bước, ngăn lại một chiếc хе ngựa có chút cũ nát, bên trên có một nam nhân chừng năm mươi tuổi đang ngồi, râu quai nón, vẻ mặt ôn hòa.
“Đại thúc, ông vào thành hay sao?” Lâm Thiên Dược mỉm cười hỏi.
Người nọ nhìn qua đoàn người ở đằng sau hắn, lại nhìn những đồ vật đầy trên mặt đất, nói: “Ta vào thành nhưng chỉ là ngoại thành.”
Lâm Thiên Dược vội hỏi: “Ông có thể mang chúng ta đi vào được không? Giá cả có thể thương lượng.”
Lão hán nhìn thoáng qua đồ vật trên mặt đất, lắc đầu nói: “Các ngươi nhiều người như vậy, lại nhiều đồ như vậy, ta mang không được, ngựa của ta đã già rồi.”
Cù Vĩ lúc này tiến lên: “Chúng ta đi ngoại thành, cũng không nói ông phải đưa toàn bộ chúng ta đi, có thể mang được bao nhiêu thì mang.”
“Có thể đi, lên đi.” Lão hán trực tiếp xuống xe ngựa, vén rèm lên, chỉ thấy bên trong còn có một tiểu cô nương khoảng ba bốn tuổi, một thân bố y, thân mình gầy yếu, nhút nhát sợ sệt mà nhìn bọn họ.
*Bố y: Y phục thường dân
“Đây là cháu gái của ta, không chiếm nhiều chỗ, để con bé tự mình ngồi gọn vào một bên.”
Lão hán cười nói.
Lâm Thiên Dược gật gật đầu, Kỷ Đào tiến lên, cười nói: “Đại thúc, đi vào có xa không? Cần bao nhiêu bạc là thích hợp vậy?”
Kỷ Đào cảm thấy vẫn nên hỏi rõ ràng mới tốt.
Lão hán nhìn Kỷ Đào, lại nhìn nhìn đồ vật ở phía sau bọn họ nói: “Cho ta năm đồng đi.”
Kỷ Đào không biết cái này có tính là đắt không, nhìn về phía Lâm Thiên Dược.
Lâm Thiên Dược cũng không biết, hắn cũng không biết cái này a!
Nhưng thật ra Dương ma ma lại tiến lên, trực tiếp đem đồ vật mang lên xe ngựa, lại xoay người đi lấy, nói: “Công tử, đầu tiên vào trong thành rồi lại nói.”
Kỷ Đào trong lòng hiểu rõ, Dương ma ma sẽ không hại bọn họ.
Lâm Thiên Dược nghe được những lời mà Dương ma nói, trong lòng yên tâm hơn một chút, động tác cũng nhanh hơn một chút.
Cù Vĩ cũng tiến lên hỗ trợ, trước đem đồ vật của Kỷ Đào mang lên trên, lại cầm đồ của bọn họ để lên trên, Hà Nhiên tiến lên, nhìn thấy Cù Thiến đang đứng ở một bên, hỏi: “Đại thúc, ông còn có thể tìm được xe ngựa nào khác nữa hay không, cũng đem chúng ta vào cùng được không?”
Lão hán nghe vậy, híp mắt nhìn về phía con đường phía trước, đột nhiên nói: “Bên kia là hàng xóm của ta, chỉ là hắn...”
Trong lòng Hà Nhiên vô cùng vui vẻ, vội nói: “Chính là hắn, ông giúp ta ngăn hắn lại.”
Lúc này xe ngựa kia đã đi đến gần, lão hán nhìn Hà Nhiên trên mặt vội vàng duỗi tay nói: “Quý Tử.”
Xe ngựa theo tiếng gọi mà dừng lại, là một người trẻ tuổi khoảng ba mươi tuổi:“Chuyện gì vậy?”
Lão hán chỉ vào Hà Nhiên, nói: “Vị công tử này muốn ngươi dẫn bọn hắn vào thành.”
Quý Tử cười như không cười liếc liếc mắt nhìn lão hán một cái rồi lại nhìn về phía Hà Nhiên nói: “Một lượng bạc.”
Hà Nhiên biến sắc: “Nhưng mà ông ấy.”
Quý Tử không kiên nhẫn, ngắt lời nói: “Hắn là hắn, ta là ta. Trong nhà ta có người già trẻ nhỏ, tất cả đều dựa vào ta sống qua ngày.”
Bên kia Cù Vĩ đã đem đồ đạc của cả hai nhà lên hết rồi, Lâm Thiên Dược đỡ Kỷ Đào cùng Dương ma ma đi lên, Cù Thiến cùng Dư thị cũng đi lên.
Hà Nhiên nhìn nhìn, cắn răng một cái rồi nói: “Được.”
Một cỗ xe ngựa là ngồi không được nhiều người như vậy, Hà Nhiên chủ động tiến lên, nói: “Đại ca, huynh ngồi cùng với chúng ta đi.”
Lại nhìn về phía Lâm Thiên Dược nói: “Lâm huynh, huynh cũng tới đi.”
Như vậy sao được chứ?
Lâm Thiên Dược cùng Cù Vĩ đều không ở đây, vạn nhất lão hán này có ý xấu gì, đoàn người lại đều là nữ tử, hai người có thai thì không nói, Dư thị còn mang theo cả đứa nhỏ nữa.
Lâm Thiên Dược quả quyết cự tuyệt: “Ta liền ngồi ở bên ngoài, dù sao một lát sẽ đến thôi.”
Hà Nhiên cũng không ép buộc, hắn kỳ thật cũng không phải muốn Lâm Thiên Dược đi cùng với hắn.
Xe ngựa chậm rãi đi vào thành, kinh thành đúng là vô cùng khác biệt, muốn vào thành thì nhất định phải lấy ra được công văn của từng người, cái này khi ở ngoài cửa cũng đã đến huyện nha làm qua. Cái này nói ra cũng có chỉ là có chút rườm rà mà thôi.
Chờ sau khi xem qua từng người một cũng đã trôi qua ba mươi phút, xe ngựa chậm rãi hướng vào trong thành mà đi.
Mới vừa rồi lão hán hỏi bọn hắn đi nơi nào, đám người Lâm Thiên Dược cũng đã nói rằng không nên nói ra duyên cớ đến nơi này liền dứt khoát nói muốn đi khách điểm.
Trước tiên cứ ở lại rồi chậm rãi tìm kiếm phòng ở, dù sao cũng phải ở lại ít nhất là nửa năm, đến kì thi hội yết bảng nói không chừng còn có cả thi đình nữa.
Xe ngựa một đường chậm rãi đi về phía trước, sắc trời dần dần tối đen, đại khái sau nửa canh giờ, xe ngựa cuối cùng cũng ngừng lại.