Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Du thị lại nhìn cái nồi kia nói: “Thế quyết định vậy đi, ngày mai ta sẽ đến tìm muội.”
Kỷ Đào gật đầu.
Tiễn hai người rời đi, Lâm Thiên Dược thay xong y phục đi ra, nhặt cái nồi trên mặt đất lên, thấy bộ dạng hắn hình như định ném đi.
Kỷ Đào hấp tấp ngăn lại, cười nói: “Thiên Dược, chi bằng để nó lại, sau này trồng một ít rau?"
Lâm Thiên Dược nhìn cái nồi trong tay một lát: “Chỉ lớn bằng này, có thể trồng bao nhiêu đâu, vẫn nên bỏ thôi.”
Kỷ Đào vươn tay muốn lấy, Lâm Thiên Dược đương nhiên cũng không muốn đoạt với nàng, đặt xuống đất, thương lượng: “Trong sân của chúng ta, đặt một cái nồi bị vỡ sẽ không tốt.”
“Đặt nó ở sân sau, nơi đó không có ai nhìn thấy.” Kỷ Đào nói ngay lập tức.
Lâm Thiên Dược nhìn ý cười trong mắt Kỷ Đào, rất cao hứng tựa như đã trồng được rau.
“Được rồi.” Lâm Thiên Dược cầm cái nồi đi ra phía sau.
Kỷ Đào mỉm cười đuổi theo hắn hỏi: “Vừa rồi ngã có đau không? Ta là đại phu, chàng nhất định phải nói cho ta biết nha.”
“Không đau.” Lâm Thiên Dược nói một cách nghiêm túc.
Sáng sớm hôm sau, khi Kỷ Đào tỉnh dậy, bên cạnh đã sớm lạnh, nàng ngồi dậy, mở cửa sổ là nhìn thấy Lâm Thiên Dược đang đứng ở sân sau với một cuốn sách trên tay, vẻ mặt nghiêm chỉnh.
Kỷ Đào siết chặt chăn bông, không nhịn được nói: “Thiên Dược, chàng làm gì ở bên ngoài sớm vậy? Cho dù muốn đọc sách, cũng có thể đọc trong nhà mà.”
Lâm Thiên Dược quay người, thấy đó là nàng, bước đến bên cửa sổ cười nói: “Ta ra bên ngoài, đầu óc minh mẫn hơn, đã không xem lại nhiều ngày rồi, vì vậy ta phải nghiêm túc chút.”
“Ta ra phố, chàng đi không?” Kỷ Đào quấn trong chăn bông cười tủm tỉm hỏi.
“Đi, ta sẽ đi cùng nàng.” Lâm Thiên Dược dứt khoát đi một vòng ngoài nhà, hình như định quay lại.
Kỷ Đào đứng dậy mặc quần áo, che phủ kỹ càng trước khi đi ra ngoài, Lâm Thiên Dược đã quay lại và ngồi vào bàn đợi.
Thức ăn buổi chiều hôm qua họ ăn vẫn là thứ mà Dương ma ma tình cờ mua trên đường, mua một ít màn thầu và bánh ngọt, hôm nay bất kể ra sao cũng phải mua một cái nồi.
Dương ma ma cũng ăn mặc thật dày, vừa chuẩn bị đi ra ngoài thì Dư thị gõ cửa bên ngoài.
Cù Vĩ bế đứa trẻ trên tay, trong khi Dư thị và Cù Thiến nâng tựa lẫn nhau.
Một nhóm người đi ra đường, hôm qua bận đi bận về cũng mất khoảng một khắc đồng hồ, nhưng thực ra cũng không mất nhiều thời gian như vậy. Bởi vì hôm qua bọn họ vừa đi vừa nghỉ, tam nương thỉnh thoảng dừng lại để giới thiệu một phen.
Ngõ hẻm ở đây có rất nhiều người sinh sống, càng đến gần đường càng đông, mà những người này dường như biết bọn họ là mới dọn tới, đều âm thầm quan sát nhóm người bọn họ.
Dần dần, âm thanh ồn ào náo nhiệt vang lên, chờ bọn họ lên phố, nhìn ra xa cũng trông không thấy đầu, mấy người liếc nhau, Cù Vĩ nói: “Hay là chúng ta đi dạo, cho các nàng làm quen một chút, sau này sợ là chúng ta sẽ không có nhiều cơ hội mang theo các nàng.”
Lâm Thiên Dược nhéo nhéo tay Kỷ Đào và nói: “Chúng ta đi xem một chút nào.”
Trên đường đi, có rất nhiều cửa hàng lương thực và vải vóc, cửa hàng trang sức cũng không ít, Kỷ Đào không định mua, dù sao thì còn nhiều thời gian mà.
Cuối cùng cũng nhìn thấy tiệm rèn, Kỷ Đào kéo Lâm Thiên Dược lạ: “Chúng ta đi mua, nếu không sẽ không nấu cơm được.”
Bỏ ra bạc mua một cái nồi, Lâm Thiên Dược cầm trong tay, cách đó không xa có các loại bàn ghế.
Cù Vĩ mua một ít, Kỷ Đào mua hai cái ghế, vì vậy đồ đạc hơi lĩnh kinh.
“Để chúng ta mang về trước.” Cù Vĩ đề nghị.
Thấy trước mặt bày la liệt đủ loại bàn ghế, giường tủ, chắc là phố này chỉ có nhiêu đây thôi, đám người trở về.
Đang định rẽ vào ngõ Phúc Viên, ánh nhìn Kỷ Đào thấy có một chợ bán thức ăn ở phía bên kia mà chưa đi đến, vẫn còn sớm, thậm chí nàng còn nhìn thấy có người bán thịt.
“Chúng ta mua ít thức ăn đem về, hôm khác lại đi dạo.” Kỷ Đào gợi ý.
Đồ ăn ở đây nhìn tươi ngon nhưng giá cả lại không hợp lòng người, một nắm rau xanh nhỏ bán ba bốn đồng quả thật không hề rẻ, thịt giá hai mươi lăm đồng một cân, còn xương thì cũng phải mười đồng.
Mấy người nhìn nhau, đều có chút líu lưỡi.
Nhưng vì nhà cũng đã thuê nên dù đắt đến mấy cũng phải ăn. Kỳ thực Kỷ Đào và Dư thị tuy nghĩ nó đắt nhưng không ăn không được, tiết kiệm một ít tiền cũng là một vấn đề lớn.
Kỷ Đào lại nhớ đến cái nồi ở sân sau, tự hỏi liệu nàng có thực sự có thể tự trồng một ít lương thực để ăn được không.
Sau khi về nhà, Dương ma ma nấu ăn, Kỷ Đào giúp đỡ bà, củi cũng được bán trên đường phố, Cù Vĩ nhờ bọn họ giao đến nhà.
Khi làn khói xanh lượn lờ trên khoảng sân nhỏ, đám người Kỷ Đào cũng đã dàn xếp xong xuôi.