Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hôm nay là lễ mừng năm mới, người trên đường tuy nhiều, nhung y quán lại không mở. "Bọn ta cũng không chú ý nữa." Kỷ Đào ăn ngay nói thật, nàng quả thật không chú ý cái này, nói không vạn nhất có người mở ra thì sao.

Vương thị cơ hồ muốn khóc lên: "Ta đã sớm đi qua vài lần, trên đường tới tới lui lui chạy ba chuyến, căn bản là không thấy có y quán mở cửa."

Kỷ Đào thấy nàng tựa hồ vừa vội vừa sợ, hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Có lẽ là thanh âm Kỷ Đào quá mức nhu hòa, cũng có thể là Vương thị thật sự không có biện pháp nào khác, nàng bật khóc nói: "Nương ta cả người nóng lên, đã hôn mê bất tỉnh rồi a."

"Nhất định là hôm qua ngồi dưới đất quá lâu, bản thân bà ấy cũng đã đã lớn tuổi, chắc chắn không chịu nổi."

Lâm Thiên Dược trong tay mang theo một giỏ thức ăn, Kỷ Đào nhìn nhìn hắn nói:

"Ngươi theo ta cùng đi xem."

Dương ma ma đã sớm mở cửa, nghe vậy liền nhận lấy cái giỏ trong tay Lâm Thiên Dược, Kỷ Đào nhìn về phía Vương thị, nói: "Ta học qua y thuật vài năm, nếu ngươi tin tưởng ta, dẫn ta đi xem một chút."

Nghe vậy, Vương thị ngay cả khóc cũng quên luôn, cao thấp đánh giá Kỷ Đào: "Thật sự?"

Kỷ Đào gật đầu, lại nói: "Chỉ là trị một ít phong hàn đơn giản."

Vương thị bán tín bán nghi, nhưng hết cách, nàng bèn mang theo bọn họ vào cửa.

Kỷ Đào cũng không thèm để ý, nếu hôm qua Vương thị mà chạy không nhanh ra ngoài thì nàng cũng sẽ trị cho lão thái thái. Nhưng Vương thị đã tìm đại phu, Kỷ Đào bên này liền biết sẽ không dễ trị.

Trong phòng, Kha Thành đang ở trước giường xoay vòng vòng, thỉnh thoảng sờ trán nương hẳn một chút, thấy Vương thị mang theo Kỷ Đào, ba người bọn họ cùng tiến vào, hướng Lâm Thiên Dược gật đầu xem như chào hỏi, nhìn về phía Vương thị, thanh âm hơi trầm xuống: "Đại phu đâu?"

Vương thị lui về phía sau một bước nhỏ, Kỷ Đào lạnh nhạt nói: "Y quán không mở cửa, ngươi để ta xem một chút."

Kha Thành kinh ngạc, bất quá thân thể đã theo bản năng liền tránh ra, Kỷ Đào tiến lên sờ lấy cái trán của lão phụ nhân, lại bắt mạch, sau một lúc lâu mới thu hồi tay nói: "Mấy ngày nay bị cảm lạnh, thân thể bà ấy cũng có chút yếu. Cứ tiếp tục như vậy tình hình sẽ không được tốt lắm, phải uống thuốc."

Vương thị vội la lên: "Nhưng hiện tại y quán không mở cửa, chúng ta đi đâu tìm thuốc bây giờ?"

Kha Thành cũng sốt ruột theo, hai người hai mặt nhìn nhau. Kỷ Đào nhìn thoáng qua, nói: "Trị phong hàn cao nhiệt, trong nhà ta có, ngươi theo ta đi lấy đi." Sắc mặt Vương thị mới lộ ra chút vui vẻ. Kha Thành cũng cao hứng, mới vừa rồi Kỷ Đào một loạt động tác thoạt nhìn tựa như đại phu, vội nói: "Nếu ngươi có thể cứu nương ta, chờ nương ta tỉnh lại, ta cho ngươi nhiều bạc."

Kỷ Đào không đáp. Đồ mượn lúc trước còn chưa trả cho bọn ta, bạc gì gì đó, lấy được rồi nói sau.

Vương thị cùng bọn họ về nhà, Kỷ Đào phối thuốc đưa cho nàng, nói: "Ban đêm chú ý, cũng không thể sốt cao nữa, nếu vẫn sốt, lại tới tìm ta."

Vương thị thiên ân vạn tạ(*) rời đi. Kỷ Đào xem như phát hiện, loại người như Vương thị, có thể mới là con dâu hợp cách, kính trọng phu quân, hiếu thuận mẹ chồng, một câu của Kha Thành, nàng có thể sợ tới mức run lẩy bẩy, hôm nay đoàn người bọn họ đi vào, lúc Kha Thành hỏi đại phu, Kỷ Đào rõ ràng nhìn thấy chân Vương thị đều đang run rẫy.

(*) Ríu rít cảm ơn

Mới vừa rồi nàng nói lời cảm tạ với Kỷ Đào, một là vì Kỷ Đào xem bệnh cho mẹ chồng nàng phối dược, khả năng nhiều hơn vẫn là Kỷ Đào giúp nàng giải quyết khốn cảnh hôm nay.

Chờ Vương thị đi rồi, Kỷ Đào mới đi vào phòng bếp cùng Dương ma ma nấu cơm.

Sau đó, Lâm Thiên Dược cũng tới hỗ trợ.

Nhìn Lâm Thiên Dược thuần thục thêm củi, tựa hồ từ khi Kỷ Đào suy nghĩ lại, hắn vẫn không bởi vì thân phận thay đổi mà có biến hóa gì, vẫn là tiểu tử Lâm gia nghèo khó đối diện thôn trưởng thôn Đào Nguyên trấn Cổ Kỳ huyện Đại Viễn, làm những việc này rất thuận buồm xuôi gió.

Kỷ Đào cười nói: "Cử nhân lão gia đốt lửa, đồ ăn xào ra nhất định sẽ ngon." Lâm Thiên Dược giương mắt nhìn nàng, trong ánh mắt tràn đầy ý cười: "Đồ ăn mà phu nhân của cử nhân xào, nhất định rất có phong vị."

Trong phòng bếp từng đợt tiếng cười truyền ra, phá lệ náo nhiệt. Sắc trời đã dần tối, bên ngoài gió thổi lạnh thấu xương, tiếng gió thổi qua ngọn cây xào xạc, trong phòng đốt chậu than, ấm áp như mùa xuân.

Trên bàn được bày đầy thức ăn, trông rất ngon mắt, ba người cùng ngồi xuống, Kỷ Đào cười nói: "Hôm nay chính là lễ mừng năm mới, nào nào, ăn nhiều một chút."

Tết ở trong kinh thành đặc biệt náo nhiệt, sau khi trời tối, trên đường phố rực rỡ ánh đèn sáng trưng, tuy không nhiều người bằng ban ngày nhưng vẫn là đông đúc.