Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ba người bọn họ rất nhanh, ngay cả Dương ma ma cũng không cần giúp đỡ, mấy hơi là đồ đạc được dỡ xuống, lại đi qua cách vách dỡ đồ của Cù Vĩ, Hà Nhiên ở trong cùng, cuối cùng mới dỡ đồ nhà mình.

Chờ Lâm Thiên Dược và Cù Vĩ trở về từ nhà của Hà Nhiên, giường đã được trải sẵn.

Lâm Thiên Dược bước vào cửa nhìn thấy hai bình hoa trong sân, là Kỷ Đào đã mua tại trấn Bạch Từ, hắn ngồi xổm ngồi xuống, mỗi tay ôm một cái, vào nhà đã thấy Kỷ Đào đang đứng trước giường, đưa tay sờ chăn bông trên giường.

Thấy hắn bước vào, Kỷ Đào cười nói: “Chúng ta phải mua thêm chăn, bây giờ ban đêm trời lạnh, chặn nhiêu đó không đủ, còn ma ma nữa, cũng phải mua một ít, nếu nhiễm gió lạnh sẽ không tốt.”

Lâm Thiên Dược để cái bình xuống, gật đầu nói: “Được.”

“Còn cái bàn nữa, có lẽ cũng phải sửa chữa.”

Lâm Thiên Dược đi tới bên cửa sổ, nhìn thoáng qua sau nhà thế mà có sân nhỏ, quay nói: “Ngày mai ta sẽ sửa.”

Kỷ Đào không thể nhịn được cười: “Ghế cũng thiếu hai cái, nhưng có một căn phòng trống ở đằng kia, mang ghế dựa lại đây, chắc là đủ dùng, chủ yếu là cái nồi, ta nghi ngờ đã hỏng rồi.”

Lâm Thiên Dược kéo thân thể nàng qua, nhỏ giọng nói: “Đào nhi, ta có chút không vui”

Kỷ Đào ừ một tiếng, âm cuối giương cao, hàm ý hỏi han.

“Nàng không nghe lời.” Lâm Thiên Dược nhìn vành tai phấn nộn trước mặt, muốn cắn lại không nỡ, dứt khoát cắn vào tóc Kỷ Đào, cũng không nỡ cắn đứt, chỉ nhẹ nhàng cọ cọ.

Kỷ Đào nhịn không được cười: “Không phải là ta muốn thu dọn xong sớm sao.”

Lâm Thiên Dược ôm một hồi, nói: “Ta đi xem cái nồi.”

Kỷ Đào đơn giản theo hắn ra ngoài, gặp hắn đi vào bếp, chân nàng chuyển hướng sang phòng sát vách.

Phòng của Dương ma ma thực ra cũng giống của bọn họ, bước vào trong thấy Dương ma ma đang trải giường chiếu, Kỷ Đào cười nói: “Ma ma có muốn mua gì không? Có thể nói với ta, ngày mai chúng ta sẽ đi phố Đa Phúc.”

Dương ma ma quay lại gật gật đầu: “Nô tỳ đã biết.”

Kỷ Đào không quấy rầy bà nữa, xoay người đi ra ngoài, liền nhìn thấy Lâm Thiên Dược đang ngồi xổm ở mép giếng rửa nồi trong sân.

Lâm Thiên Dược ngồi xổm trên mặt đất ra sức cọ sạch, vết rỉ sét nhìn thì có vẻ nghiêm trọng, sau khi hẳn rửa sạch,có thể thấy nó vẫn còn sử dụng được.

Sắc trời dần muộn, Kỷ Đào ngẩng đầu nhìn một lát: “Chúng ta tùy tiện nấu vài thứ ăn....”

Lâm Thiên Dược ở đằng kia đứng dậy cầm cái nồi đã rửa sạch, thình lình chân trơn trượt, người ngã về phía sau, Kỷ Đào trong lòng hốt hoảng, chưa kịp đứng dậy thì đã thấy cái nồi trong tay Lâm Thiên Dược bay ra ngoài.

“Bang” một tiếng, cái nồi bay vào tường nhà Cù Vĩ rồi lại rơi xuống.

Cùng lúc đó, Lâm Thiên Dược ngồi trên đất, Kỷ Đào nhìn cái nồi rồi lại nhìn Lâm Thiên Dược, vội vàng đi tới, đặc biệt chú ý dưới chân, ngồi xổm xuống, lo lắng hỏi:

“Chàng có ổn không?”

Lâm Thiên Dược nhìn cái nồi bị thủng lỗ lớn rơi trên mặt đất cách đó không xa, vẻ mặt trấn tĩnh, chậm rãi đứng lên, ngăn tay Kỷ Đào đang muốn giúp mình, nói:

“Không sao, chỉ là nồi bị hỏng nên phải mua lại.”

Vẻ mặt của hắn bình thường đến mức Kỷ Đào cảm thấy không phải hắn bị ngã một phát làm vỡ nồi, mà là đang ung dung đọc sách trên bàn làm việc.

Đúng lúc này, tiếng đập cửa truyền tới, giọng nói của Cù Vĩ vọng vào qua cánh cửa.

“Lâm huynh, Kỷ đại phu, làm sao vậy?”

Lâm Thiên Dược lớn tiếng nói: “Không có chuyện gì.”

Sau một lúc lâu, Cù Vĩ lại nói: “Ta có thể vào được không?”

Lâm Thiên Dược bị ướt một mảng quần áo sau lưng, nghe vậy nhìn Kỷ Đào, trầm giọng nói: “Ta đi thay y phục, thế này quá thất lễ.”

Hắn chững chạc đàng hoàng, Kỷ Đào nín cười, gật đầu nói: “Chàng đi đi!”

Lâm Thiên Dược đi vài bước vào cửa, còn Kỷ Đào sao thấy giống như đang trối chết chạy trốn.

Cù Vĩ không đến một mình, còn có Dư thị, Dư thị vừa đi vào liền nhìn bức tường, tự nhiên cũng thấy cái nồi bên cạnh tường.

“Đây là...”

Kỷ Đào nhìn lướt qua rồi tùy ý nói: “Bị hỏng rồi, phải mua cái mới.”

Dư thị không chút nghi ngờ, thở dài nói: “Không đúng sao, bàn ghế bên chúng ta vừa vặn bên trong, nhiều cái lắc lư, ghế cũng không ngồi được.”

“Bất quá, cái nồi trong nhà bếp của chúng ta khá tốt. Chỉ bị gỉ sét, ta mất nửa ngày tẩy rửa.” Dư thị may mắn nói.

Kỷ Đào xấu hổ.

“Ngày mai chúng ta sẽ đi dạo phố xem bàn ghế, nếu giá cả phù hợp, chúng ta sẽ mua về.” Dư thị đề nghị.

Kỷ Đào gật gật đầu.

Lại hỏi: “Thiến nhi đâu?”

“Ở nhà, Mộ nhi đã ngủ, nàng giúp ta trông coi, may mà có nàng.” Dư thị cười nói.

Nhìn thấy nụ cười của nàng không có mảy may chán ghét, Kỷ Đào trong lòng nhẹ nhàng thở ra. Bình thường là tẩu tử không thích em chồng ở nhà nhiều năm, nhưng có lẽ Dư thị thì khác, nàng tính tình cởi mở, bây giờ Mộ nhi vẫn còn nhỏ, bây giờ thân thể Cù Thiến đã khỏe, giúp được bao nhiêu thì giúp.