Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc Vương thị tiễn Kỷ Đào và Lâm Thiên Dược ra đến cửa, thì đột nhiên nàng kêu lên: “Muội tử.”
Kỷ đào liền nhướng mày, mới vừa rồi nàng ấy vẫn gọi mình là Kỷ đại phu mà.
Lúc Kỷ Đào quay người lại nghi hoặc nhìn Vương thị, thì thấy nàng ấy lúng túng nhìn sang Lâm Thiên Dược ở bên cạnh: “Chẳng có gì, chỉ là muốn đa tạ ngươi thôi.”
Khi cánh cửa của nhà họ Kha đóng lại, Kỷ Đào liền suy nghĩ một chút rồi nói,
“Chúng ta sang nhà bên cạnh xem đi.”
Lâm Thiên Dược cũng chẳng có ý kiến gì, hắn liền một mình đi vào cửa, rồi đặt hòm thuốc ở trong sân.
Dư thị vừa mở cửa thì thấy hai người, nàng vừa cười vừa nói: “Mau vào đi.”
Hà Nhiên đang nói chuyện với Cù Vĩ ở trong phòng, thấy Lâm Thiên Dược, họ vội gọi hắn ngồi xuống.
Dư thị châm trà cho bọn họ, còn Kỷ Đào thì xoay người ra cửa, nàng đi đến phòng của Cù Thiến.
Cù Thiến đang ngồi ở trên ghế cầm kim chỉ thêu rất nghiêm túc, ánh mắt của nàng rất dịu dàng.
“Tẩu tử đến rồi.” Khi nhìn thấy nàng, Cù thiến vội chào hỏi, “Tẩu đến xem ta thêu nè.”
Lúc nhìn thoáng qua miếng vải nhỏ, Kỷ Đào đã nhìn thấy một chú hổ con với đôi mắt to rất sống động.
“Thật hâm mộ tay nghề của muội quá đi.” Kỷ đào nói thật lòng.
Nghe thấy vậy, nụ cười của Cù Thiến trở nên cứng đờ và tỏ ra áy náy một chút.
Cho đến nay, việc may quần áo, Kỷ Đào còn làm được, nhưng về thêu thùa thì nàng rất kém, mặc dù Dương ma ma hay Dư thị, với Cù Thiến đã chỉ qua, nhưng nàng vẫn không thể thêu được.
Nhìn bộ dáng của nàng, Kỷ Đào không nhịn được bèn bật cười: “Ta cũng không rõ lắm, nếu để cho ta thêu thùa, thì thật ra ta chỉ biết may các loại chỉ màu lại thành một chỗ thôi, chứ từ trước tới giờ ta vẫn chưa học được, nên cả đời này, ta sẽ không đem cái tay nghề này của ta đi đầu thai nha”
Thấy Kỷ Đào không nổi giận, Cù Thiến mới cười tiếp, rồi sờ vào hình con hổ trên miếng vải và thì thầm: “Muội mong nó có thể bình an mà lớn lên.”
Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng nó lại chứa sự mong ước tốt nhất của một mẫu thân đối với đứa con chưa ra đời của mình.
Kỷ Đào nắm lấy tay của nàng, “Nó sẽ như vậy mà.”
Cù Thiến gật đầu cười.
Nhưng chỉ mới được một lát, thì Lâm Thiên Dược ở bên ngoài đã gọi nàng. Kỷ Đào đành phải ra ngoài, hai người cùng nhau về nhà.
“Chàng không nói chuyện với họ nữa sao?”
Lúc ra khỏi sân, Kỷ Đào vừa cười vừa hỏi hắn.
Lâm Thiên Dược kéo nàng lại, hắn vừa mở cửa sân vừa nói: “Nàng đừng nói nữa có được không, dù sao thì ta cũng đã thi xong rồi.”
Bỗng tiếng của Vương thị từ phía sau truyền đến, “Kỷ đại phu.”
Kỷ đào cảm thấy hình như vừa rồi, Vương thị có chuyện muốn hỏi nàng, nhưng lại kiêng dè Lâm Thiên Dược nên không nói được. Thành ra bây giờ nàng cũng bị làm khó một hồi lâu ở cổng.
“Có chuyện gì sao?” Kỷ Đào đứng ở cửa sân và không có ý định mời nàng vào.
Lúc Vương thị tiến lên hai bước, thì thấy Lâm Thiên Dược ở bên cạnh không biết điều mà tránh ra, ngược lại, hắn còn nhíu mày nhìn nàng. Nàng hít sâu một hơi rồi thì thầm hỏi Kỷ Đào: “Lần trước, muội nói rằng cơ thể ta chẳng có vấn đề gì, ta có thể mang thai, nhưng hôm nay, lúc muội bắt mạch cho phu quân của ta thì lại phát hiện ngoại trừ hắn bị phong hàn ra thì còn có chỗ nào không đúng nữa không?”
Nàng nói rất nhanh, Kỷ Đào nghe xong, phải mất một lúc lâu mới hiểu được ý của nàng, sau đó nàng vừa nghĩ vừa nói: “Ta cũng không để ý lắm.”
Vẻ mặt của Vương thị trở nên lo lắng, “Ngươi là đại phu mà.”
“Ta đến trị phong hàn thôi.” Kỷ Đào cắt ngang lời của nàng.
Vương thị chán nản.
Thấy nàng như vậy, Kỷ Đào lại nói tiếp: “Ta là nữ đại phu, trước đây, ta có học y thuật, nhưng trước giờ ta cũng chưa học qua cái này, nên cũng chẳng nhìn ra được nó có vấn đề hay không.”
Sau khi nghe những lời này xong, Vương thị cũng đã nghĩ thông suốt.
Vừa nhìn vào quần áo trên người của Kỷ Đào cùng với thức ăn thường ngày của nàng, liền biết được gia cảnh của nàng cũng không tệ lắm, ít ra nàng cũng không đến nỗi phải dựa vào số bạc của người ta đi chữa bệnh để duy trì sinh hoạt, nên việc học y thuật chẳng qua là do nàng có hứng thú mà thôi.
Hơn nữa, ngoài nhà của nàng ấy ra, thì Kỷ Đào cũng chưa trị bệnh cho ai, điều đó cũng chứng minh được rằng nàng không dùng y thuật để kiếm bạc, nên việc nàng không học cái này là chuyện bình thường.
Mà học mới là điều bất thường.
Từ tận đáy lòng của Vương thị liền lướt qua những dòng suy nghĩ này, sau đó nàng vừa cười vừa nói: “Muội tử, ta vừa mới nói nhảm thôi, muội đừng để trong lòng nha, vậy ta về nấu cơm trước đây.”
Nàng xoay người đóng cửa lại.
Kỷ Đào cạn lời.
Đợi nàng đi rồi, Lâm Thiên Dược liền kéo Kỷ Đào vào nhà, “Chúng ta nghỉ ngơi một chút đi."