Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lâm Thiên Dược vươn tay vỗ về nàng, ôn nhu nói: “Ngủ thêm một lát đi, bên ngoài trời lạnh, có tuyết rơi.”

Quả thực bên ngoài có tuyết rơi, một vùng trắng xóa, thậm chí cả miệng giếng cũng bị bao phủ thành vòng.

Tuyết rơi rồi, dù có lạnh đến đâu, vẫn phải ăn cơm.

Kỷ Đào đúng dậy, định nấu ăn với Dương ma ma, thời tiết bây giờ, hễ chạm vào đâu cũng lạnh, nấu ăn thực sự không dễ, còn đau tay.

Trong bữa ăn, Dương ma ma đột nhiên nói: “Vừa rồi ta ở trên phố, thấy được tỷ muội ở Thượng Thư phủ trước kia.”

“Là nàng nhìn thấy ta trước, cố ý đến chào hỏi.” Khóe miệng Dương ma ma mang theo giễu cợt.

Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược liếc nhau.

Nhắc mới nhớ, Thượng Thư phủ và bọn họ vẫn là thân thích, nhưng Kỷ Đào chưa bao giờ nghĩ tới việc sẽ đi làm thân, có quãng tám sào cũng không tới, lại gần không phải chọc cho người ta ghét sao?

Ngay cả Hồ thị, cũng chỉ là thê thiếp mà thôi, còn nàng một đứa cháu gái nhà chồng của thê thiếp thì càng xa hơn mấy phần.

Theo lý, từ sau khi bọn họ vào kinh nên chuẩn bị một phần lễ đưa tới cửa mới đúng.

Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nhưng không có đưa, vì vậy xem như là bọn họ đuối lý.

Kỷ Đào ngay từ đầu đã không có ý định đưa, cửa nhà thân thích này cũng không có ý trèo lên, sau này Lâm Thiên Dược như thế nào, toàn bộ đều dựa vào chính hắn, trị phủ Lý Viên quận Phong An, không phải cũng dựa vào bản thân mà một đường lên như diều gặp gió đó sao?

Thấy hai người không nói chuyện, Dương ma ma nói tiếp: “Nàng bây giờ là ma ma bên người đại phu nhân, có lẽ sẽ cùng lão phu nhân nhắc tới hai người.”

“Ma ma, chúng ta lúc này nên làm thế nào?” Kỷ Đào hỏi thẳng.

Những việc này hỏi Dương ma ma, hoàn toàn không sai.

Dương ma ma trầm ngâm hồi lâu rồi nói: “Kỷ đại nhân con đường làm quan suôn sẻ nhiều năm như vậy, hơn nữa địa vị của Kỷ phu nhân cũng càng ngày càng cao, đại phu nhân hẳn là cũng không đối đãi tùy tiện, dù sao các ngươi cũng cách tầng mây.

Nên nếu bàn về gần gũi thì chắc chắn là không đủ. Ta cảm thấy, trước mắt chúng ta không cần quản, nếu nàng thật sự phái người đến, các ngươi lại đưa lên một phần lễ xem như một lời xin lỗi.”

Kỷ Đào gật đầu, sau đó nghi ngờ hỏi: “Sao ma ma bên người Hồ phu nhân mới sáng sớm lại đến ngoại thành, còn tình cờ gặp bà?”

Dương ma ma lắc đầu: “Có lẽ là đi thăm người thân.”

Kỷ Đào không hỏi nữa.

Dù sao thì Thượng Thư phủ cũng không phái người tới cửa, bọn họ cứ giả vờ không biết là được.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa, Dương ma ma đứng dậy mở cửa, Kỷ Đào liếc nhìn qua cửa sổ thì thấy phụ nhân đối diện đứng ở cửa.

Phụ nhân họ Vương, nhà chồng họ Kha, từ khi chuyển đến đây, thường xuyên đến đây mượn đồ, chốc chốc lại đến mượn chổi, một nắm muối, nửa lon gạo, còn có một cái thùng gỗ, hoàn toàn không được nhìn thấy chúng nữa.

Ngay cả Dư thị bên cạnh cũng không tha, thậm chí là Lý gia, nàng cũng đi mượn.

Dương ma ma rất mau bước vào, lắc đầu nói: “Tới mượn gạo, bị ta đuổi đi.”

“Nghĩ thế nào?” Kỷ Đào thở dài.

Dương ma ma không khỏi cười: “Mẹ chồng nàng rất lợi hại, nghe nói mỗi lần nấu cơm đều do bà ta lấy gạo, lấy bao nhiêu nấu bấy nhiêu.”

Kỷ Đào im lặng.

Cho dù ở thôn Đào Nguyên, hiện tại hầu như rất ít người làm như vậy.

Ăn xong bữa, Kỷ Đào định vào nhà với Lâm Thiên Dược thì bên ngoài lại có tiếng gõ cửa, Dương ma ma đang ở trong bếp dọn dẹp bát đĩa, Kỷ Đào vịn eo đi mở cửa.

Trước cửa là một ma ma khoảng năm mươi tuổi, vẻ mặt tươi cười, sam y chỉnh tề, phía sau còn có một cỗ xe ngựa, màu xanh cỏ bồng còn mới, và người kéo xe đang đứng trái phải quan sát.

Kỷ Đào mơ hồ đoán được trong lòng, nhưng vẫn hỏi: “Ngươi là...”

“Chúng ta là thái phó phủ trong phủ thượng.” Ma ma cười nói.

Thấy Kỷ Đào còn đang nghi hoặc, bà cười đáp: “Xin hỏi các ngươi có biết tri phủ Hoài An Kỷ Quân Kỷ đại nhân không?”

Kỷ Đào hiểu ra, nhất định là người do Hồ phu nhân phái tới không thể nghi ngờ.

“Ông ấy là đại bá* của ta.”

*bác ruột, anh của bố

Ánh mắt ma ma dò xét nhìn Kỷ Đào, cười nói: “Vậy đúng rồi. Sáng sớm hôm nay ta nhìn thấy Song Hi, nàng nói cùng các ngươi lên kinh thành đi thi, ta lúc sau trở về liền bẩm báo phu nhân.”

Bà ta nói đến đây, dừng một lát, khóe mắt cẩn thận quan sát thần sắc của Kỷ Đào.

Kỷ Đào mặt không đổi sắc, thậm chí có chút lạnh lùng.

Bà nhìn không ra được gì, nói tiếp: “Phu nhân nói, tất cả mọi người là người thân, các ngươi lại là vãn bối hẳn nên quan tâm nhiều hơn, lại không nghĩ tới các ngươi không đến cửa, bây giờ nếu đã biết, đương nhiên không thể bỏ qua như trước, sai nô tỳ tới mời các ngươi vào phủ thượng ở.”