Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào khẽ nhíu mày, cười nói: “Đa tạ ma ma, cũng nhờ ma ma thay ta đa tạ Hồ phu nhân, chúng ta cuộc sống đã ổn định, sẽ không vào phủ thượng quấy rầy nữa. Về phần quan tâm, bây giờ chúng ta thứ gì cũng không thiếu, phu nhân thật quá khách khí, xin ma ma giúp ta đa tạ ý tốt của phu nhân.”
Ma ma kia hơi mỉm cười.
Lúc này, bà ngước mắt lên nhìn về phía sau Kỷ Đào, thấy Dương ma ma từ trong bếp bước ra, vẫy tay chào: “Song Hi, làm sao, không muốn ôn chuyện với ta?”
Dương ma ma lau tay, làm ngơ trước sự kinh ngạc cố tình toát ra trong mắt bà ta, chỉ nói: “Nhiều năm không gặp như vậy, phu nhân khỏe chứ?”
“Phu nhân vẫn khỏe, thỉnh thoảng có nhắc đến ngươi.” Ma ma lại cười nói.
Khóe miệng Dương ma ma châm chọc, lại lập tức kiềm chế: “Ta không còn là nô tỳ của phủ Thượng Thư nữa, ngươi có thể thay mặt ta thăm hỏi phu nhân là được rồi.”
Hai người lại hàn huyên nửa ngày, ma ma kia để lại một đống đồ rồi mới rời đi.
Đợi bà ta đi, Kỷ Đào nhìn những thứ chất đống trên bàn rất lâu, những thứ này có dược liệu và vải vóc, được coi là lễ vật rất chu đáo.
Sau khi Dương ma ma đi vào, Kỷ Đào cười nói: “Nhìn những thứ này, Hồ phu nhân xem ra cũng không tệ lắm.”
Ma ma bước đến cạnh bàn, đưa tay sờ vào vải vóc, nghiêm túc nhìn Kỷ Đào: “Hồ phu nhân tặng lễ, là có người đặc biệt chuẩn bị một danh sách lễ cáp cho bà ấy xem, cho dù là lễ vật, cũng là có người thay bà tìm ra từ phủ kho, sau đó lại sai người đưa tới đây.”
Kỷ Đào hiểu, nói cách khác, lễ vật trông thì có vẻ dụng tâm nhưng thật ra là do những người bên dưới nắm đúng tâm tư của Hồ phu nhân mà nghĩ ra.
Mặc dù vậy, có thể thấy rằng thái phó phủ rất coi trọng họ.
Có tiếng gõ cửa, Dương ma ma đi ra mở cửa, ngay sau đó Dư thị tiến vào.
Nhìn thấy trên bàn có rất nhiều thứ, Dư thị lập tức kinh ngạc: “Muội tử, vừa rồi là ai vậy? Đây đều là bà ấy tặng?”
Kỷ Đào gật gật đầu.
Lúc này, Dương ma ma đã bắt tay đem đồ vật đi cất, Dư thị do dự một lúc rồi mới kéo Kỷ Đào sang một bên, thấp giọng nói: “Quan hệ giữa hai chúng ta, ta cũng sẽ không nói lời dối trá.”
Kỷ Đào hơi nhướng mày.
Thanh âm Dư thị ép càng thấp: “Ta có thể nói với muội, mặc dù nhà muội và nhà vị kia của ta ở trong kinh thành đông đảo cử tử không tính là gì, nhưng bọn họ đến cùng vẫn là giải nguyên và á nguyên ở quận Phong An, người nào muốn thì tra một cái liền biết, thứ này, không nên nhận bừa....”
Câu nói sau cùng có ý thâm sâu.
Kỷ Đào hiểu, nàng vừa rồi cũng tưởng tượng Hồ phu nhân gửi đến những thứ này, hẳn là có suy tính, ít nhất là một trong số đó.
“Ta hiểu mà.” Kỷ Đào vỗ nhẹ vào tay Dư thị: “Đa tạ ngươi nói cho ta biết những chuyện này.”
Dư thị không thèm để ý xua tay: “Không có gì, ta còn muốn muội giúp ta chăm sóc thân thể của Thiến nhi mà. Vả lại muội là người thông minh, chỉ một cái liền hiểu thấu. Biết đâu chừng chính muội cũng thông suốt, đừng trách ta lắm miệng nhé.”
Kỷ Đào vội nói: “Sao lại như thế? Những lời này, nếu không phải ngươi thì sẽ không có ai nói với ta.”
Sau khi tiễn Dư thị, Kỷ Đào ngẩn người một hồi, mới đứng dậy vào cửa.
Tháng ngày chậm rãi trôi qua, nhoáng một cái năm mới gần ngay trước mắt.
Bụng Kỷ Đào càng thêm to nhưng không có vụng về, nửa tháng nay tuyết rơi đứt quãng, chậu than trong nhà vẫn luôn đốt.
Kỷ Đào cũng rất chú ý thông gió, nếu ngủ vào ban đêm, chắc chắn là sẽ bị diệt
Cả Lâm Thiên Dược và Dương ma ma đều không cho Kỷ Đào làm việc, nếu chẳng may bị ngã một cái cũng không phải chuyện nhỏ.
Mới đó đã đến ngày hai mươi chín tháng chạp, Kỷ Đào tỉnh dậy thì trời cũng tờ mờ sáng, Lâm Thiên Dược đã đứng dậy, thấy nàng tỉnh lại, tươi cười bước tới: “Đào nhỉ, có muốn đi dạo phố không?”
Phố Đa Phúc hôm nay chắc hẳn rất náo nhiệt.
Kỷ Đào ôm chăn, lắc lắc đầu nói: “Bây giờ ta chen chúc không tốt.”
Lâm Thiên Dược đưa tay sờ sờ mặt nàng, nói khẽ: “Ta đi cùng nàng, chúng ta cẩn thận một chút, dạo một lúc liền về.”
Kỷ Đào mắt sáng lên, gần đây nàng không có đi mua thức ăn, sợ trên đường trượt chân, đương nhiên là muốn đi dạo chơi.
“Đi loanh quanh một lúc?” Kỷ Đào cười hỏi.
Lâm Thiên Dược củi người ôm nàng, gật đầu, khí nóng thở ra phả vào tai Kỷ Đào, có hơi ngửa.
Kỷ Đào đứng dậy mặc quần áo, hai người chuẩn bị xong định ra ngoài thì có tiếng gõ cửa nhè nhẹ.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng đến nỗi người ta dễ dàng bỏ qua vào buổi sáng mùa đông giá lạnh này.
Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược nhìn nhau, Lâm Thiên Dược nhéo nhéo tay Kỷ Đào, bước tới đứng sau cánh cửa, trầm giọng hỏi: “Ai đó?
“Là ta.” Giọng nữ trong trẻo, mang theo lo lắng bất an.