Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngay sau đó trên đường, Kỷ Đào đứng ở một bên nhìn một đám người đang vây quanh ở cửa hàng thịt. Dư thị nhanh chóng kéo Dương ma ma ra ngoài, lúc này trong giỏ của hai người đã được một khối nạc mỡ đan xen thịt.
"Ai nha, hiện giờ ở kinh thành này, muốn mua thức ăn cũng là một việc khó khăn." Dư Thị thở dài.
Kỷ Đào không nhịn được cười, nói, "Ta thật sự cảm thấy việc này cũng không khó với tẩu tử."
(* tẩu tử: Chị dâu)
"Đúng vậy." Dư thị nghiêm túc lại, nói: "Ta phải đi mua một cái bàn nhỏ cho Mộ Nhi, muội đi cùng với ta không?"
Dù sao thì cũng rảnh rỗi không có việc gì, Kỷ Đào lên phố chủ yếu là vì muốn đi nhiều thôi, nghe vậy liền gật đầu nói: "Được, ta đi cùng tẩu."
Ba người không nhanh không chậm liền đi về phía bán đồ nội thất bên kia đường, kể từ sau lần đầu tiên đến thì bọn họ đã không còn đến đó nữa.
Sau khi hỏi mấy tiệm rồi nhưng đều không có cái bàn nhỏ phù hợp, Dư thị đã muốn bỏ cuộc, nói: "Hỏi thêm một vài tiệm nữa, nếu không mua được thì chúng ta mau trở về thôi."
Kỷ Đào cảm thấy không sao cả, dọc đường họ đi rất chậm nên không cảm thấy mệt, chỉ là đã lâu rồi không có đi xa như vậy, chân bây giờ có chút đau.
Dư Thị lại hỏi thêm vài tiệm nữa, nhưng đều không có cái bàn nào giống với loại nàng đã miêu tả, nàng thở dài nói: "Ở quận Phong An mọi cửa hàng đều có vật này, ai mà biết được nơi này ngược lại không có, ở đây chính là kinh thành đó."
Đột nhiên Dương ma ma kéo một tay của Kỷ Đào, dùng lực không lớn nhéo nhẹ cổ tay Kỷ Đào.
Kỷ Đào nghi hoặc quay đầu lại, chỉ thấy Dương ma ma đang liếc mắt ám chỉ một tiệm ở đối diện.
Kỷ Đào nhìn sang đấy, đường phố rất rộng mà Kỷ Đào với tiệm đối diện cách nhau vẫn rất xa, nhưng nàng vừa nhìn một cái liền thấy được một bóng người đã lâu rồi không được thấy, nàng vốn còn cho rằng cả đời này sẽ không được gặp lại người đó nữa.
Là Dương Đại Thành.
Kỷ Đào gần như đã quên mất bọn họ.
Tuy rằng biết hắn và Phùng Uyển Phù đã cùng nhau trở về kinh thành, nhưng Kỷ Đào chưa từng nghĩ đến rằng sẽ gặp lại bọn họ.
Kinh thành vốn dĩ rất lớn, Kỷ Đào đến nơi này rồi liền càng không cảm thấy sẽ đụng phải bọn họ, lấy thân phận của Phùng Uyển Phù nên hẳn là họ sống ở nội thành không thể ra được khỏi cửa thành, hiện giờ Kỷ Đào lại chỉ sống bên ngoài thành, làm sao mà họ có thể gặp nhau được?
Dương Đại Thành một thân áo vải màu xanh đậm, nhàn nhã ngồi trên ghế ở cửa, chợt nhìn qua hắn cùng trước kia cũng không có gì khác nhau.
Kỷ Đào dừng bước chân, đưa tay kéo Dư Thị, nói: “Tẩu tử, ta có chút mệt, lên phía trước nghỉ một lát.”
Nghe vậy, Dư Thị tràn đầy áy náy nhìn bụng của nàng một cái, nói: “Ta hỏi lại một chút, nếu không có, chúng ta liền trở về, còn phải nấu cơm nữa.
Kỷ Đào vội nói: “Tẩu tử, không vội, ta ở bên này chờ ngươi, ngươi hỏi xong quay là được.”
Dư Thị gật gật đầu rời đi.
Dương ma ma đỡ Kỷ Đào trở về, mãi đến khi không nhìn thấy Dương Đại Thành bên kia, hai người mới dừng bước.
“Phu nhân, kỳ thật căn bản không cần tránh, chúng ta cũng không nợ bọn họ cái gì.”
Dương ma ma thấp giọng nói.
Kỷ Đào nhìn bà một chút, gật gật đầu nói: “Ta thật sự có chút phiền.”
Dương ma ma đương nhiên không hiểu được định luật nhân vật chính, bên cạnh Phùng Uyển Phù nhất định là có rất nhiều phiền toái, Dương Đại Thành hiện giờ lại ở ngoại thành, cửa hàng đồ gia thường. Xem bộ dáng này, hai người rõ ràng không thuận lợi, nếu như biết Kỷ Đào cũng tới, sớm muộn gì cũng tìm tới cửa.
Kỷ Đào cũng không phải sợ Phùng Uyển Phù tìm, đến lúc đó tìm nàng chữa bệnh còn tốt, cùng lắm thì điều chế thuốc là được. Chỉ sợ Phùng Uyển Phù hại người, đến lúc đó lại liên lụy nàng.
Rất nhanh, Dư Thị vui vẻ một tay mang theo cái bàn nhỏ đi tới, nhìn thấy hai người tựa vào tường nghỉ ngơi, tươi cười trên mặt hơi thu liễm, nói: “Mua được rồi.”
Kỷ Đào tiến lên, nhìn một chút cười nói: “Vừa hay.”
Dư Thị thì có chút áy náy: “Kỳ thật Mộ Nhi hiện tại dùng cái này, sớm chút, ta chỉ là mua về cho nó chuẩn bị mà thôi. Hôm nay thất sách, để cho muội theo ta đi xa như vậy.”
“Đã nói là không sao mà.” Kỷ Đào mỉm cười lắc đầu.
Dư Thị cũng không giải thích nữa, ngược lại nói: “Muội nói xem vì sao ta tìm nhiều cửa hàng như vậy cũng không có, nhà kia lại hết lần này tới lần khác có?”
Kỷ Đào đương nhiên biết, nàng cũng không đáp, chỉ nhìn Dư Thị.
Quả nhiên, Dư Thị cũng căn bản là không cần bọn họ trả lời, tự nhiên nói: “Các người nói xem có khéo hay không? Ta thuận miệng oán giận vài câu, hắn liền nói, vốn dĩ hắn là người huyện Đại Viễn, chẳng trách lại làm ra được loại bàn nhỏ này.”