Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Không phải là trùng hợp sao.” Kỷ Đào thấp giọng nói.
Dư Thị dừng bước: “Đáng tiếc ta không hỏi hắn ở chỗ nào của huyện Đại Viễn, không bằng ta quay lại hỏi một chút? Nói không chừng ngày xưa muội còn ở rất gần đấy.”
Dư Thị nói xong liền muốn xoay người, Kỷ Đào vội giữ chặt, nói: “Đừng đi, huyện Đại Viễn vẫn rất lớn, chúng ta còn phải trở về nấu cơm nữa.”
Tốt xấu gì cũng thuyết phục được Dư Thị, ba người chậm rãi trở về.
Chờ sau khi về nhà, đã muộn hơn nửa canh giờ so với ngày trước, Lâm Thiên Dược từ cửa sổ nhìn thấy bọn họ trở về, liền thở phào nhẹ nhõm, ló đầu ra: “Các nàng đi đâu vậy?”
“Hôm nay đi dạo nhiều một chút.” Kỷ Đào thuận miệng đáp.
Lâm Thiên Dược ra cửa đi đến bên cạnh Kỷ Đào, nói: “Đào Nhi, vừa rồi ta ra ngoài, đụng phải Hà huynh”
“Ra ngoài làm gì thế?”
Hẳn là lo lắng cho Kỷ Đào, muốn xem các nàng đã trở về hay chưa.
Kỷ Đào không để ý tới, Lâm Thiên Dược lời này rõ ràng chưa nói xong.
“Huynh ấy mang đồ ăn và thịt tới cho Cù huynh, nói mẫu thân huynh ấy bị bệnh, muốn mời nàng tới xem.”
Kỷ Đào gật gật đầu, không nói tới việc Lâm Thiên Dược cùng Hà Nhiên có nhiều năm tình cảm, cũng chỉ có bọn họ là đồng hương nên chiếu cố.
Lâm Thiên Dược dẫn theo Kỷ Đào ra ngoài, khoảng cách giữa hai nhà bọn họ thật sự không xa, hơn nữa viện của Hà Nhiên cách phố Đa Phúc gần hơn một chút.
Con hẻm nhỏ hẹp, Lâm Thiên Dược gõ cửa, Hà Nhiên đi ra mở cửa nhìn thấy Kỷ Đào, miễn cưỡng cười nói: “Tẩu tử.”
Hắn dẫn hai người vào nhà, sân này cũng nhỏ, chỉ có hai gian phòng, vào phòng Ngô Thị mới phát hiện, nơi này căn bản cũng không có gian trong ngoài, chỉ có một gian phòng.
“Phòng của ta tốt hơn một chút, a nương (mẹ) ta không muốn ở đó.” Lời này của Hà Nhiên xem như là giải thích.
Ngô Thị nằm ở trên giường, trên trán đắp một mảnh vải lụa, tựa hồ là đã nóng lên.
Kỷ Đào tiến lên, bà hơi hơi mở mắt, liền thấy được Kỷ Đào, vội nói: “Kỷ đại phu, có thể giúp ta khuyên Thiến Nhi để con bé trở về hay không? Lần trước là ta sai, lần này nếu con bé trở về, ta tuyệt không làm khó nó, không phải là mua thức ăn lãng phí sao, ta cũng không nói nữa, chỉ cần con bé trở về thôi.”
“A nương, tẩu tử đến khám bệnh cho người.” Hà Nhiên tiến lên khuyên nhủ.
Hắn không khuyên còn tốt, hắn vừa khuyên như vậy, Ngô Thị liền cả giận nói: “Con cũng thế, Thiến Nhi ở nhà mẹ đẻ lâu như vậy, con cũng không đi đón con bé trở về, trong bụng con bé hiện giờ có cốt nhục Hà gia chúng ta.”
Kỷ Đào đưa tay bắt mạch, sau một lúc lâu thu tay lại, nói: “Không có gì đáng ngại, uống chút thuốc là được rồi.”
Hà Nhiên thở phào nhẹ nhõm: “Đa tạ tẩu tử.”
Từ khi chuyển đến đây, Hà Nhiên chưa từng tới cửa, theo Lâm Thiên Dược nói, hắn đã hỏi qua Hà Nhiên, Hà Nhiên chỉ nói bận, trong kinh thành vật giá cao, hắn phải kiếm chút bạc để dành đến lúc đó Cù Thiến sinh con.
Hà Nhiên tiễn bọn họ ra ngoài, lúc đến trong sân, Lâm Thiên Dược nói: “Huynh cũng không thể vì bạc mà chậm trễ việc học, tẩu tử huynh nói, nếu huynh không có bạc, có thể cho huynh mượn một ít.”
Kỷ Đào đi ở phía sau, hiểu được vì sao Lâm Thiên Dược không đề cập tới chuyện Hà Nhiên vẽ tranh, người đọc sách đều có sĩ diện, kiêng kị nhất là xuất đầu lộ diện.
Người ngoài có thể nhìn thấy, nếu là bị người quen nhìn thấy, chỉ sợ Hà Nhiên ngày sau cũng không muốn gặp lại bọn họ nữa.
“Ta có đủ bạc để tiêu, hiện giờ Thiến Nhi đang ở chỗ đại ca, ta và a nương cũng không tiêu bao nhiêu bạc.” Hà Nhiên thấp giọng nói.
Kỷ Đào cũng không rõ, Hà Nhiên vì sao không tới đón Cù Thiến, rõ ràng mỗi ngày hắn đưa thịt và thức ăn cũng đủ cho một mình Cù Thiến ăn, đón trở về còn không phải là giống nhau sao?
Hẳn đã nói như vậy, Lâm Thiên Dược cũng chỉ có thể từ bỏ, trước khi ra cửa dặn dò:
“Học hành chăm chỉ, nếu nhất cử đắc trúng, bạc sẽ không còn là vấn đề nữa.” Hà Nhiên kinh ngạc.
Hai người trở về nhà, Kỷ Đào giục hắn đi đọc sách, vào phòng bếp cùng Dương ma ma nấu cơm.
Trong kinh thành sĩ tử càng ngày càng nhiều, nội thành không biết, cũng chỉ có một khu phố Đa Phúc này, phỏng chừng ném một khối gạch, nếu là đập trúng mười người, bên trong đại khái phải có bốn năm sĩ tử.
Cử nhân không phải ai cũng ru rú trong nhà như Lâm Thiên Dược và Cù Vĩ, cả ngày chỉ cầm sách đọc. Còn có rất nhiều người mỗi ngày ra phố đi tửu lâu cùng người ta ngâm thơ làm phú, nghe nói cái này cũng phải thi.
Cái này không quan trọng, quan trọng là tửu lâu ngày ngày chật ních, không riêng gì người đọc sách, còn có rất nhiều người tới xem náo nhiệt.
Bên ngoài náo nhiệt, trong ngõ Phúc Viên lại là một mảnh an tĩnh, ngay cả tiếng chó sủa cũng không có, sân nhà Kỷ Đào chỉ ngẫu nhiên có tiếng khóc của Mộ Nhi cách vách truyền đến, nhưng cũng rất nhanh liền thấp xuống.