Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Sao lại thế?” Kỷ Đào không thể nhịn được cười.

Nàng bước vào phòng Cù Thiến, nhìn không thấy người, đi thẳng vào bên trong, thấy Cù Thiến nửa tựa trên giường ngủ.

“Thiến nhi.” Kỷ Đào khẽ gọi.

Cù Thiến mơ mơ màng màng mở to mắt, nhìn thấy Kỷ Đào, cười nói: “Tẩu tử ta kêu tỷ tới sao? Đã nói là không có sao mà.”

Kỷ Đào không giải thích: “Ngươi sao lại sái eo rồi? Để ta xem một chút.”

Cù Thiến đưa tay ra, Kỷ Đào bắt mạch cho nàng và dặn dò: “Ta không nghĩ Cù tẩu tử sẽ cho ngươi làm việc, ngươi đừng chứng tỏ nữa. Nếu thật sự có chuyện gì thì hối hận cũng không kip."

Cù Thiến đầy hối lỗi: “Ta ở chung gây phiền phức cho họ, bây giờ giá cả bên ngoài tỷ cũng biết, thêm một người nữa thì chi tiêu hơn rất nhiều, ta còn đang mang thai, tẩu tử còn phải cho con bú, ca ca đọc sách vất vả, đồ ăn cũng không thể ăn bậy bạ, lúc đầu muốn nấu gì đó, không nghĩ lại bị sái eo.”

Kỷ Đào ngừng nói.

Một lúc sau, Kỷ Đào rút tay về, cười nói: “Không sao đâu, nhưng ta có thể nói cho người biết, không được để ngã. Ngày thường cẩn thận để không đụng trúng bụng.”

Cù Thiến gật đầu, thở dài.

Nhìn thấy nàng như vậy, Kỷ Đào vội nói: “Thiến nhi, ta có lỗi với ngươi.”

Cù Thiến nhíu mày.

Kỷ Đào cũng không giấu giếm, kể lại cuộc nói chuyện giữa Lâm Thiên Dược và Hà Nhiên ở sân vườn nhỏ nông trại, sau đó lại nói lời giải thích của Lâm Thiên Dược về chuyện này, cuối cùng nói: “Nếu ngươi trách ta, ta cũng nhận.”

Cù Thiến suy tư một hồi mới nói: “Nếu biết thì biết. Dù sao qua một tháng nữa, hắn cũng có thể tự mình nhìn ra.”

“Ta chỉ nghĩ chuyện này tốt nhất là tự ngươi nói cho hắn biết.” Kỷ Đào nghe nàng nói vậy mà lập tức thở phào.

Cù Thiến khẽ cười: “Nói cho cái gì? Từ khi ta chuyển đến đây, không gặp ai khác, trước kia hắn dây dưa, ta cảm thấy phiền, giờ thì tốt rồi, người cũng không nhìn thấy.”

Sau đó Kỷ Đào mới nhận ra Hà Nhiên hình như chỉ ghé qua vài lần.

“Tẩu tử, tỷ nói xem, nếu ta hòa ly...” Cù Thiến dừng lại, sau đó nhanh chóng cười:

“Đang mang thai nên đầu óc cũng không tỉnh táo...”

Kỷ Đào cảm thấy, Cù Thiến có vẻ chồng chất tâm sự, không khỏi hỏi: “Ngươi muốn hòa ly?"

“Không có.” Cù Thiến nói chắc nịch.

Kỷ Đào không tốt hỏi lại, hòa ly cũng không đơn giản như vậy, chưa nói đến việc Cù Thiến không biết có thể chịu được ánh mắt khác thường của người ngoài hay không. Nàng tỉnh hình bây giờ như vậy, đến Cù Vĩ và Dư thị cũng nguyện ý ủng hộ nàng, hơn nữa Hà Nhiên cũng nguyện ý buông tay.

Khỏi cần phải nói, đứa nhỏ trong bụng Cù Thiến, Ngô thị không có khả năng đồng ý.

Sợ là sau khi hòa ly phát hiện có thai, lấy sự coi trọng của người đời đối với đứa con nối dõi, Ngô thị chắc chắn sẽ không bỏ qua cho Cù Thiến.

Nếu là sau khi hòa ly lại bởi vì con nối dõi mà dây dưa, điều đó mới thật sự không tốt cho Cù Thiến.

Kỷ Đào ngồi một lúc lâu rồi đứng dậy cáo từ.

Hôm nay thật hiếm khi Lâm Thiên Dược không đọc sách, thấy Kỷ Đào về, anh nắm tay Kỷ Đào nói: “Chúng ta đi dạo phố nhé.”

Cả hai chậm rãi đi bộ ra đường, ngoài đường rất náo nhiệt, so với ngày thường người còn đông hơn, tốp năm tốp ba tụ lại mà đi, Lâm Thiên Dược che chở Kỷ Đào, đi cũng không nhanh.

Lúc trở về lại nhìn thấy tam nương, nàng đưa theo mấy người đi vào ngõ nhỏ, thấy

Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nhiệt tình nói: “Lâm công tử, sống ở đây có phải rất thuận tiện không?”

Lâm Thiên Dược khẽ gật đầu.

Kỷ Đào nhìn thấy theo sau tam nương là một đôi phu thê và một phụ nhân hơn năm mươi tuổi, có vẻ là trưởng bối của hai người kia.

Kỷ Đào mỉm cười với tam nương xem như chào hỏi, rời đi trước cùng Lâm Thiên Dược.

Nếu là chính xác, tam nương sẽ đưa bọn họ vừa đi vừa nghỉ, tùy thời chỉ vào ven đường giới thiệu, lộ trình nửa canh giờ kéo ra một canh giờ.

Sau khi đi được bao xa, còn nghe tam nương đằng sau nói với những người đó là Lâm Thiên Dược bọn họ cũng mới chuyển đến được vài ngày.

“Tại sao những phòng này đều là nàng cho thuê?” Kỷ Đào tò mò.

Những phòng ốc này thoạt nhìn không phải là tài sản riêng của tam nương, nếu không nàng cứ ngồi đợi thu tiền nhà là được, cần gì phải chạy việc vặt cho người khác, lại nói hôm Kỷ Đào thuê nhà, nàng chính là cùng Kỷ Đào và những người khác đi hơn nửa canh giờ mới đến đây, sau đó còn muốn phụ trách đăng ký hộ khẩu cho đám người Lâm Thiên Dược.

Lâm Thiên Dược lắc đầu: “Ta cũng không biết, nhưng mà người ở phòng hộ khẩu đều rất quen thuộc với nàng, xem ra chỉ có thể làm việc này sau khi bọn họ được phủ nha phê duyệt.”

Kỷ Đào kinh ngạc, xem ra dù đi đến đâu cũng không thể quên đi đạo lý đối nhân xử thế, công việc của tam nương chắc chắn không phải việc người bình thường có thể làm được.