Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Kỷ Đào sau khi nghe những gì mà Dương ma ma nói, nàng và Dư Thị hai người đã cùng đi, còn Mộ Nhi thì ở lại nhà và để Cù Thiến đưa đi.
Kỷ Đào ăn cơm xong thì trở về phòng cùng Lâm Thiên Dược, hai người vẫn giống như trước, Kỷ Đào ngồi trên giường may vá còn Lâm Thiên Dược lại đang đọc sách dưới ánh nến, từ xa có âm thanh náo nhiệt truyền đến không ngừng, Kỷ Đào buông kim chỉ xuống, cẩn thận lắng nghe.
Đột nhiên trước mặt xuất hiện một bóng người, Lâm Thiên Dược lúc này đã chạy đến bên giường nàng và đưa tay ra.
Kỷ Đào chăm chú nhìn vào lòng bàn tay trắng nõn thon dài của Lâm Thiên Dược, một chiếc trâm cài tóc màu xanh lá cây trong mờ mờ sáng lấp lánh dưới ánh nến.
"Thích không?" Lâm Thiên Dược ngồi xuống ở cạnh giường, xòe bàn tay ra trước mặt Kỷ Đào, trong lòng bàn tay của hắn chính là cái cây trâm kia .
Kỷ Đào bất giác cảm thấy thứ mà Lâm Thiên Dược trao không phải là cây trâm kia, mà là tấm lòng của hắn.
"Thích." Kỷ Đào khẽ vuốt ve cây trâm ấy, nhẹ giọng nói.
Lâm Thiên Dược trông rất vui mừng, " Để ta cài lên cho nàng."
Kỷ Đào ngồi im chờ hắn cài trâm cho mình xong, nàng đưa tay sờ sờ vào nó, tram trên đầu vẫn còn mang hơi ấm của Lâm Thiên Dược, Kỷ Đào trong lòng lúc này dường như cảm thấy có chút ấm áp.
Hai người nhìn nhau cười, Lâm Thiên Dược nhìn cây trâm một cách cẩn thận sau đó lại mỉm cười nói "Đẹp."
Hắn lại nói thêm: "Đào nhi ở trong mắt ta, lúc nào cũng đều đẹp."
Mặt của Kỷ Đào có chút nóng lên, cả vành tai đều đã ửng hồng cả rồi.
Thỉnh thoảng, những người qua lại trong ngõ lại phát ra những tiếng cười vui vẻ, Lâm Thiên Dược nhìn vào bụng của Kỷ Đào, lại nói với vẻ tiếc nuối: "Chờ sang năm, ta dẫn nàng ra ngoài đi dạo."
Kỷ Đào lại không thèm để ý, "Ta cảm thấy ở trong nhà như vậy cũng rất vui."
"Sẽ tốt hơn nếu cha nương ta cũng ở đây."
Lời này vừa nói ra, bầu không khí ấm áp trong phòng ban nãy đều biến mất, sau một lúc lâu Lâm Thiên Dược mới ôm lấy eo của nàng, nhẹ nhàng nói, "Đào nhi, nếu ta đỗ thì chúng ta sẽ đón cha và nương nàng, còn có cả nương của ta đến đây, được không?"
Những giọt nước mắt xúc động hiện lên trong ánh mắt của Kỷ Đào, khi nghe đến đây nàng liền lắc đầu nói: "Cha nương hẳn là sẽ không vui khi đến đây. Từ nhỏ đến lớn ta đã nhiều lần giục đại bá thúc đến đón ông ấy, nhưng lần nào cũng đều bị cha ta cự tuyệt."
Lâm Thiên Dược vuốt tóc nàng, nhưng vẫn không nhận ra nước mắt trên mặt của nàng, ôn nhu nói: "Làm sao có thể giống nhau được? Ta là con rể, cũng chính là con trai của bọn họ, vì vậy phải chăm sóc tuổi già cho bọn họ. Đại bá thúc của nàng thì khác, ông ta đến đón cha nhưng chỉ với tư cách là một người khách."
Kỹ Đào ngẫm lại cảm thấy hắn nói cũng đúng.
Nếu Kỷ Duy còn muốn khách khí với Lâm Thiên Dược, e rằng nửa đời còn lại sẽ không dễ dàng gì, với lại hắn cũng không ngốc.
Sau khi nghe Lâm Thiên Dược nói như vậy, Kỷ Đào mới nhận ra rằng Kỷ Duy đối với Lâm Thiên Dược khá bình thường, không gò bó như khi đối với Kỷ Quân.
Hai người ngồi dưới ánh nến nói chuyện một hồi lâu, cho đến khi Dương ma ma trở về và tiếng gõ cửa vang lên, lúc này Lâm Thiên Dược mới đứng dậy đi ra ngoài mở cửa cho bà.
Chờ Lâm Thiên Dược quay lại, Kỷ Đào nghĩ một lúc rồi nói: "Ta đói bụng rồi."
Lâm Thiên Dược có chút kinh ngạc, "Mới vừa rồi nàng ăn không no sao?"
"Ăn no rồi, nhưng mà hiện tại ta lại đói bụng." Vẻ mặt Kỷ Đào trông nghiêm túc.
"Muốn ăn gì?" Lâm Thiên Dược cười hỏi.
Kỷ Đào nghĩ nghĩ rồi trả lời, "Muốn ăn mì."
"Chờ ta đi làm." Lâm Thiên Dược đứng dậy và đi ra ngoài.
Kỷ Đào nghĩ một hồi rồi cũng đi theo sau, hai người ở phòng bếp cùng nhau làm mì sợi, rồi mang về phòng ăn.
"Ngươi cũng ăn đi." Kỷ Đào đưa cho Lâm Thiên Dược một đôi đũa.
Hai người vui vẻ cùng nhau ăn bát mì, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy đáy bát, Lâm Thiên Dược mang bát đi cất, đồng thời cũng đưa cho nàng một chén nước, nói:
"Đêm đã khuya rồi, nàng mau đi ngủ đi."
Kỷ Đào nằm xuống giường, Lâm Thiên Dược cũng nhanh chóng quay trở lại, cười nói: "Bên ngoài lạnh lắm."
Kỷ Đào không nghe những lời hắn nói, mà hỏi: "Ngươi nói, chúng ta có nên gửi một phần lễ vật đến phủ của Thái Phó không."
Lâm Thiên Dược lên giường và ôm nàng: "Gửi nó nếu nàng muốn. Đào nhi, ta chưa từng nghĩ tới việc muốn leo lên chức vị quý nhân gì đó, việc làm này tuy rằng là con đường ngắn nhất, nhưng ta không nghĩ là ta muốn làm. Bởi vì Nhân gia nguyện ý giúp chúng ta, chắc chắn là phải có mưu kế gì đó."
Kỷ Đào gật đầu, "Vẫn là không cần tặng nữa, giả vờ quên mất đi. Chuyện này mà rộ lên thì thật sự sẽ rất phiền phức."