Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Kể từ hôm đó, ngày nào Lâm Thiên Dược cũng dậy đọc sách trước bình minh, buổi tối cũng phải xem đến nửa đêm, có lúc Kỷ Đào ngủ một giấc rồi tỉnh lại, hắn vẫn tập trung đọc sách dưới ánh nến.

Kỷ Đào có đôi khi cảm thấy rằng, một người như Lâm Thiên Dược nếu làm việc chăm chỉ nhất định sẽ thành công.

Kỷ Đào ý thức được mình không thể giúp gì được cho hắn về vấn đề đọc sách, trong lúc rảnh rỗi, lật sách của Lâm Thiên Dược ra, phát hiện so với lúc còn ở quận Phong An, hình như càng thêm phức tạp, chữ viết lí nha lí nhí.

Dứt khoát từ bỏ, chỉ là mỗi ngày lên phố cùng Dương ma ma sẽ mua ít xương sườn trở về.

Cù Vĩ bên cạnh cũng vậy, mỗi ngày đều đọc đến khuya lắc, khi Dư thị đi mua đồ ăn, cố tình mua thịt cho Cù Vĩ ăn, sợ hắn làm hại thân thể.

Không đến mấy ngày nữa là mùng tám tháng chạp*, kinh thành ở đây rất coi trọng ngày này, nghe nói thân thích quan hệ tốt đều phải biếu cháo vào hôm đó.

*Ngày mùng 8 tháng chạp hay còn gọi là Lễ Laba, Lễ Phật Thành Đạo. Trước đây, lễ hội ra đời để tưởng nhớ sự thành đạo của Đức Phật Thích-ca Mâu-ni. Sau dần trở thành ngày lễ của dân gian.

Đường phố người đi tấp nập hơn nhiều, đến nỗi Kỷ Đào không dám chen lấn.

Dương ma ma sáng sớm đi mua cháo lễ về nấu, nghe nói là muốn cho nhà hàng xóm một phần.

Kế bên nhà Kỷ Đào là Cù gia, còn bên kia là nhà người khác ở, chỉ là một nhà bọn họ so với nhà Kỷ Đào còn kín tiếng hơn, không tùy tiện ra khỏi cửa, Kỷ Đào mới chỉ nhìn thấy một cô nương độ 15, 16 tuổi đi ra ngoài, dung mạo thanh tú, một thân áo vải, trên đầu cũng dùng vải quấn tóc, bộ dáng mộc mạc.

Kỷ Đào thầm đoán, những người có thể sống ở đây nhìn chung không quá nghèo, dù sao thì tiền thuê nhà cũng không ít. Nhưng nhìn cách ăn mặc của cô nương kia, rõ ràng lại là một người nghèo khó.

Tất nhiên chỉ là hàng xóm mà thôi, Kỷ Đào chỉ lẩm bẩm rồi bỏ qua.

Kỷ Đào và Dương ma ma nấu xong cháo lễ, đang định nhập gia tùy tục đi biếu một bát cho Cù gia, tiếng gõ cửa liền vang lên.

Kỷ Đào đi ra mở cửa, tưởng là Dư thị, ai ngờ vừa mở cửa đã thấy cô nương ẩn dật sát vách kia.

Thoạt đầu Kỷ Đào rất ngạc nhiên, sau đó lập tức thu liễm, nhanh đến mức không ai nhìn thấy được. Nở nụ cười trên môi: “Ngươi là...”

Cô nương tay bưng một bát cháo lễ xanh xanh đỏ đỏ, đưa cho Kỷ Đào, khóe môi mang ý cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng: “Ta thấy các ngươi chuyển đến, sợ tiến lên tùy tiện chào hỏi không tốt, hôm nay mùng tám tháng chạp, biếu một bát cháo, có thể coi là làm quen với hàng xóm một chút.”

Kỷ Đào đưa tay nhận lấy, lúc này Lâm Thiên Dược từ trong nhà đi ra: “Đào nhi.”

Ánh mắt quét tới cô nương ở cửa: “Là ai vậy?”

Cô nương kia vội nói: “Nhà phu quân ta họ Lý, ở bên cạnh.”

Lâm Thiên Dược gật đầu: “Mọi người đều là hàng xóm của nhau, sau này qua lại nhiều hơn."

Kỷ Đào không ngờ cô nương này đã có gia đình, nhìn còn trẻ thật, nhà lang quân của nàng bên cạnh cũng chẳng thấy ai ra vào cả.

“Ngươi vào ngồi một lát đi.” Kỷ Đào tránh qua một bên, lên tiếng.

Cô nương kia nhanh chóng từ chối: “Không cần đâu, ta còn có việc phải làm, sau này nếu không hiểu chuyện gì thì có thể đến hỏi ta, về cơ bản hầu hết mọi thứ ở phố Đa Phúc ta đều biết.”

Đợi nàng đi mất, Kỷ Đào đóng cửa lại, bưng bát cháo vào bếp, Dương ma ma cầm lấy, nhìn thoáng qua rồi nói: “Gạo này không tệ.”

Kỷ Đào khó hiểu, nhìn cách ăn mặc của cô nương, trông không giống một người khá giả lắm.

Tất nhiên, cũng có thể là nàng ấy cảm thấy phải tặng đồ tốt cho người khác mới thể hiện được chân thành.

Dương ma ma lại cười cười nói: “Dù sao thì đều là tấm lòng cả.”

Kỷ Đào bưng cháo qua nhà bên cạnh, vừa lúc thấy Dư thị đứng ở cửa đang nói chuyện với cô nương hồi nãy, nhìn thấy cháo trên tay Kỷ Đào liền cười nói: “Ta cũng định đưa qua cho muội.”

Kỷ Đào gật đầu với cô nương xem như chào hỏi, đi vào trong sân, Dư thị đóng cửa lại, trở lại cười nói: “Gia đình này, chúng ta chuyển đến đây lâu như vậy rồi, ta chỉ gặp có một lần, thực sự quá bí ẩn.”

Kỷ Đào không thể nhịn được cười: “Thiến nhi đâu?”

Du thị chỉ chỉ căn phòng bên trái: “Hôm qua nàng một hai phải nấu ăn, kết quả trật eo, còn đang nghỉ ngơi.”

Kỷ Đào hết hồn: “Sao không kêu ta tới nhìn xem? Giờ nàng đang mang thai, không được bất cần.”

“Ta bảo để muội đến xem thử, nàng chết sống không cho, nói mình không sao cả.”

Dư thị thở dài nói tiếp: “Nàng hẳn là cảm thấy ngại ngùng vì ở đây không làm việc, muội giúp ta khuyên nhủ nàng, chỉ cần nàng giúp ta trông coi Mộ nhi, ta liền rất biết ơn, cũng đã coi như có làm rồi. Hơn nữa, muội nói nàng mà có chuyện gì, ca ca của nàng sẽ chỉnh đốn ta đó.”