Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vừa đi tới cửa, Kỷ Đào từ xa nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đi cực nhanh về phía con ngõ trước mặt: “Người kia có phải Hà Nhiên hay không?”
Kỷ Đào lôi kéo Lâm Thiên Dược ở bên cạnh.
“Có ai đâu?” Lâm Thiên Dược nhìn một lát, cau mày hỏi.
Kỷ Đào đưa tay chỉ chỉ: “Phía trước, không nhìn thấy nữa.”
Lâm Thiên Dược nghiêm túc nói: “Bản thân chúng ta cũng nên cẩn thận, nếu có người không quen thường xuyên tới đây, phải luôn đóng cửa lại.”
Kỷ Đào gật gật đầu, đợi Dương ma ma mở cửa, đôi mắt đột nhiên nhìn thấy một cái túi ở cửa nhà Cù Vĩ bên cạnh, giống như đang động đậy, nàng ngạc nhiên bước tới, gõ cửa một cái.
Dư thị nhanh chóng bước ra mở cửa, Kỷ Đào chỉ vào những thứ trên đất mà nói:
“Ngươi làm rơi sao?”
Dư thị mờ mịt: “Không phải, ta sáng sớm mua chút gì nấu cháo liền trở về. Đúng rồi, vừa nãy muội đi cũng đâu có cái này.”
Nàng ngồi xổm xuống, mở nó ra xem, phát hiện bên trong là một con gà còn sống.
Lâm Thiên Dược cũng bước lên phía trước, nhìn con gà bị trói chân trên mặt đất, sau đó nhìn Kỷ Đào, nói: “Vừa nãy Đào nhi nói, nàng mơ hồ nhìn thấy một bóng người.”
Sắc mặt nghi ngờ trên mặt Dư thị càng đậm.
Kỷ Đào cũng nói: “Cách quá xa, ta không chắc lắm, chỉ nhìn thấy bộ y phục màu xanh đậm, có thấy Hà Nhiên mặc qua mấy lần khi ở trên thuyền.”
Dư thị khom người nhặt con gà lên: “Kệ thôi, dù sao nhặt được ở cửa nhà ta, lát rồi luộc nó.”
Cuối cùng thì đôi phu thê cũng thuê được mảnh sân đối diện nhà Kỷ Đào, kích thước và cách bài trí cũng tương tự nhưng có vẻ hoang tàn và đổ nát hơn, phụ nhân khoảng 30 tuổi còn đến gõ cửa nhà Kỷ Đào.
Vừa vặn là Lâm Thiên Dược đang đào một con mương bên cái giếng trong sân, sau khi hắn rửa cái nồi ở đây lần trước, trên mặt đất có nước làm hắn té ngã. Hôm nay đi ngang qua đây, chợt nhớ ra nên định đào một con mương nhỏ để sau này nước không đọng lại mà theo mương chảy ra bên ngoài.
Kỷ Đào dời ghế ngồi ở một bên vừa nhìn hắn đào vừa ăn đậu phộng, rất tốt cho người mang thai.
Có tiếng gõ cửa vang lên, Kỷ Đào đi ra mở thì thấy phụ nhân kia đứng ở cửa, nàng có vẻ hơi ngượng ngùng, vừa nhìn thấy Kỷ Đào đã vội nói: “Muội tử, nhà chúng ta mới thuê ở sân đối diện, ở trong đó cái gì cũng không có, ngươi... Có thể cho ta mượn cây chổi được không?”
Dương ma ma đứng dưới mái hiên, Kỷ Đào quay lại nói: “Ma ma, giúp vị tẩu tử này lấy chối.”
Khi nàng trở lại đóng cửa, Kỷ Đào mới vươn tay đóng cửa lại, Lâm Thiên Dược vẫn đang cật lực đào mương, cười nói: “Về sau con ngõ này sẽ càng có nhiều người hơn.”
Sau lễ mùng tám tháng chạp, thời tiết càng ngày càng lạnh, Kỷ Đào đều đốt chậu than trong nhà, Dương ma ma cũng ngại không dám vào, nên Kỷ Đào cũng đốt một cái nhỏ cho bà, chung sống nhiều năm như thế, nàng đã xem bà như người nhà từ lâu.
Không kể đến khi nàng còn bé Dương ma ma đã chăm sóc cả một nhà bọn họ, sau này nàng gả đi, Dương ma ma cũng đã giúp nàng nàng lo lắng Điền thị suốt hai năm, Kỷ Đào luôn ghi nhớ tình cảm này.
Nàng ngồi trên giường thêu thùa may vá, trong khi Lâm Thiên Dược đọc sách, căn phòng ấm áp và hài hòa lạ thường.
Kỷ Đào vươn vai, nhìn bầu trời bên ngoài, cười nói: “Ngày càng ngày càng ngắn, mới mấy giờ, trời sắp tối rồi.”
Lâm Thiên Dược thắp nến lên, bên ngoài đột nhiên có tiếng gõ cửa dồn dập, hai người nhìn nhau, Lâm Thiên Dược đặt sách xuống, nói: “Ta đi xem.”
Thấy hắn đi ra rồi đóng cửa lại, Kỷ Đào nghĩ nghĩ rồi đi ra khỏi gian trong, từ cửa sổ gian ngoài nhìn ra.
Chỉ thấy cô nương sát vách vẻ mặt lo lắng, trên mặt dường như đã rơi lệ, nhìn thấy Lâm Thiên Dược, nàng lùi lại một bước, nhưng vẫn nói: “Ngài có thể giúp ta chút được không? Phu quân ta lăn xuống đất, ta đỡ không nổi hắn. Ta còn phải đi mời đại phu...”
Lâm Thiên Dược cau mày: “Ta nói một tiếng với phu nhân ta.”
Cô nương kia dù rất gấp nhưng vẫn gật đầu nói: “Đa tạ ngài.”
Kỷ Đào khoác áo choàng, Lâm Thiên Dược chưa bước vào nàng đã chạy ra: “Ta đi chung với chàng.”
Thực hư chuyện cô nương ngoài cửa có phu quân hay chưa, chỉ có mình nàng nói, đến cùng trong nhà nàng là như thế nào vẫn chưa biết được.
Lâm Thiên Dược buộc chặt dây đai áo choàng cho nàng, thấp giọng nói: “Ta sẽ để ma ma đi chung với ta.”
“Để ta đi, không phải nàng muốn mời đại phu sao?” Kỷ Đào nhìn cô nương ở cửa, thấy nàng đã gần xoay như chong chóng, lâu lâu lại liếc nhìn nhà mình.
Cả hai cùng đi ra ngoài, cô nương tựa hồ không để ý Kỷ Đào cũng đi, vội vàng nói:
“Đa tạ.”
Nàng dẫn đường phía trước, dưới chân hớt hải, trực tiếp tiến vào trong sân.
Khoảng sân trống không, Kỷ Đào tùy ý liếc nhìn rồi theo nàng vào nhà, nàng ấy đi thẳng vào gian trong, Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nhìn nhau, bình thường khách tới chỉ ở gian ngoài, nàng lại đưa người vào phía gian trong.