Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nếu lần này tặng lễ vật thì về sau những hỉ sự linh tinh trong phủ Thái phó, Kỷ Đào đều phải đến đưa tặng lễ vật, không phải là luyến tiếc gì mà vốn dĩ là cũng không thân với ai cả, nếu lại lên tặng lễ vật như vậy, chẳng khác nào muốn nịnh nọt phủ

Thái phó, mọi người sẽ lại bàn tán xôn xao?

Ý định ban đầu của Kỷ Đào thật sự không phải muốn nhận được bất kì lợi ích nào từ phủ Thái phó.

"Được rồi." Giọng nói của Lâm Thiên Dược hình như là đã buồn ngủ rồi, Kỷ Đào cũng từ từ nhắm hai mắt lại.

Hôm nay là ngày mùng một, Kỷ Đào vậy mà đã ngủ đến gần giữa trưa, cũng không có người nào đánh thức nàng, nàng nhìn bầu trời trong xanh sáng sủa bên ngoài một lúc lâu rồi mới đứng dậy, vừa bước ra khỏi phòng nàng liền nhìn thấy Lâm Thiên Dược đang ngồi ở sau án thư để viết chữ.

"Dậy rồi? Nàng đói bụng không?" Lâm Thiên Dược thấy nàng bước ra, liền mỉm cười hỏi.

Nhìn thấy Lâm Thiên Dược định đặt bút xuống, Kỷ Đào vội vàng nói: "Ngươi đừng lo, ta sẽ tự đi."

Đừng nói đối diện là Kha Thành thì Cù Vĩ chính là ở ngay bên cạnh, hiện giờ hắn không có việc gì làm, cũng không quan tâm đến chuyện trong nhà, tất cả mọi chuyện đều phải hỏi. Dư Thị cũng có phàn nàn vài lần rồi, Mộ Nhi muốn được cha ôm vào lòng nhưng Cù Vĩ đều chỉ ôm được một chút rồi thôi.

Kỷ Đào vừa bước ra cửa, liền nhìn thấy Dương ma ma từ phòng bếp đi ra.

"Phu nhân, ta có chừa phần đồ ăn cho ngài, vừa rồi công tử bảo ta hầm canh gà cho phu nhân,vừa mới hầm xong"

Kỷ Đào khẽ gật đầu: "Ma ma vất vả rồi."

Dương ma ma cư nhiên không để tâm: "Chỉ là chút đồ ăn của hai ba người thì có gì đâu mà vất vả?"

Kỷ Đào đang ngồi ăn cơm thì bên ngoài có tiếng gõ cửa vang lên, và Dương ma ma bước ra mở cửa.

Ngay sau đó Dương ma ma liền xoay người bước vào, theo sau bà còn có Tam Nương.

Kỷ Đào có chút kinh ngạc, theo lý lẽ thì bọn họ đã trả tiền thuê rồi nên Tam Nương và bọn họ không còn liên quan đến nhau nữa.

Tam Nương lúc này mặt đầy ý cười, ánh mắt liếc nhìn bàn thức ăn của Kỷ Đào, cười nói: "Phu nhân, hôm nay ta đến là muốn hỏi xem nhà các ngươi còn phòng trống hay không?"

Kỷ Đào nhướng mày, không đáp.

Phòng trống hay không, chuyện này thì liên quan gì đến nàng ta?

Tam nương cũng không cảm thấy ngại, cười nói: “Là như thế này, hôm nay có một vị cử nhân* lão gia đến thuê phòng, chỉ có một mình, thuê cả nhà thì quá rộng, lại không muốn ở căn phòng rẻ tiền kia, nhất định muốn ở trong hẻm Phúc Viện, ta đã hỏi qua hàng xóm rồi, bọn họ đều không đồng ý, nếu các ngươi đồng ý cho thuê một phòng, thì ta gọi ông ấy đến."

Kỷ Đào lắc đầu,: "Không thể cho thuê được, bởi vì ta là nữ nhân nên sẽ rất bất tiện."

Sau khi nhìn thấy thức ăn của Kỷ Đào, Tam Nương liền đoán rằng lần này e là sợ sẽ rất lãng phí thời gian.

Nghe Kỷ Đào nói vậy, sắc mặt nàng vẫn không đổi, chỉ nói: "Ai nha, cử nhân này không giống với những cử nhân khác, cũng giống như mấy vị lão gia ở cùng các người. Lúc trước cùng ta đi hơn nửa canh giờ tới đây, mọi chuyện đều tự mình làm lấy. Hôm nay trông vị này rất tốt nhưng lại không muốn đến cùng với ta xem nhà."

"Ta cũng nghĩ rằng bọn họ đều là học giả, nếu họ sống cùng nhau thì mọi người sẽ dễ dàng thảo luận không phải sao?"

Gương mặt Kỷ Đào vẫn bình thản.

Tam Nương cảm thấy thật sự nói không thông, liền xin phép các từ.

Dương ma ma đưa nàng ấy ra ngoài rồi quay trở lại nói: "Phu nhân, tốt nhất vẫn là không nên cho thuê, còn chưa kể đến danh tiếng này, dù gì cũng chỉ là người ngoài thôi, nếu biết người mà không biết lòng thì làm sao có thể sống cùng được với nhau?"

Kỷ Đào gật đầu, "Ta hiểu."

Chủ yếu là bọn họ không thiếu tiền nên không cần thiết phải mạo hiểm.

Đương nhiên, Kỷ Đào cảm thấy rằng Tam Nương vẫn là có thể thuê được nhà và học giả sẽ phải tốn rất nhiều tiền, vậy nên thuê phòng trước rồi ra ngoài mua bút và mực cũng được.

Khi Kỷ Đào và Dương ma ma đang trên đường trở về thì nhìn thấy vị kia đã dọn đến Kha gia đối diện, nhưng lại không muốn thuê nhà, cứ khăng khăng đòi thuê phòng cùng với cử tử*, nàng lập tức ước rằng hôm nay mình đã không ra ngoài.

(Cử tử*:người đi thi Hương.

Cử nhân* hay gọi là Hương cống là người đỗ bốn kỳ thi Hương.)

Thì ra đó là Viên Tử Uyên

Chẳng trách tại sao hắn nhất quyết phải sống ở đây. Quốc học quán nằm gần cổng phía Nam, nơi này xem như là gần cổng phía Nam nhất rồi.

"Biểu muội?" giọng điệu của Viên Tử Uyên mang theo chút kinh ngạc và cũng có chút vui mừng khi được gặp người quen.

Kỷ Đào gật gật đầu, "Biểu tỷ phu* đến rồi."

(*Biểu tỷ phu: Anh rể)

Giọng điệu cùng biểu cảm của Kỷ Đào lạnh lùng đến mức khiến Tam Nương, người trùng hợp đang muốn nói gì đó, sau khi nghe cách xưng hô của bọn họ thì đều không thể nói nên lời.