Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng thấy nàng bị như vậy, Lâm Thiên Dược cũng không an tâm, hắn vừa nắm lấy tay nàng vừa lo lắng hỏi: “Có chuyện gì xảy ra không?”

Kỷ Đào nhìn hắn, sau một hồi lâu, nàng mới nhẹ nhàng kể lại những chuyện đã xảy ra vào đêm hôm đó, rồi cuối cùng nói: “Ta nghi người đó chính là hung thủ giết Cổ Thanh Viễn quá.”

Lâm Thiên Dược im lặng lắng nghe, ánh mắt của hắn sớm đã trở nên lạnh lẽo, bàn tay hắn ở trong mền đã siết lại thành nắm đấm, nghe Kỷ Đào nói xong, hắn liền hít vào hai hơi thật sâu, sau đó tựa đầu vào lưng và ôm eo của nàng, rồi thì thầm: “May mà nàng không xảy ra chuyện gì.”

May mà nàng không xảy ra chuyện gì.

Nước mắt Kỷ đào chảy xuống.

Lâm Thiên Dược sốt ruột, hắn vội đưa tay lau đi nước mắt của nàng, sau đó hắn thì thầm: “Nàng đừng sợ.”

Trong ký ức của hắn, dường như nàng rất hiếm khi khóc, nàng hay mỉm cười, nhưng đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy dáng vẻ của nàng yếu ớt đến như vậy.

Hắn không dỗ nàng được và cũng chẳng biết nói như thế nào, còn nước mắt của Kỷ Đào thì càng không tự chủ được mà chảy xuống chiếc cằm thon của mình, “Ta sợ quá.”

Nàng vừa khóc vừa nói với giọng run rẩy, từng âm cuối đều nói giọng run run đã khiến cho Lâm Thiên Dược đau lòng, hắn liền đưa tay ôm nàng vào lòng, rồi vỗ nhẹ vào lưng nàng.

“Nàng đừng sợ, sau này, lúc nào ta cũng ở bên cạnh nàng.” Hắn nói.

Kỷ Đào liền ôm eo hắn khóc rống lên.

Sau một hồi lâu, tiếng khóc của Kỷ Đào mới dần dần nhỏ lại, nàng thút thít nói: “Ta sợ ta sẽ chết quá, ta chết thì không quan trọng, nhưng còn đứa bé ở trong bụng ta thì sao đây, nó còn chưa được ngắm cảnh xuân tươi đẹp của thế gian này, còn ta cũng chưa được nhìn thấy mặt mũi của nó nữa.”

Kỷ Đào nói lải nhải không dứt, Lâm Thiên Dược chỉ im lặng nghe, đôi mắt nàng lúc này đã đỏ hoe, hắn nghĩ nếu lúc đó mình mà đi thi, thì sẽ không được nhìn thấy nàng rồi.

Chỉ nghĩ đến thôi là hắn đã cảm thấy rất khó chịu rồi, tựa hồ như có một thứ gì đó bị mắc nghẹn ở trong cổ họng, rất khó thở.

Vậy hắn thi còn có ích gì nữa chứ?

Mãi đến gần trưa, hai người mới thức dậy, Dương ma ma sớm đã chuẩn bị xong đồ ăn, khi thấy Kỷ Đào với Lâm Thiên Dược đến, bà cũng vờ như chẳng thấy mí mắt sưng đỏ của nàng, mà chỉ mỉm cười rồi nói: “Mau ăn cơm đi.”

Vừa mới ăn xong thì tiếng gõ cửa vang lên, Dương ma ma liền đi mở cửa, lúc bà vừa mở cửa ra thì thấy Vương thị sốt ruột đứng ở đó nói: “Kỷ đại phu đâu? Bà bảo nàng đến nhà ta khám bệnh cho phu quân của ta với, hắn bị sốt cao lắm.”

Vì để ngăn nàng xông vào, bà bèn nói: “Phu quân của ngươi bị sốt cao, thì ngươi hãy lên phố thỉnh đại phu đi, chứ tìm phu nhân của bọn ta làm gì?”

Vương thị liền dậm chân, “Ma ma, không phải là do ta không đi, mà là những đại phu ở trên phố đều được người ta thỉnh hết rồi, còn tại y quán thì chỉ còn có một vị đại phu thôi, mà rất nhiều người đang ở đó thỉnh cầu để chữa, còn hai nhà chúng ta đều là hàng xóm, nên ta mới đến nhờ Kỷ đại phu để giúp đỡ.”

“Phu nhân nhà ta có thai rồi.” Dương ma ma còn chưa nói hết câu, thì Vương thị đã bắt đầu khóc, bà chỉ đành thở dài nói: “Để ta hỏi dùm cho.”

Vương thị vội vàng gật đầu.

Sau khi nghe Dương ma ma nói, Kỷ Đào liền nhíu mày lại: “Lại thiếu đại phu nữa à?”

Nhưng việc thiếu đại phu mới là chuyện bình thường.

Phần lớn thì các thư sinh đều bị suy nhược cơ thể, mười ngày nay họ đã ăn không ngon, ngủ không yên, đã vậy còn bị căng thẳng thần kinh cho tới lúc thi xong, thì bỗng nhiên họ được thư giãn trở lại, nhưng điều đó sẽ làm cho họ sinh bệnh. Vì trong vòng phạm vi mười dặm có nhiều thư sinh nhất và hầu hết bọn họ đều tham gia thi cử, nên đã thiếu đại phu từ sớm rồi.

“Đào nhi, nếu nàng đã không muốn đi thì đừng đi nữa.” Lâm Thiên Dược thì thầm.

“Chúng ta đi xem thử đi.” Kỷ Đào đứng dậy, “Chàng đi cùng với ta đi.”

Lâm Thiên Dược mỉm cười, hắn liền đứng dậy đi vào trong nhà lấy hòm thuốc để Kỷ Đào cẩn thận chỉnh lại hòm thuốc một chút, sau đó cả hai cùng đi ra ngoài.

Khi nhìn thấy trên người Lâm Thiên Dược có hòm thuốc, ánh mắt của Vương thị liền sáng lên, nàng bèn nói: “Đa tạ Kỷ đại phu.”

Sau khi nói xong, nàng vội đưa hai người vào nhà, lúc này Kha Thành nằm ở trên giường, nước da của hắn hồng hào, đôi mắt thì đang nhắm nghiền, Kỷ Đào liền bắt mạch cho hắn: “Hắn bị nhiễm phong hàn rồi.”

Nàng nhìn Vương thị nói: “Uống thuốc xong thì không có gì đáng ngại nữa.”

Kha Thành cùng với mẫu thân của hắn không ngớt lời cảm tạ Kỷ Đào.

Lúc Kỷ Đào điều chế thuốc ngay tại chỗ xong, thì Kha Thành cùng với mẫu thân của hắn liền đưa bạc, nàng chỉ tiện tay nhận lấy với khuôn mặt không chút biểu cảm gì.