Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bụng của Kỷ Đào ngày càng to, liếc mắt một cái cũng có thể nhìn ra được là đang mang thai, hành động của nàng cũng đã vụng về hơn rất nhiều.

Làm cho Vương Thị ở đối diện ngưỡng mộ đến không thôi, nàng ấy đã ngoài ba mươi tuổi rồi nhưng lại chưa có tin vui, bà bà* của nàng đã nói rõ ràng rằng chờ Kha Thành tham gia kỳ thi hội xong, sẽ liền cho hắn nạp thiếp thất.

(*bà bà: mẹ chồng)

Phí thuốc chữa bệnh của bà bà nàng ta, đều là do lão Thái Thái đã đích thân đưa đến cho Kỷ Đào sau khi khỏi bệnh, Kỷ Đào nhận nó rồi còn nhìn đến bộ dạng trông rất đau khổ của lão Thái Thái.

Cho dù có đau khổ đến đâu thì Kỷ Đào vẫn là muốn nhận, không phải vì số bạc ít ỏi này mà là bởi vì nếu không nhận lần này mà lại nhận vào lần sau, chỉ sợ lúc đó trong lòng bọn họ sẽ lại cảm thấy bất bình.

Sự tham lam của con người đều sẽ càng lúc càng lớn dần, đặc biệt là ở Kha gia, phải cho bọn họ biết rằng thuốc của Kỷ Đào không phải cho không.

Vương Thị ngồi ở đối diện Kỷ Đào, định nói gì đó nhưng lại thôi không nói nữa. Dù bây giờ đang là mùa xuân, tuy có nắng nhưng lại cảm thấy vẫn có chút lạnh.

Kỷ Đào cầm kim chỉ trong tay làm rất nghiêm túc, giả vờ để mọi người không nhìn thấy được biểu cảm của nàng.

Vương Thị do dự sau một lúc lâu, mới nhẹ giọng nói: "Muội tử, muội có thể giúp ta xem một chút không?"

Kỷ Đào giương mắt nhìn nàng.

"Xem cái gì?"

Lúc này ở đây chỉ có hai người bọn họ, Vương Thị thật ra cũng không giấu giếm gì mà nói thẳng: "Giúp ta bắt mạch xem ta có bệnh hay không? Vì sao đến giờ ta vẫn chưa có hài tử?"

Nàng liếc nhìn về phía cửa rồi từ trong tay áo lấy ra một chiếc khăn tay, mở ra từng lớp sau cùng bên trong lấy ra được một đồng bạc, nói: "Ta chỉ có bấy nhiêu thôi."

Kỷ Đào nhìn bạc rồi nói: "Đưa tay ra."

Vương Thị rất vui mừng, liền chạy nhanh đến đưa tay ra trước mặt Kỷ Đào, Kỷ Đào cũng duỗi tay ra để bắt mạch.

"Muội tử, ta thật sự không còn cách nào khác nữa, trước mắt chỉ còn hơn một tháng nữa là kỳ thi hội rồi, nếu đến trước đó mà ta vẫn không mang thai, nương ta sẽ nạp thiếp cho phu quân ta. Hiện giờ nếu không phải phu quân ta hẳn bận đọc sách, lại còn sợ người khác làm phân tâm hắn thì e rằng ta sớm đã có muội muội.

Vương Thị thì cứ lảm nhảm còn Kỷ Đào chỉ trầm mặc thu tay lại, nhìn vẻ mặt của nàng ấy rồi nói: "Ngươi không có bệnh gì cả, vẫn có thể mang thai."

Vương Thị đột ngột đứng dậy, trên mặt còn lộ rõ vẻ vui mừng nói:

"Thật sao?"

Kỷ Đào gật đầu, cầm kim chỉ lên lần nữa.

Vương Thị sau khi xoay hai vòng thì đột nhiên dừng lại, vẻ vui mừng trên mặt nàng khi nãy cũng lắng xuống, liền xoay người nhìn về phía Kỷ Đào, nhíu mày nói: "Vậy vì sao ta thành thân đã nhiều năm như vậy rồi vẫn không có thai, chưa từng có bao giờ?"

Kỷ Đào cũng không ngẩng đầu lên, "Ta không biết."

Vương Thị có chút thất vọng.

Dù vậy nàng cũng không dây dưa nữa, im lặng một lúc lâu liền rời đi rồi.

Hiện giờ tuy rằng bụng của Kỷ Đào đã to, nhưng về cơ bản thì mỗi ngày nàng và Dương ma ma đều cùng nhau lên phố, đi bộ nhiều một chút sẽ tốt cho nàng và cả hài tử trong bụng.

Muốn mua thịt thì phải dậy sớm, phố Đa Phúc khác với chợ ở quận Phong An, ở nơi này nếu đến trễ một chút thì đừng nói là thịt xương, ngay cả nội tạng cũng đều không còn.

Kỷ Đào cũng học cách dậy sớm, nhưng đối với những người ở Phúc Viên hẻm thì việc Kỷ Đào dậy sớm căn bản cũng không được tính là sớm, ngõ nhỏ sớm đã chật cứng người đứng tụ lại thành tốp ba tốp năm, trên cơ bản đều là đến mua đồ ăn, năm sau sẽ lại có rất nhiều người chuyển đến đây, đa số đều là những người muốn tham gia kỳ thi hội.

Có vẻ như các món thịt trên phố Đa Phúc ngày càng khan hiếm, giá cả đều đã tang lên rất nhiều rồi.

Vừa đi ra khỏi cửa liền nhìn thấy Dư Thị, Cù Thiến vẫn sống ở nơi này, giúp nàng nuôi nấng Mộ Nhi, Dư Thị thật ra không phải không vui mà chỉ là cũng một thời gian dài rồi nên bà cũng có chút lo lắng, cùng Kỷ Đào nói chuyện vài lần, nhưng tất cả đều là đỡ cho Cù Thiến.

"Hôm nay thật trùng hợp." Dư Thị lại cười nói.

Kỷ Đào gật đầu, Dương ma ma cũng xách theo giỏ, đi theo sát bên nàng.

"Mộ Nhi vẫn còn ngủ sao?" Kỷ Đào thuận miệng hỏi.

Dư Thị xoay người đóng cửa lại, "Không có, cô cô nó đang trông nó, hiện giờ nó đặc biệt rất thích bò, không còn thích được chúng ta bế nữa, đứa nhỏ như vậy thật sự có rất nhiều trí sáng suốt."

Nói đến Mộ Nhi, Dư Thị thật sự có thể nói đến nửa ngày cũng không thấy chán, trên mặt lúc nào cũng nở một nụ cười ôn hòa và trong ánh mắt tràn đầy tình yêu thương.