Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Ta trở lại rồi.” Lâm Thiên Dược leo lên xe ngựa, Kỷ Đào vốn là sợ Lâm Thiện Dược không nhìn thấy nàng mới đứng ở trên xe ngựa, lúc này thấy hắn trở lại, tự nhiên liền ngồi xuống, còn nghi hoặc hỏi: “Ma ma đâu?”

Theo Kỷ Đào ngồi xuống, tâm Lâm Thiên Dược cũng hạ xuống đất, đưa tay sờ sờ bụng của nàng, nói: “Nàng tới bao lâu rồi?”

“Vừa đến.” Kỷ Đào đang đánh giá quần áo và sắc mặt của hắn từ trên xuống dưới.

Thấy y phục của hắn cùng những người đó không có gì khác biệt, sắc mặt lại hồng nhuận, cười nói: “Người ta đều là vẻ mặt tái nhợt, chàng ngược lại tốt, giống như không thi vậy.”

Lâm Thiên Dược đưa tay sờ sờ mặt, nếu không có gì ngoài ý muốn, hắn và những người đó hẳn là cũng chật vật suy sụp như nhau mới đúng. Mới vừa rồi hắn chạy xa như vậy, lúc này trên mặt hồng nhuận đại khái là do mệt mỏi mà ra.

“Vẫn là ta nuôi tốt hơn.” Kỷ Đào đưa tay vỗ vỗ mặt hắn, vẻ mặt đắc ý, ý tứ trong giọng nói giống như nuôi heo so với nhà khác mập hơn.

“Đúng, nàng nuôi rất tốt.” Lâm Thiên Dược nhìn thấy nụ cười trên mặt nàng, phụ họa nói.

Kỷ Đào thò đầu ra ngoài, nhìn xe ngựa trước sau một chút, nói: “Chúng ta tới chậm, còn may ở phía sau, nếu là đến trước, chỉ sợ là không dễ đi ra rồi.”

Nhưng nếu bọn họ không đi ra ngoài, chỉ sợ cũng sẽ bị xe ngựa phía trước chặn đường.

Cũng may ma ma cùng người đánh xe rất nhanh đã trở lại, người đánh xe tự nhiên cũng thấy được đường càng ngày càng chật, ông ta nhất định là muốn sớm trở về, nhanh chóng ghim ngựa xoay người, Kỷ Đào cũng chú ý trước sau, dư quang lại thấy được người quen thuộc.

Viên Tử Uyên.

Nhìn thấy Viên Tử Uyên không lạ, hắn vốn có một cơ hội thi Hội. Chỉ là không nghĩ tới hắn đến sớm như vậy, nếu thi không trúng, cả đời này cũng chỉ có thể dựa vào người khác tiến cử.

Những thứ này đều không quan trọng, quan trọng là, Kỷ Đào nhìn thấy tới đón hắn rõ ràng chính là một cô gái.

Rèm xe ngựa kia hạ xuống quá nhanh, Kỷ Đào cũng chỉ thấy được vạt áo uốn lượn trên mặt đất của cô nương kia, lưu vẫn sa* màu đỏ thẫm, là loại vải vóc được các cô nương yêu thích nhất hiện nay, giá trị xa xỉ, người bình thường cũng không mua nổi.

(*) Lưu vân sa: tên một loại vải.

Cũng có thể là Kỷ Đào nhìn lầm, kia căn bản cũng không phải Viện Tử Uyên. Người lái xe ngura liền quay đâu ngựa, đi về hướng ngã tư đường, lúc nàng muốn nhìn lại, lại ngay cả xe ngựa cũng không nhìn thấy.

“Có mệt không? Có muốn ngủ một lát không?” Kỷ Đào nhìn thấy vẻ mặt mỏi mệt của Lâm Thiên Dược, nhẹ giọng hỏi.

Lâm Thiên Dược tựa vào vai nàng: “Mệt, ta còn nhớ nàng, ban đêm không ngủ được.”

Kỷ Đào nhịn không được cười, cũng không bỏ qua cho hắn: “Ta thấy là giường kia không tốt nên chàng mới không ngủ được.”

“Cũng có thể vậy.” Lâm Thiên Dược nghiêm túc gật đầu.

Kỷ Đào liền hừ lạnh một tiếng.

Lúc xe ngựa đang chạy trên đường, thì Kỷ Đào vén rèm lên nói: “Đại thúc, chúng ta cứ chờ bọn họ đi.”

Sau khi đáp lại xong, phu xe liền cho xe ngựa dừng lại ở bên đường.

Lâm Thiên Dược dựa vào người Kỷ Đào rồi dần dần ngủ thiếp đi.

Không lâu sau, xe ngựa của Dư thị đã chạy đến hẻm Phúc Viên một lần nữa. Còn Hà Nhiên thì ngồi ở bên ngoài xe ngựa để tránh khỏi sự nghi ngờ.

Xe ngựa chạy đến một con ngõ nhỏ, lúc này đường càng hẹp lại, tiếng của xe ngựa đang chạy cũng dần trở nên khắc hẳn đã làm Lâm Thiên Dược tỉnh giấc.

Vừa về đến nhà, Lâm Thiên Dược liền đi đánh răng rửa mặt, lúc hắn vừa bước ra thì thấy Kỷ Đào đang bày bát đũa trên bàn, thấy vậy, hẳn không nhịn được mà bật cười lên, rồi bước đến ôm nàng: “Đào nhi nết na quá.”

Thấy trên người hắn còn dính nước, Kỷ đào liền nói: “Chàng lau tóc cho khô đi.”

Đợi đến khi ăn xong, hắn liền trở về phòng, không lâu sau, hắn đã chìm vào giấc ngủ sâu.

Đợi đến khi hắn tỉnh lại, thì bên ngoài trời đã tối đen, còn Kỷ Đào nằm ở bên cạnh hắn vẫn đang ngày đều đều.

Thấy vậy, hắn liền nhắm mắt lại và nhoẻn miệng cười.

Trời bên ngoài đã sáng, lúc Kỷ Đào vừa mới tỉnh dậy thì Lâm Thiên Dược đã mỉm cười nhìn nàng,

“Chàng tỉnh rồi à?” thấy Kỷ Đào trở mình, Lâm Thiên Dược vội đưa tay ra đỡ nàng.

“Đúng rồi, hình như lão Mặc với bọn họ đã dọn đi hết rồi.” Kỷ đào ngồi dậy và tựa vào đầu giường.

Lâm Thiên Dược chẳng nói gì, qua một hồi lâu, hắn mới nói tiếp: “Đi thì đi thôi, hắn vốn là người cởi mở mà.”

Dường như hắn đang rơi vào trầm tư, phải qua một hồi lâu, hắn mới hỏi tiếp: “Đào nhi, mấy ngày nay nàng có ổn không?”

Mí mắt nàng rủ xuống, tay nàng liên tục vuốt ve bụng bầu của mình.

Lâm Thiên Dược vốn định hỏi nàng một câu, vì cả ngày Kỷ Đào đều ở trong con hẻm này cùng lắm chỉ đi mua đồ ăn thôi, hàng xóm thì chỉ có Dư thị, còn trong nhà thì đã có Dương ma ma, vậy sao có thể xảy ra chuyện được?