Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Viên Tử Uyên đứng trước cửa Kha gia, nhìn Kỷ Đào bước vào trong.
Ngay khi Kỷ Đào vừa bước vào cửa liền đi về hướng phòng, lúc này Lâm Thiên Dược ở trong phòng và đang đọc sách.
"Thiên Dược, Viên Tử Uyên kia, hắn ta đã dọn đến phía đối diện rồi."
Lâm Thiên Dược nhướng mày, "Trùng hợp như vậy sao?"
Chính là thật sự trùng hợp như vậy.
Kỳ thật đây là điều không thể tránh khỏi, chỉ cần Viện Tử Uyên hắn không bị ngốc thì đương nhiên hắn sẽ muốn sống ở con hẻm này.
"Không cần phải xen vào." Lâm Thiên Dược lại cầm sách lên một lần nữa.
Kỷ Đào lấy lại bình tĩnh, cũng cảm thấy có thể là thật sự không cần phải xen vào bởi vì dù sau nàng cũng không thường xuyên ra ngoài, Viên Tử Uyên lại nói những lần này đều là Liễu Hương Hương mở miệng xin người khác giúp đỡ, Kỷ Đào vẫn chưa từng tận mắt nhìn thấy bộ dạng tự mình cầu xin người khác giúp đỡ của Viên Tử
Uyên. Lần cuối cùng sống trong nhà nhỏ của Hạ Nhiên, chỉ vừa bị Cù Thiến chèn ép vài câu, số bạc mà hắn vốn dĩ không định trả liền trả ngay lập tức, như vậy cũng có thể nhìn ra hắn thật sự là người muốn giữ thể diện cho bản thân.
"Cũng không biết hắn ta lấy lộ phí từ đâu?" Kỷ Đào lẩm bẩm.
Đi cả quãng đường đến đây tiêu phí cũng không hề ít, nếu không phải Kỷ Đào giúp người trên đường chữa bệnh thì e rằng ba mươi lượng bạc mà họ đã chuẩn bị trước đó cũng chỉ đủ để chi tiêu trên đường.
Thật không ngờ được rằng ngoại trừ Cù Vĩ, người rất giàu có, thì Hạ Nhiên lại tự mình nhận người vẽ tranh đổi bạc.
Lâm Thiên Dược suy nghĩ một lúc, sau đó lắc đầu.
Nếu Viên Tử Uyên là cử nhân thì còn có người sẽ dâng lên hồng bao.Tỷ như hắn, tỷ* như Hạ Nhiên, tiêu phí dọc theo đường từ trong nhà đến kinh thành là đủ.
(*Tỷ: ví dụ, chẳng hạn)
Nhưng Viên Tử Uyên bây giờ như thế này, ngay cả khi được cho hồng bao, đại khái cũng sẽ rất ít ỏi.
"Không nói. cần suy nghĩ đến nữa, mau trở về ngủ thôi." Lâm Thiên Dược giọng điệu thúc giục
Nghĩ nghĩ lại nói: "Hẳn là hắn phải sớm đến quốc học quán, nếu không có xe ngựa thì đại khái là chúng ta sẽ không gặp hắn ta vào ban ngày."
Kỷ Đào gật đầu sau đó vào phòng ngủ, nàng đã hạ quyết tâm sẽ hạn chế đi ra ngoài vào những ngày này.
Viên Tử Uyên dường như đã cảm nhận được sự thờ ơ của Kỷ Đào nên hắn ta chỉ đến cửa thăm một lần vào ngày thứ hai, vẫn là Lâm Thiên Dược tiếp đãi, bởi vì còn có Kha Thành đi cùng với hắn. Kỷ Đào cũng không đi ra ngoài. Ba người tranh luận cả một buổi chiều, Dương ma ma đã chiêu đãi bọn họ.
Sau ngày hôm đó, Viên Tử Uyên chưa bao giờ đến trước cửa nữa, bất quá nếu nhìn thấy Kỷ Đào cùng Lâm Thiên Dược thì hắn ta vẫn sẽ chào hỏi nhiệt tình.
Lâm Thiên Dược thực sự đã nói đúng.
Ngày mùng tám tháng giêng âm lịch, sau khi Viên Tử Uyên đi quốc học quán, Kỷ Đào thật sự rất hiếm khi nhìn thấy hẳn, bởi vì vào ngày thứ ba hắn đã được một cỗ xe ngựa lộng lẫy đón đi đến quốc học quán rồi.
Lần này lúc hắn rời đi, cũng không chào hỏi bọn họ, sau khi đi rồi đến ngày thứ hai nghe Vương Thị nói mới biết, Viên Tử Uyên ở không đến nửa tháng nhưng lại trả tiền cho cả một tháng, còn một phen miêu tả về cỗ xe ngựa đẹp đẽ quý giá kia.
Cũng có người từ nơi khác đến giống với Viên Tử Uyên, đều nằm trong phó bảng và nguyện ý đi đến quốc học quán nhưng căn bản là không nhiều lắm, hầu hết họ là người đã tham gia kì thi. Hiện giờ ở quốc học quán phần lớn đều là những người được tiến cử sau khi phụ mẫu họ đã lập được công trạng và còn cả những người trong gia đình có đủ quyền thế để có thể đến đó.
Cỗ xe ngựa đẹp đẽ quý giá ấy, không chừng ở trong quốc học quán mười người thì đã tám chín người đều có rồi, Viên Tử Uyên đối với những người đó vốn dĩ là khác nhau một trời một vực, nhưng hắn lại có thể nhanh như vậy mà đã hòa nhập được với bọn họ thì đúng thật là rất lợi hại.
Viên Tử Uyên cử như vậy mà rời đi rồi, chỉ ở đối diện mới mười một ngày, Kỷ Đào vốn dĩ còn cho rằng hắn ta sẽ đến nhà làm phiền mình nhưng thật sự không ngờ mọi chuyện lại được giải quyết như thế này.
Sau khi hắn đi, Kỷ Đào liền không còn nghe tin tức gì về hắn ta nữa.
Viên Tử Uyên dường như đã rời khỏi phố Đa Phúc và có thể là đã dọn đến nội thành.
Cũng không còn đến tìm Kỷ Đào và những người khác nữa, xem ra việc hắn ta đến kinh thành chỉ là tưởng tượng của Kỷ Đào.
Chờ đến qua tết Nguyên Tiêu, ngày tháng trôi qua nhanh chóng, trong nháy mắt đã đến tháng hai rồi, hẻm Phúc Viện hầu hết chật kín người đều là cử tử, không khí rất khẩn trương thậm chí còn hơn cả kỳ thi hương sắp diễn ra ở quận Phong An.