Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lâm Thiên Dược duỗi tay nhéo nhéo tay của Kỷ Đào, xem như đáp ứng rồi.

Nhưng hắn lại không nói chuyện, quay đầu nhìn về phía Cù Vĩ, ý tứ chính là dò hỏi.

Tam nương vừa thấy, vẫn là dáng vẻ cười tủm tỉm, nhìn về phía Cù Vĩ: “Vị công tử này thì sao?”

Cù Vĩ cùng Dư thị thấp giọng nói vài câu, xoay người nói: “Cách vách còn có nhà không?”

Tam nương duỗi tay chỉ vào viện ở tường bên trái, cười nói: “Gian này đang trống, giống nhau như đúc, ngay cả này vị trí giếng cũng giống nhau, ta mang các người đi xem.”

Cách vách quả nhiên giống như lời nói của tam nương, cùng với đám người của Kỷ Đào ở bên này giống nhau như đúc, hai nhà chỉ cách nhau một bức tường.

Hà Nhiên có chút trầm mặc, một đường theo đi xuống dưới, đại khái thân thể của hắn vẫn chưa điều dưỡng tốt, vẻ mặt còn có chút tái nhợt.

Tam nương lại cũng nhìn thấy liền cười tủm tỉm hỏi: “Các ngươi thì sao?”

“Còn phòng nào rẻ hơn không?” Hà Nhiên thản nhiên hỏi.

Ánh mắt của tam nương vừa chuyển, cười nói: “Đoàn người của các ngươi vô cùng thẳn thắn, ta cũng không nói dối, mới vừa rồi ta mang các ngươi chuyển qua tới tiểu đạo kia, bên trong có một tiểu viện nhỏ, còn xem như là thích hợp, các ngươi đi xem thử, nếu là vừa lòng, một năm ba mươi lượng, không thể rẻ hơn được nữa.”

Hà Nhiên gật gật đầu.

Tam nương dò hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta đi nhé?”

Lời này không chỉ có ý hỏi Hà Nhiên mà cũng là lời thúc giục Lâm Thiên Dược cùng Cù Vĩ đi làm hộ tịch.

Kỷ Đào kéo Lâm Thiên Dược đi lên phòng, móc ra ngân phiếu một trăm lượng đưa cho hắn.

Lâm Thiên Dược không nói chuyện, duỗi tay dùng sức ôm lấy nàng, thấp giọng nói:

“Đào nhi, yên tâm.”

“Nàng cùng ma ma liền không cần đi về khách điếm, lát nữa ta làm xong việc rồi sẽ mướn xe ngựa đem hành lý kéo qua, nàng cứ nghỉ ngơi đi, sau đó chờ ta trở lại rồi cùng nhau dọn dẹp.” Lâm Thiên Dược đi vào trong viện, lại dặn dò nói.

Cù Vĩ nghe vậy, cũng định tự mình đi.

Chờ bọn họ đều đi rồi, Cù Thiến đứng ở trong viện của Kỷ Đào, xoay người cười nói:

“Cuối cùng cũng dàn xếp ổn thỏa rồi.”

Kỷ Đào cũng vô cùng vui vẻ, lại còn có thể làm hộ tịch, càng làm cho người ta yên tâm hơn, ngẫm lại cũng biết năm sau phòng ở bên này nhất định sẽ tăng giá.

Dư thị cùng Cù Thiến trở về phỏng cách vách, Kỷ Đào cùng Dương ma ma bắt đầu quét tước.

Kỷ Đào ở trong phòng lau cái bàn, nhìn đến Dương ma ma ở trong sân quét dọn vô cùng nghiêm túc, nhịn không được hỏi: “Ma ma, bà hiện giờ có hối hận không?”

Nghe vậy, Dương ma ma cười: “Không hối hận. Vẫn là đơn giản thì tốt hơn, nô tỳ đã chán ghét những ngày tháng phải tính kế lẫn nhau rồi.”

Kỷ Đào nhịn không được cười lên một tiếng: “Không cảm thấy ủy khuất sao?”

Dương ma ma đem lá rụng quét thành một đống nói: “Không ủy khuất. Nô tỳ cảm thấy khá tốt, nếu để cho nô tỳ chọn lại vậy thì nô tỳ cũng không muốn quay lại bên người của phu nhân.”

Phu nhân ở trong miệng của bà chính là nói đến Hồ thị.

Chờ Lâm Thiên Dược trở về cũng đã là buổi chiều, hắn còn mang theo chút gạo thóc, để cùng với hành lý cùng nhau kéo trở về.

Dương ma ma quét sân sạch sẽ, Kỷ Đào không nhanh không chậm lau đồ đạc trong nhà, một vài thứ đã hơi cổ, ngoại trừ một cái bàn sẽ bấp bênh, những thứ khác vẫn còn tốt, thậm chí còn có một tủ sách. Chỉ là thiếu hai cái ghế nên chắc sẽ phải mua vài cái.

Không tốn bao nhiêu canh giờ là đã lau xong bàn, thực ra do căn nhà vẫn nhỏ, vỏn vẹn chỉ ba gian nhà ở, tuy là mỗi phòng chia làm nửa, nhưng chỉ có bàn ghế và giường cần thiết, còn lại thì trống rỗng.

Dương ma ma quét sân xong thì lại vào nhà, thấy Kỷ Đào đang vịn eo đi vòng quanh nhà, rồi quay qua nhìn bộ bàn ghế đã được lau sạch, Dương ma ma thở dài nói: “Phu nhân, mặc dù người là đại phu, đừng làm bản thân quá mệt mỏi, những thứ này để ta làm là được rồi.”

Kỷ Đào mỉm cười gật đầu, khi thấy Dương ma ma đang chuẩn bị quét dọn trong nhà, nàng ung dung chậm rãi bước ra phòng bếp.

Căn bếp cũng trống trơn, một chiếc nồi sắt trên lò loang lổ gỉ sét, Kỷ Đào nghi hoặc nó đã hỏng.

Có vẻ như người chủ trước đã lấy hết những thứ có thể dùng được trước khi rời đi, trước bếp lò không có lấy một cây củi.

Lúc Lâm Thiên Dược trở về, Dương ma ma đã dọn dẹp xong nhà cửa, cùng Kỷ Đào ngồi ở trong bếp ngơ ngác nhìn nồi sắt.

Có tiếng gõ cửa, Dương ma ma nhanh nhẹn đi ra mở cửa, một cỗ xe ngựa chật ních đậu phía sau Lâm Thiên Dược, có Cù Vĩ và Hà Nhiên trên đó.

Hóa ra ba người chỉ thuê một cỗ xe ngựa, còn Ngô thị ở nhà dọn dẹp, căn bản không đi theo.

Cù Vĩ và Hà Nhiên nhảy xuống khỏi xe ngựa, bắt đầu khuân đồ vào trong, Lâm Thiên Dược trực tiếp cầm chăn bông vào nhà, nhìn thoáng qua căn nhà sạch sẽ sáng sủa, nhíu nhíu mày. Nhưng cũng không nhiễu lời, chỉ cất kỹ chăn bông rồi đi ra ngoài.